Anh Bị Mù Chữ À? Tôi Xin Nghỉ Làm Chim Hoàng Yến! - Chương 3: Đối thủ cạnh tranh từ thuở nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:02:07
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi luôn âm thầm so bì với Thẩm Diệu. Hắn ít , liền nhanh mồm dỗ Thẩm phu nhân vui vẻ. Bà chê chữ , bảo luyện chữ, lập tức mang tác phẩm nhất của đến khoe. Hắn kén ăn, c.ắ.n răng nuốt hết đĩa súp lơ mà ghét cay ghét đắng, ăn xong còn khen tay nghề của bà. Thẩm Diệu thấy ăn nhiều như , liền nhường luôn phần của cho .

 

Thẩm phu nhân mỗi đều : “Tiểu Diệu nhường món thích nhất cho em Tiểu Đảo. Lớn lên chắc chắn sẽ giống ba con, thương .”

 

Tôi tức tối lườm , còn đỏ mặt cúi đầu. Tôi coi là đối thủ, nên từng cho sắc mặt . Dù cũng đang cướp của , đối với chẳng khác nào tàn nhẫn với chính .

 

Cho đến khi bảo mẫu nhắc nhở, chỉ khi chơi với Thẩm Diệu thì Thẩm phu nhân mới càng hoan nghênh . Vì , đến nhà họ Thẩm, khi chào bà, đầu tiên nở nụ với Thẩm Diệu đang nấp lưng bà. Ánh mắt lập tức sáng lên.

 

Khi đó bảy tuổi, chỉ cảm thấy trẻ con thật dễ dụ. đầy hai năm , nhà họ Thẩm di cư. Lần gặp tiếp theo giữa và Thẩm Diệu là mười năm .

 

Hắn “nhảy dù” công ty , trở thành lãnh đạo.

 

Trong một tụ tập, uống quá chén, đưa về căn phòng thuê. Dưới lầu, hỏi: “Cậu sống ở nơi như thế ?”

 

Men rượu khiến giác quan nhạy cảm hơn. Tôi bộ vest cao cấp của , quần jean bạc màu và áo sơ mi rẻ tiền của . Sự tự ti dâng lên, nổi giận với .

 

Xuống xe, đóng sầm cửa. Ngay lúc đó gặp kẻ bám đuôi . Gã quen ở quán bar, là một thiếu gia giàu mới nổi. Không hiểu nhầm điều gì, hôm đó gã mang theo vali tiền, lầu yêu cầu theo gã.

 

Trang Thảo

Đang bực, vung vali đập thẳng mặt gã, đ.á.n.h mắng: “Chút tiền mà đòi mua ?”

 

Men rượu khiến ký ức đau lòng tràn về. Công ty của ba phá sản, tài sản nhân tình tẩu tán, để một đống nợ ông nhảy lầu tự tử. Bạn bè ngày xưa đều tránh . Đối thủ năm nào giờ trong chiếc Rolls-Royce gần đó, chứng kiến mất mặt.

 

Ủy khuất, cam lòng, tự ti, tất cả trộn lẫn.

 

Khi tỉnh , ở đồn cảnh sát. Thẩm Diệu bảo lãnh . Trên xe, : “Cậu cần bao nhiêu tiền? Tôi thể đưa, nhưng điều kiện là chuyển đến ở cùng .”

 

Đã quá lâu , nhớ vì đồng ý. Có lẽ vì hét một cái giá trời, mà vẫn chớp mắt đồng ý ngay. Nghĩ , Thẩm Diệu cũng chẳng khác gì gã thiếu gia .

 

Tôi rời giường, bắt đầu thu dọn hành lý. Khi dì Phương mang bữa sáng , thấy đồ đạc bày khắp nơi, bà ngạc nhiên hỏi: "Cậu chủ chẳng tháng mới dọn ? Sao hôm nay thu dọn ?”

 

“Tôi... cái gì cơ?”

 

Tôi chợt khựng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-bi-mu-chu-a-toi-xin-nghi-lam-chim-hoang-yen/chuong-3-doi-thu-canh-tranh-tu-thuo-nho.html.]

"Cậu Thẩm bảo tháng mới dọn mà?”

 

Quả nhiên Thẩm Diệu kết hôn, đến cả việc bảo dọn cũng sắp xếp sẵn. Toàn như rút cạn sức lực trong nháy mắt.

 

Dì Phương , điện thoại liền vang lên. Là Khang Hoài Cẩn.

 

“Hôm nay rảnh ? Tôi đưa mua đồ.”

 

Đã nhận tiền thì làm việc. Tôi nhanh chóng thu tâm trạng, bỏ dở đống hành lý, ngoài gặp Khang Hoài Cẩn.

 

Trong lúc mua sắm, cứ thẫn thờ. Đến khi Khang Hoài Cẩn ghé sát tai , cợt nhỏ: “Hôm nay trốn việc xin nghỉ thế? Nếu trốn việc thì mau núp lưng , thấy sếp .”

 

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Khi thấy phụ nữ bên cạnh Thẩm Diệu, tim chợt thắt , vội vàng nép lưng Khang Hoài Cẩn.

 

Lúc Thẩm Diệu phát hiện Khang Hoài Cẩn, tiến lên chào hỏi: “Thẩm tổng, thật trùng hợp.”

 

Tôi núp phía , giả vờ chọn quần áo, trong lòng rối như tơ vò. Tôi cố kìm nén, về phía phụ nữ .

 

“Bạn mới ? Không giới thiệu một chút ?”

 

Ánh mắt Thẩm Diệu dừng .

 

Khang Hoài Cẩn bước lên một bước, che khuất tầm của : “Người nhà nhát , khi khác dịp sẽ giới thiệu.”

 

Tôi dám lên tiếng. Trong đầu chỉ là hình ảnh Thẩm Diệu cạnh phụ nữ khác.

 

Đến khi hồn, Thẩm Diệu rời . Khang Hoài Cẩn trêu: “Xem trốn việc ngoài thật . Không , sếp thấy .”

 

Tôi dãy quần áo mặt, lòng nặng trĩu.

 

“Thích đống ? Vậy mua hết .”

 

Tôi thở dài: “Tôi chỗ ở. Anh quen môi giới bất động sản ? Tôi thuê ngay một căn hộ ở trung tâm thành phố càng sớm càng .”

 

Tôi nhanh chóng dọn khỏi biệt thự của Thẩm Diệu. Tự rời vẫn hơn để đuổi.

 

“Cứ tưởng chuyện gì lớn, như sắp đến nơi .” Khang Hoài Cẩn ném cho một chiếc thẻ: “Đây là một căn hộ của đang để trống, cho thuê rẻ.”

Loading...