Án Mạng Ở Trường Học - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-04-01 03:53:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhật Minh vẫn còn đang ngồi tại văn phòng làm việc, đã 3 giờ sáng nhưng anh vẫn không sao để đầu óc mình có thể nghỉ ngơi. Cách g.i.ế.c người của hung thủ quả thực hết sức tàn nhẫn, giống như hung thủ phải căm hận nạn nhân nhiều lắm, một sinh viên như Hoài Nam liệu đã làm gì mà để cho người ta phải căm hận đến mức đó. Theo điều tra lấy lời khai thì đây là một nam sinh ngoan ngoãn, thành tích học tập tốt, không chơi bời, vậy nguyên nhân từ đâu khiến hung thủ ra tay độc ác như vậy. Đang chìm trong dòng suy nghĩ thì đội trưởng Trí Viễn bước vào 

Đã có kết quả giám định tử thi chưa Nhật Minh. 

Đã có báo cáo rồi ạ, em có để lên bàn anh rồi ạ. Nạn nhân được xác định là tử vong lúc 10h30 phút tuy nhiên 11h cô sinh viên kia đã phát hiện ra xác chết, hung thủ ra tay cực kì nhanh gọn và có thể thấy hắn là một người có kĩ năng rất cao, em nghĩ có khi nào hắn làm nghề g.i.ế.c mổ không? Nguyên nhân cái c.h.ế.t được nhận định là do vét d.a.o đ.â.m từ phía sau lưng, nạn nhân chêt ngay lúc đó cho thấy thủ pháp của hung thủ vô cùng chuẩn xác. 

Vết cắt xử lý tử thi cũng đẹp đấy. Còn gì nữa không? 

Xét nghiệm đường ruột của bệnh nhân cho thấy nạn nhân có dùng men tiêu hóa sau bữa ăn. Hôm ấy ăn ta ăn cơm, thịt kho và trứng, rau cải, xem ra không có gì bất thường. Lúc kiểm tra dụng cụ cá nhân của nạn nhân thấy phát hiện lọ men tiêu hóa, chắc người này hay bị khó tiêu. 

Nạn nhân này có tiền sử mắc bệnh gì không? 

Không ạ, nhưng có một thông tin là trước đó không lâu trường đại học này có một nam sinh viên gặp ma mà đến phát điên, sau đó hắn liện tục lẩm bẩm cái tên Tiểu Công Chúa 

Tiểu Công Chúa? 

Hiện tại vãn chưa tra ra được thực hư Tiểu Công Chúa này. 

Cậu điều tra gấp cho tôi rốt cuộc Tiểu Công Chúa là như thế nào? Cậu cũng nên nghỉ ngơi sớm đi. 

Dạ 

Đây là vụ án đầu tiên mà Nhật Minh trực tiếp tham gia, anh cũng là lính mới, hiện đang thực tập tại sở cảnh sát thành phố vậy nên anh cần phải biểu hiện tốt hơn nữa. 

 

Nhật Minh đến sớm pha cà phê cho mọi người, đội trưởng Trí Viễn gọi cả đội vào họp: 

Theo như tờ giấy hung thủ để lại thì chắc chắn hắn sẽ tiếp tục ra tay chứ chưa dừng lại, chúng ta cần phải xác định đối tượng tiếp theo của hắn là ai. Mọi người cho tôi ý kiến 

Tôi nghĩ những người này phải có một điểm chung gì đấy khiên hắn hận thù đến như vậy. Chúng ta nên điều tra rộng hơn các mối quan hệ khác của nạn nhân nữa.- Châu La nói 

Tôi cũng nghĩ đây là vụ g.i.ế.c người liên hoàn, hắn sẽ không dừng lại đâu, và rất có thể nơi gây án tiếp theo vẫn là khu ký túc xá của trường đại học, nếu không sẽ là những người liên qua đến trường đại học này.- Chu Cường đáp 

Tại sao cậu lại nghĩ vậy?-Trí Viễn hỏi 

Hôm nay để tôi và Nhật Minh đến trường đại học tổng hợp X điều tra một chuyến đi, chắc sẽ có một vài điều chúng ta cần 

Được, vậy Châu La và tôi sẽ đến nhà nạn nhân, Chu Cường và Nhật Minh sẽ đến trường Đại học X. Chia nhau ra hành động ngay. 

