Anh ấy lắng nghe được tiếng tôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:21:57
Lượt xem: 307

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi học, thì là học thật.

"Đánh thế nào?"

"Cậu sấp xuống bàn, sẽ vòng từ phía ôm lấy, đưa đ.á.n.h vài gậy để lấy cảm giác ."

Forgiven

Quý Hoài Đình , yết hầu khẽ chuyển động.

Mí mắt giật nảy.

cuối cùng vẫn hầm hầm , lưng về phía Quý Hoài Đình sấp xuống mặt bàn bida.

"Ờ."

Quý Hoài Đình tiến đến phía .

Một tay chống lên mặt bàn, một tay phủ lên tay .

Tay to, thể che kín .

Trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh mắt, lồng n.g.ự.c và sống lưng dán chặt .

Sau đó thì còn động tác nào nữa, nghiêng đầu liếc , thấp giọng bất mãn.

"Cậu cử động chút chứ, đừng đờ đấy."

Quý Hoài Đình cử động thật.

Cậu chằm chằm , từ phía áp mặt mặt .

Rất khéo, chính là phía bên đang đeo máy trợ thính.

Lớp vỏ cứng tì vành tai .

"Đoạn Chấp, thích , bảo là gặp sẽ hỏi câu trả lời, câu trả lời ?"

Hơi thở dồn dập, lông mi run rẩy loạn xạ.

"Quý Hoài Đình, để bố đ.á.n.h gãy chân luôn ?"

"Đánh , cho dù đ.á.n.h thành què hẳn, thì cái thằng điếc vẫn thích ."

"Cậu thần kinh , ai tự mắng như thế , để đ.á.n.h một trận cho xong."

"Đánh xong chúng thể yêu ?"

"Cút."

"Đoạn Chấp, yêu mà."

"...... Nếu bố đ.á.n.h thì tự phận mà trốn cho xa , giúp đấy."

Tôi buồn bực cảnh báo .

Trong hai mươi năm cuộc đời của , sự hiện diện của Quý Hoài Đình thể sánh ngang với bố .

Tôi tuyệt giao với Quý Hoài Đình, mất .

Quý Hoài Đình giữ tay , "bộp" một tiếng đ.á.n.h một cú.

Bóng lỗ.

Cậu thẳng , giật lấy cây gậy từ tay ném sang một bên.

Sau đó tránh đám đông, đẩy tới con hẻm nhỏ bên ngoài câu lạc bộ bida.

Không ai.

, khoảnh khắc hôn, tim đập loạn đến mức c.h.ế.t .

Cảm giác kỳ lạ đó càng trở nên nồng đậm và rõ rệt hơn.

Hóa , đây chính là thích.

Người tình yêu thì tinh thần sảng khoái.

Sau khi hôn xong câu lạc bộ bida, Đại Tráng với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

"Tiểu Đoạn, trong điều hòa cộng thêm sưởi, nóng đến mức phát điên đây , quấn khăn cao thế làm gì?"

"Còn cả Quý nữa, đeo khẩu trang làm gì thế?"

Tôi: "......"

Quý Hoài Đình: "......"

Giọng hung dữ nhưng úp mở của phát từ lớp khăn quàng:

"Quản cho ít thôi, tao thích thế đấy."

Đại Tráng hừ lạnh: "Nóng c.h.ế.t mày ."

"Bật ."

"Tôi cũng bật luôn!"

Quý Hoài Đình hành động như trẻ tiểu học của hai đứa làm cho ý tràn đầy trong mắt.

Đẹp tả xiết.

Ngay cả hình dáng nơi đuôi mắt khi cũng thật dịu dàng.

Bị khung cảnh mê hoặc, khi đá văng Đại Tráng , kìm ghé sát máy trợ thính của nhỏ giọng trêu chọc:

"Quý Hoài Đình, còn hôn nữa."

Ánh mắt thâm trầm, nguy hiểm, cũng hạ thấp giọng :

"Không lúc nãy còn kêu gào là hôn rách môi ?"

"Giờ thì khỏe , khả năng tự phục hồi của mạnh lắm."

"Vậy... về nhà ? Bố hôm nay thị sát đơn vị cấp , về muộn lắm."

"Có chứ."

Thế là tìm một cái cớ cùng chuồn mất.

Chạy thẳng về nhà , hai đứa chúng rúc chơi game, ăn trái cây, mật kề hở.

Gối đầu lên đùi Quý Hoài Đình, nheo mắt thầm cảm thán.

Yêu đương, đúng là sướng vãi chưởng.

Tôi thấy hối hận tại hồi mới lên đại học làm tới luôn với Quý Hoài Đình cho ?

Đã bỏ lỡ bao nhiêu năm tháng tình trai nồng cháy cơ chứ.

"Quý Hoài Đình, thích từ khi nào ?"

"Quên , lúc nhận thích thì sửa nữa. Sau khi tai thương, từng nghĩ đến việc từ bỏ."

Tôi bật dậy, lạnh mặt :

"Yêu thì yêu, liên quan gì đến cái tai."

Quý Hoài Đình chút trầm xuống.

"Tôi sợ sẽ dần dần thấy gì nữa, cũng giọng của ."

Tôi lập tức đau lòng chịu nổi.

Vội vàng xán gần ôm chầm lấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ay-lang-nghe-duoc-tieng-toi/chuong-7.html.]

