An Thập Tam Huyền - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:05:42
Lượt xem: 363

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Minh thấy cũng lập tức đỡ lấy : "Anh, thế?"

"Không ."

Cơn đau chỉ cần vài nhịp thở là sẽ tan biến.

Quả nhiên, một lúc bụng còn đau nữa.

Tôi thẳng dậy, vỗ vỗ bàn tay đang đỡ của Tạ Minh, hiệu cho nó buông .

Đột nhiên, một tiếng gầm giận dữ từ ngoài cửa tiệm truyền .

"Mẹ kiếp, tay mày đặt ở đấy! Buông cho tao!"

Đi kèm với tiếng hét đó.

Là Trì Hanh lao đến như một cơn gió.

Cậu giật phắt bàn tay Tạ Minh đang đặt vai .

Tiếp đó hầm hằm quát : "Tạ Tranh, mới nhanh thật đấy! Mới mấy ngày mà ôm ấp nó !"

"Rõ ràng một tuần còn gọi em là bé cưng bé cưng nọ, tim là thời tiết đổi là đổi luôn !"

Cậu liến thoắng một tràng dài.

Tôi còn chẳng bao nhiêu.

"Cậu đến đây làm gì?"

Tôi lạnh giọng hỏi.

Forgiven

Trì Hanh gạt Tạ Minh đang ngơ ngác sang một bên: "Em đến thì tìm mới nhanh thế ! Cái hạng mọt sách đen nhẻm cũng trúng ! Không lẽ định nuôi thêm một thằng nữa đấy chứ?"

Mọt sách...

Người ở nông thôn ai chẳng đen một chút, Tạ Minh còn đeo kính, trông vẻ thật thà chất phác.

Thấy lên tiếng.

Trì Hanh nhận điều gì đó: "Anh là đưa thẻ cho nó đấy chứ?"

Tôi Trì Hanh bày trò ý gì.

Đầu đau nên cũng chẳng buồn trả lời.

Tạ Minh yếu ớt giơ tay lên: "Anh đang đến tấm thẻ ngân hàng hả?"

Trì Hanh đầu , lập tức suy sụp c.h.ử.i bới: "Anh thật sự đưa cho nó !"

Trì Hanh giống như một con ch.ó điên.

Đến cửa hàng làm loạn một vòng, cuối cùng sướt mướt bỏ chạy.

Tôi thật sự tâm trí quản .

Tiễn Tạ Minh xong, lập tức bắt xe đến bệnh viện.

Bụng đau, cộng thêm việc ung thư dày.

Tôi sợ cũng mắc bệnh gì đó.

Đến bệnh viện làm một loạt kiểm tra.

Cuối cùng nhận một kết quả ngoài dự tính.

"Chúc mừng, m.a.n.g t.h.a.i ."

Bác sĩ cầm tờ kết quả siêu âm, chỉ đơn giản cái chấm đen nhỏ xíu đó.

"Khoảng hai tháng , nếu giữ..."

"Tôi !"

Gần như cần suy nghĩ, đáp ngay: "Tôi ."

Vì gần đây cảm xúc biến động lớn, nội tiết tố trong cơ thể chút rối loạn.

Bác sĩ kê cho ít thuốc, dặn về nhà nghỉ ngơi cho .

Tôi ôm tờ giấy khám bệnh, bước khỏi bệnh viện với đầu óc choáng váng.

Mãi đến khi về tới nhà.

Tôi vẫn thấy chút thể tin nổi.

Tôi thật sự m.a.n.g t.h.a.i .

Tôi sắp một đứa con thuộc về chính .

Sau khi ở bên Trì Hanh, thỉnh thoảng cũng từng nghĩ đến chuyện .

Vì cơ thể khác biệt.

cũng thực sự nghĩ rằng thể đậu thai.

Bây giờ.

Chỉ cần nghĩ đến sinh linh nhỏ bé trong bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/an-thap-tam-huyen/chuong-5.html.]

Nghĩ đến sẽ một đứa nhỏ ngọt ngào gọi là bố.

Tôi chẳng còn màng đến điều gì khác nữa.

Kể cả bố của đứa trẻ, chính là Trì Hanh bỏ hôm nay.

Ngày hôm ngủ đến tận trưa.

Lúc tỉnh dậy, điện thoại một cuộc gọi nhỡ của Tạ Minh.

Phía là tin nhắn WeChat của em gái thu ngân gửi tới.

【Anh Tranh ơi, em trai đến, đưa một tấm thẻ ngân hàng là của .】

Dùng điện thoại kiểm tra dư.

Sáng nay rút năm mươi nghìn tệ.

Tôi con còn trong thẻ.

Gửi cho Tạ Minh một tin nhắn.

【Đi đường cẩn thận, chuyện gì thì gọi cho .】

Bên trả lời nhanh.

【Vâng !

【Hôm qua bảo bệnh viện, thấy khỏe ở ạ?】

【Không , chỉ là ăn nhầm cái gì đó thôi.】

Nghỉ ngơi hai ngày, nồng độ hormone trở bình thường.

Tôi tiếp tục làm.

Có em bé , động lực kiếm tiền bây giờ càng lớn hơn.

Bận rộn cả buổi sáng, mới ăn hai miếng cơm.

Thì vị khách mời mà đến xuất hiện.

Mấy chiếc xe thể thao gầm rú qua cửa tiệm, vòng một vòng .

Mấy từ xe bước xuống.

Nhìn qua là ngay mấy ấm giàu .

Lý Tiễn vội vàng lau miệng đón tiếp.

Tôi liếc một cái tiếp tục ăn cơm.

Nửa phút , đám dừng mặt .

Một giọng quen thuộc vênh váo hỏi : "Anh là Tạ Tranh?"

Cái giọng điệu .

Chỉ cần ngẫm một chút là đoán ngay đó là đám bạn của Trì Hanh.

Tôi cúi đầu thèm để ý.

"Này, ..." Người định mở miệng.

Thì một giọng ôn hòa ngắt lời: "Chào , tên Tống Nhạn, là bạn của Trì Hanh."

Tôi đặt đũa xuống, ngước vẻ lịch sự : "Có chuyện gì?"

Tống Nhạn đeo một cặp kính gọng vàng, trông tri thức.

đôi mắt cáo , qua thấy hạng lành gì.

"Trì Hanh hai ngày nay trạng thái lắm, cứ tự nhốt trong nhà, bọn mời đến xem thế nào."

"Chúng chia tay ." Tôi từ chối.

Tống Nhạn : "Là vì nghĩ cho phận thật của ?

"Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, hai nên tìm cơ hội chuyện hẳn hoi."

"Chuyện nhỏ?"

Trong mắt đám công t.ử nhà giàu , lừa dối dường như chẳng chuyện gì to tát.

Tống Nhạn cho là đúng: "Dù cũng phạm nguyên tắc gì ? Cậu ít tuổi nhất, cũng nuông chiều bản một chút, cũng nên cho một cơ hội."

Tôi chẳng buồn phí lời với bọn họ nữa.

Đứng dậy định rửa bát.

Vừa , cánh tay kéo .

"Này, vẫn cho bọn mà?"

Cùng lúc đó.

Cái giọng oanh tạc quen thuộc khiến đau đầu truyền từ bên ngoài .

"Mẹ kiếp, buông tay cho tao!"

Loading...