Rõ- Cả đội đồng thanh đáp 

Ngồi trên xe ô tô, Chu Cường hỏi Nhật Minh: 

Giờ đến đó chúng ta nên làm gì đầu tiên nhỉ, ăn sáng, uống cà phê. 

Được ạ. 

Chu Cường giật mình hỏi Nhật Minh: 

Chúng ta đang đi điều tra nha cậu nhóc, không phải đi nghỉ dưỡng đâu. 

Em biết 

Biết mà còn nói được ạ. Đúng là thanh niên mới vào nghề. 

Ý em là ăn sáng uống cà phê sẽ giúp chúng ta moi được vài thông tin có ích. 

Ý cậu là sao? 

Lát nữa anh sẽ rõ.  

Vậy tôi nghe cậu, hi vọng cậu không làm tôi thất vọng. 

 

Mới bảnh mắt ra, Thường Quân đã bọ chuồng điện thoại nheo nhéo làm cho thức giấc, là Khánh Linh, cô cũng đang định hôm nay tìm cậu ta nhưng không ngờ cậu ta lại tìm mình sớm thế 

Alo 

Dậy nhanh, tớ đứng đợi dưới sân, nay dẫn cậu đi gặp một người. 

Ai 

Đi rồi biết. 

Được rồi. 

Khánh Linh dẫn cô đến một quán cà phê bánh ngọt ngay gần cổng kí túc xá, dẫn cô lại bàn có hai người đàn ông, cô có chút lo sợ. 

Hai đứa đến rồi à, ngồi đi. Để anh gọi phục vụ. 

Thường Quân giật mình, đây chẳng phải là tên cảnh sát hỏi cung cô hay sao. 

Giới thiệu với hai anh, đây là bạn em, Mạnh Thường Quân. 

Giới thiệu với hai đứa, đây là anh Chu Cường, cùng đội điều tra với anh. 

Vậy hai anh đang điều tra vụ án g.i.ế.c người của trường em phải không? 

Đúng rồi đấy.- Chu Cường đáp. 

Hai anh ngồi đây chắc là vẫn chưa có manh mối gì phải không ạ?- thường quân vẻ mặt đâỳ tự tin 

Có thể nói là vậy.- Nhật Minh vẻ mặt chán nản đưa cốc cà phê lên miệng.- Hi vọng 2 đứa có manh mối gì đó. 

Hai anh có biết Tiểu công chúa là ai không? Nếu muốn biết ngọn ngành vụ án này có lẽ nên điều tra từ người có tên là Tiểu công chúa này.- Thường Xuân đáp. 

Hai anh chàng cảnh sát mắt mở to ngạc nhiên nhìn cô: 

Tiểu công chúa? 

Đúng vậy, dấu vết của vụ án đều hướng đến một người là Tiểu công chúa. Tên Tiểu Cường điên loạn cũng luôn miệng nhắc đến cô gái này, có lẽ giữa hung thủ và nạn nhân thì cô gái này chính là cầu nối. 

Vấn đề là nhân vật này quá thần bí rồi- Khánh Linh bối rối. 

Thế mà tôi lại có manh mối rồi đấy. – Thường Xuân vội lôi quyển tiểu thuyết ngôn tình ra mở đúng trang có tên Tiểu Công chúa- Người này đã từng mượn quyển sách này ở thư viện. Trong khoảng 3 năm qua, kể từ khi quyển sách được nhập ở thư viện có 10 sinh viên nữ đã mượn cuốn sách này, kho mượn sách có để lại thông tin liên lạc. Giờ các anh chỉ cần gọi điện theo danh sách này là có thể xác minh.  

