Tôi vẫn thể thấy câu trả lời của Trì Hanh.
Chiếc siêu xe cuốn lên một làn khói bụi nồng nặc mùi xăng.
Tôi vẫn còn kịp hồn.
Liễu Nam tới từ lúc nào: "Nhìn gì thế? Quen ?"
Tôi đáp, hỏi : "Trì thiếu đó là ai?"
"Chú ? Trì Ngọc Hanh – đại gia thành phố S đấy, ? Bố ruột đấy, tới thành phố A để học đại học.
"Sao? Chú mâu thuẫn gì với ? Có thì cũng nhịn nhé, vị thiếu gia chúng dây ."
Nói đoạn, Liễu Nam đưa cho một điếu thuốc.
Châm lửa, ngậm bên môi.
Thấy mãi trả lời.
Liễu Nam ngạc nhiên: "Có thù thật ?"
Tôi rít mạnh một thuốc.
Dưới sự kích thích của nicotine.
Đầu óc dần bình tĩnh .
Thù?
Cũng hẳn.
nợ thì bây giờ đúng là một khoản lớn đấy.
Cuộc gặp gỡ với Trì Hanh.
Không chính đáng cho lắm.
Cơ thể bẩm sinh khiếm khuyết, nhiều hơn khác một bộ phận cơ thể.
Từ nhỏ nhà hắt hủi, lớn lên bận rộn làm.
Tôi luôn lảng tránh nhu cầu cơ thể .
Cho đến nửa năm , bạn duy nhất khiếm khuyết cơ thể lấy cớ mừng sinh nhật lôi một câu lạc bộ cao cấp.
Mặc cho bạn bè năm bảy lượt đề cử.
Tôi cũng lung lay.
Dù nơi trông cũng đắt đỏ, tiền đều là tiền tích cóp để mua nhà sống qua ngày.
Thấy bất động như núi, bạn cũng khuyên nữa.
Cuối cùng uống vài ly rượu, lúc vệ sinh chuẩn rời .
Vừa vặn bắt gặp Trì Hanh đang trêu ghẹo.
Trì Hanh trong đầu gặp mặt mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vạt áo sơ vin quần.
Trông sạch sẽ vô cùng.
Nhìn là dễ bắt nạt.
Trước mặt là một gã bụng phệ say xỉn, định giở trò động tay động chân.
Lúc đầu quản chuyện bao đồng .
Cái câu lạc bộ hạng nào cũng .
khi định thu hồi tầm mắt, thấy Trì Hanh khẽ nhíu mày.
Trong đôi mắt lướt qua một tia thiếu kiên nhẫn.
Kết hợp với nốt ruồi lệ nơi khóe mắt.
Cả khuôn mặt thoáng hiện lên một vẻ ngang tàng.
Tim bỗng hẫng một nhịp.
Chẳng hiểu nữa.
Lúc còn nghĩ gây chuyện.
Giờ đôi chân vô thức bước tới.
Chuyện giải quyết nhanh.
Chỉ trong vòng hai giây khi chắn Trì Hanh.
Đã hai nhân viên tiến tới lôi gã say xỉn ngoài.
Gã đàn ông kéo bất ngờ, lập tức bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Tiếc là chẳng ai thèm đoái hoài đến gã.
Chỉ là lúc ngang qua Trì Hanh.
Cái chân quờ quạng của gã suýt chút nữa đá trúng .
Tôi chắn giúp.
Trên chiếc áo thun xám mới mua xuất hiện một dấu chân đen ngòm.
Nhân viên lập tức tiến lên xin .
Tôi xua xua tay, phòng vệ sinh.
Lau sạch vết bẩn , mới đầu đ.á.n.h giá kẻ cứ bám theo nãy giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/an-thap-tam-huyen/chuong-2.html.]
Trang phục sạch sẽ, trông tuổi đời lớn.
Khuôn mặt đến mức rực rỡ thoáng hiện một tia thích thú.
Đôi mắt như hạt thủy tinh cũng đang đ.á.n.h giá .
Người dường như luôn khiến dễ mềm lòng.
Tôi nhịn mà hạ thấp giọng:
"Có chuyện gì thế?"
Cậu thiếu niên khựng một chút, cong môi : "Cảm ơn."
"Không gì."
Tôi lau khô nước tay, thiếu niên xinh .
Không kiềm mà thêm một câu: "Sau nên ít tới chỗ thôi."
Cậu đáp lời, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên .
Thấy thời gian còn sớm.
Tôi nán lâu, ném tờ giấy lau tay ngoài.
Lúc lướt qua .
Cổ tay bỗng nhiên nắm lấy.
Bàn tay to lớn ấm áp chút tương xứng với diện mạo của .
Tôi đầu.
Cậu thiếu niên lên tiếng: "Tôi tên Trì Hanh."
Nhìn theo bàn tay của Trì Hanh đang nắm lấy .
Tôi đại khái hiểu ý của .
Tới nơi , ngoài bọn ăn chơi thì chỉ còn một hạng nữa thôi.
Thế là hỏi: "Cậu thiếu tiền lắm ?"
Trì Hanh im lặng hai giây, khóe miệng nhếch lên, gật đầu nở một nụ ngoan ngoãn.
Cứ như .
Forgiven
Tôi đưa tiền cho Trì Hanh, dẫn tới khách sạn.
Cho thấy bí mật mà giấu kín suốt hơn hai mươi năm.
Cậu chê , ngược trông còn vẻ hứng thú hơn.
Tôi ông chủ lớn gì, khả năng b.a.o n.u.ô.i .
Tôi cũng chẳng nhà từ thiện.
Tôi đưa tiền, lên giường với .
Cậu trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Thỉnh thoảng chút tính khí trẻ con cũng chấp nhận .
Ở bên lâu, cũng sẽ ngọt ngào gọi là .
Chủ động gửi WeChat cho , chia sẻ về cuộc sống ở trường.
Cậu kể với rằng mất, bố tù, em trai thì liệt giường.
Kiếm tiền đều là để chữa bệnh cho em.
Tất cả những điều đó đều tin sái cổ.
Đối diện với khuôn mặt đó, thể tin.
Chúng liên lạc ngày càng thường xuyên.
Cậu dẫn xem trường học của .
Tôi đưa về tiệm sửa xe nhỏ của .
Ba tháng , một nữa giường, rúc lòng .
Lúc gọi là .
Tôi bỗng cảm thấy, những ngày tháng thế thật .
Cứ tiếp tục như cũng tệ.
Ấm áp, bình dị.
Thế là, lấy chiếc thẻ ngân hàng tích góp bao năm nay.
Nói với :
"Trì Hanh, cùng sống cho t.ử tế nhé."
Kết thúc công việc.
Liễu Nam rủ tối ăn cơm.
Tôi tin nhắn liên tục nhảy lên điện thoại.
Đã quá lâu trả lời Trì Hanh, vẻ đang giận dỗi.
Cứ liên tục hỏi bao giờ mới về nhà.
Cất điện thoại, khéo léo từ chối lời mời của Liễu Nam.