"Sẽ , thể ghét bỏ chứ, yêu cái tai của nhất."

"Thật ?"

"Thật mà!"

Tôi thề thốt chắc nịch, còn hôn mấy cái lên tai nữa.

Hoàn chú ý tới nỗi thất vọng mặt Quý Hoài Đình biến mất từ lâu, đó là sự chiếm hữu nồng đậm.

Cực kỳ cố chấp.

Ngày Tết ông Công ông Táo, hai gia đình sáu của và Quý Hoài Đình cùng ngoài ăn một bữa cơm.

Bốn vị phụ là bạn lâu năm, đủ kiểu chúc tụng, nâng ly cạn chén, chuyện quá khứ, bàn chuyện tương lai.

Tôi và Quý Hoài Đình đó cực kỳ quy củ, nhưng thực tế thì đôi chân gầm bàn quấn lấy đến độ sắp thắt nút .

"Con trai, con đó lén cái gì đấy?"

Mẹ đột nhiên .

Tôi lập tức thu chân , giả bộ nghiêm túc: "Con nghĩ đến một câu chuyện nhạt."

Mẹ Quý cũng tò mò sang Quý Hoài Đình.

"Con cũng là vì câu chuyện đó ?"

"...... Vâng."

Các vị đại nhân liếc một cái, chút ẩn ý.

Sau bữa ăn, chúng cùng về nhà.

Thén lén gửi cho Quý Hoài Đình một nụ hôn gió, liền theo bố về nhà .

Bố xổm xuống giúp cởi giày.

Ngay khi định trêu chọc hai vị mỹ nam mỹ nữ thích khoe tình cảm, đột nhiên thản nhiên với một câu:

"Đợi khi con và Tiểu Quý khai giảng kỳ nghỉ đông, và bố con sẽ trịnh trọng mời gia đình bác Quý ăn một bữa cơm nữa."

Tôi hiểu tại .

"Sao còn trịnh trọng mời, ăn thì cứ hẹn thôi mà, bao nhiêu năm hàng xóm lầu lầu ."

Bố dậy, hậm hực lườm một cái.

"Chuyện đương nhiên nhà mời , như địa vị của con ít nhất cũng cao hơn một chút."

"Hả??"

Tôi vẫn ngơ ngác.

"Địa vị gì cơ?"

Mẹ trực tiếp cốc nhẹ đầu một cái, tặng kèm một cái lườm cháy máy.

"Địa vị gia đình chứ còn địa vị gì nữa."

"Cái gì?"

"Còn giả vờ? Giỏi diễn kịch thế, con và Tiểu Quý hôn đến mức bật thì nhớ né cái camera ở hành lang nhé."

"?"

"??"

Tôi c.h.ế.t tại chỗ.

Mất một lúc lâu mới gãi đầu gãi tai, ấp úng đỏ mặt tía tai thử dò xét:

"Cái... cái ... hai ạ?"

Bố bĩu môi.

"Nói nhảm, chút tâm tư đó của con đều hết lên mặt kìa?"

"Hai tức giận ạ? Dù chuyện cũng ... vả công việc của hai ..."

Tôi cẩn thận từng chút một, cảm thấy .

Mẹ hừ một tiếng.

"Tức giận cái gì, con và Tiểu Quý hạnh phúc mới là quan trọng nhất. Vả bao nhiêu năm nay hai đứa dính như sam thế , bốn chúng tám chuyện riêng với bao nhiêu , cứ đợi xem bao giờ hai đứa mới chịu công khai, kết quả là đến Tết cũng chẳng thèm ."

Bố phụ họa.

", nên nhà chiếm ưu thế, mời tiệc bên ."

Tôi nén nỗi cảm động, liên tục vỗ tay nịnh nọt.

"Hai đúng là quá sáng suốt , con thông báo cho Quý Hoài Đình ngay đây."

"Đi , cứ đường đường chính chính là chúng mời, hiểu !"

"Hiểu ạ!"

Tôi tràn đầy vui sướng chạy về phòng ngủ, chuẩn tin cho Quý Hoài Đình.

Vừa kết nối, toe toét :

"Có một chuyện đây."

Quý Hoài Đình: "Tôi cũng một chuyện , ."

Tôi: "Bố hóa từ lâu , còn định mời hai nhà ăn một bữa cơm chính thức."

Quý Hoài Đình kinh ngạc: "Bố cũng mời nhà ăn cơm."

Hai đứa cách một cái màn hình, trân trối.

"Vậy thì..."

Vậy thì, rốt cuộc tính là nhà ai mời đây?

Không nữa.

thì bố đó đều sa sầm mặt mày, mắng suốt cả kỳ nghỉ đông là đồ vô dụng.

Tôi im lặng, phản bác.

Quay đầu tìm Quý Hoài Đình tính sổ, chỉ mũi đe dọa:

"Sau , gọi là ông xã."

"Tại ?"

"Tôi mất hết cả thể diện lẫn lót , cái mặt mũi cũng giữ cho một tí chứ?"

Quý Hoài Đình gật đầu, thuận theo tự nhiên gọi một tiếng.

"Ông xã."

"!"

Tiếng gọi khiến sướng rơn .

"Tốt , đúng đấy, cứ gọi như , cũng đồng ý hết."

Một bàn tay lớn bất chợt luồn trong áo .

Quý Hoài Đình ghé sát , thở nóng rực.

"Ông xã, tối nay ..."

Loading...