Anh Ấy Không Yêu Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-07-19 13:21:12
Lượt xem: 351

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đánh cược một phen.

Tôi quên mất dạo trời âm u.

Tiên sinh gọi điện bờ biển ban đêm an , cũng , bảo yên đợi .

Tôi trả lời .

Tôi yên đợi nữa.

Hôm nay, Chu Tiên Minh mang đến một thùng gia vị lẩu. 

Toàn là vị Tứ Xuyên thơm nồng. Tôi liền đẩy cả lẫn thùng gia vị lẩu ngoài.

Chu Tiên Minh lầm bầm lầu bầu: “Sao cho ! Vợ ở nhà!”

Tôi đáp : “Vợ ở nhà thì liên quan gì đến ? Tôi vụng trộm với !”

Cậu nghiến răng ken két, trừng mắt một lúc, bật khanh khách.

“Này tiểu ca, đại gia như lặn lội đến Tứ Xuyên mang bảo bối về cho , vứt ngoài vô tình thế coi ?”

Tôi “bảo bối” , nghĩ nghĩ , cho .

Chu Tiên Minh quanh, ngó nghiêng, xem rõ một lượt các vật bày biện. Sau đó bưng chén rót cho hỏi: “Tiểu ca thế , đó là đàn của ?”

Tôi đầu cây đàn piano Steinway trắng đặt cửa sổ sát đất, đó là món quà tặng mười năm , thích.

Chu Tiên Minh : “Đó là đàn của Minh Ngọc, khi Minh Ngọc mất… Tần Bách mang nó cho .”

Tôi với vẻ mặt vô cảm, cảm nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ và Tống Minh Ngọc cũng khá duyên. 

Người yêu của , cây đàn của , bây giờ đều là của .

Chỉ là yêu của yêu

Cây đàn của , cũng đàn của .

Tôi hỏi Chu Tiên Minh: “Có yêu Tống Minh Ngọc ?”

Quả nhiên Chu nóng tính bật dậy khỏi ghế sofa nhà , lập tức đóng sầm cửa bỏ chạy.

A, hóa .

Hay là cũng thích Tống Minh Ngọc luôn? Kẻo lạc lõng quá, ha ha ha.

Những ngày tăng ca kết thúc. 

Hôm nay về sớm hơn một chút, bếp xem nấu ăn, trong lúc đó còn vài làm vướng tay, chu môi làm nũng xin tha.

Anh : “Ngọc Ngọc đừng hôn nữa, cá trong nồi cháy .” Tôi cũng , lưng .

Anh ôm từ phía , những lời linh tinh. Mũi cay cay.

Tôi đưa tay dụi mắt, thầm nghĩ, thật sự thích .

Tối đó hai chúng mật, thắng , giày vò đến mức liên tục cầu xin tha.

Anh vẫn , trong mắt sâu thẳm đầy dịu dàng, ngón tay vuốt ve lồng n.g.ự.c , thì thầm: “Ngọc Ngọc, yêu em lắm.”

Tôi cuộn tròn , rúc lòng , tiếp tục thích , yêu , ở bên cả đời.

Tôi đáp .

Anh dụi dụi hõm vai , khẽ “hừm” một tiếng: “Ngọc Ngọc, em đáp ?”

Tôi nghiêng mặt hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ay-khong-yeu-toi/chuong-3.html.]

“Anh lời đáp của em lời đáp của Tống Minh Ngọc?”

Tôi vẫn cam lòng. Không cam lòng.

Cây đàn thể thành của , tại thể chứ?

Tiên sinh yêu .

Tiên sinh, yêu .

Hôm nay giống nhạc sĩ .

Lần đầu tiên trong đời cảm thấy chán ghét khuôn mặt mà tai nạn

Tôi vuốt ve phím đàn, qua khung cửa sổ thấy bóng từ xa tới.

Tiên sinh vẫn trai như .

Chiếc áo khoác màu xanh coban đang mặc là quà giáng sinh năm ngoái tặng , cùng với khuy măng sét đính kim cương đặc biệt nhờ Vito thiết kế.

Đột nhiên nhớ cả thể của , trừ trái tim thì đều là của .

Tôi kìm mà bật .

Tôi căm ghét cây đàn piano .

Tôi dùng sức nhấn phím đàn, phát âm thanh chói tai, tiếng mở cửa tiếng đàn lấn át.

Tôi thấy giọng cất cao, chất vấn đang làm gì.

Tôi dừng động tác, hít một thật sâu, đầu nở nụ với .

Anh chẳng thèm , thẳng tới đàn piano, nhẹ nhàng và âu yếm vuốt ve phím đàn, dịu dàng và đầy hoài niệm như vỗ về yêu của .

Tiên sinh đổ bệnh , diễn biến dữ dội.

Tôi xin nghỉ phép ở nhà chăm sóc , bác sĩ gia đình gì đáng ngại, sốt cao dứt chỉ vì quá lao lực, lo nghĩ quá độ, nghỉ ngơi thêm một thời gian sẽ khỏi.

Tôi lo nghĩ quá nhiều, từng thử khuyên cho .

chẳng gì cả.

Ngay cả khi giúp làm gì đó, cũng chịu.

Tôi cứ như bông hoa nhỏ nuôi bệ cửa sổ.

Nhớ thì tưới nước, nhớ thì vứt xó một bên.

Rốt cuộc vẫn là thứ bận lòng.

Tiên sinh đổ bệnh còn mê sảng, lúc thì Ngọc Ngọc về, lúc thì Ngọc Ngọc đừng .

Tôi một lúc, đang , dù từng rời , cũng từng .

Thôi thì, cứ .

Tôi sẽ thành cho mà.

Khi quyết định xong xuôi, tìm Chu Tiên Minh .

Cậu ngạc nhiên, vì mỗi gặp đều tâm trạng , tiếp xúc với

thì khác, hiểu .

Tôi tìm để tìm hiểu về con Tống Minh Ngọc, từ tính cách, sở thích đến cả thói quen. 

Tôi liền thích Tống Minh Ngọc, chứ thì ai quan sát một như chứ?

 

Loading...