Bạn tôi đúng là đỉnh của chóp.- Khánh Linh nở nụ cười đắc chí.- Phần này chắc nhờ 2 anh nhỉ. 

Hôm nay xem như là đã có thu hoạch rồi đấy, chúng tôi sẽ về trụ sở liên hệ ngay lập tức.- Trí Viễn vội vã đứng dậy- Cảm ơn hai bạn trẻ của chúng ta 

Sáng sớm tinh mơ, Đinh Diệp đang ngáp ngắn ngáp dài đi xách nước tại bể nước giữa nhà 4 và nhà 5. Cô đứng chống tay và đợi ước tồ tồ chảy vào xô, bỗng nhiên cô giật mình dụi mắt, nước trong xô đỏ lòm như máu, cô vội trèo lên bậc tam cấp, mở nắp che bể nước ra nhìn vào trong, cảnh tưởng trong bể nước kinh hoàng đến nỗi cả đời này nó sẽ còn ám ảnh cô. Một cái đầu người nổi trên mặt nước trợn mắt nhìn cô, khuôn mặt trắng bệch. Đinh Diệp hét toáng lên rồi chân tay luống cuống bổ nhào xuống đất. Tiếng hét giữa sáng mai yên tĩnh của cố đã làm náo động cả khu kí túc xá. 

Nạn nhân là Đình Tú sinh viên năm cuối khoa Quản lý thông tin, nạn nhân cũng phòng với nạn nhân thứ nhất- Hoài Nam. Vậy là trong vòng một tháng trường tổng hợp X đã xảy ra hai vụ án mạng. Người này bị g.i.ế.c mặt một con giao gọt hoa quả, hung khi vẫn cắm ngay trên tim nạn nhân, dường như hung thủ cố tình để lại vật chứng tại hiện trường nhằm thách thức cảnh sát. Trên lưng nạn nhân còn dùng vật nhọn khắc lên chữ trả giá và vẫn không thiếu thêm chữ kí “Tiểu công chúa”.  

Tiếng còi cảnh sát rú inh ỏi. Cả kí túc xá lại xôn xác, hoảng loạn. Rốt cuộc ai là hung thủ trong những con người luôn thể hiện sự ngây thơ vô tội ở kia. Thường Quân vội vã chạy đến hiện trường quần áo đang còn xộc xệch, đầu tóc rối bời. Cảnh tưởng trước mặt không khỏi khiến người ta căm hận tên hung thủ. Bọn cô lại chậm một bước, Tiểu công chúa còn chưa tìm ra, lại một người vô tội nữa ra đi. Thường Quân ngồi bần thân trên ghế đá, Khánh Linh đưa cho cô một lon cà phê. 

Uống vào cho tỉnh người. 

Tớ đã thử gọi danh sách điện thoại kia rồi, xác nhậc 7 người còn sống và không phải là Tiểu công chúa, có 3 người không liên lạc được có lẽ do đã đổi số bao gồm: Quách Ngưng, Khúc Tiểu Ly và Ngân Hà. 

Tại sao cậu lại chắc chắn 7 người kia không phải Tiểu Công Chúa? 

Thứ nhất, có lẽ do tớ tự nghĩ nếu là báo thù thì Tiểu công chúa đã không còn sống nữa. Thứ 2, tớ có nhắc đến tên Tiểu công chúa nhưng phản ứng của họ bình thường thì phải điều tra lại. 

Cũng được mà cậu định tìm 3 người đó như thế nào? 

Cậu đoán xem. Chiều nay sẽ có kết quả với cậu. 

Thường Quân để sách ở trước mặt nhưng không thể nào tập trung vào nổi. Đầu óc cô còn đang xoay mòng mòng bởi vụ án sáng nay. Bức tranh mà Tiểu Cường vẽ có tất cả 5 người, 2 người đã bị giết, vậy sẽ còn 3 nạn nhân nữa. 3 người nữa họ là ai, họ có còn trong Đại học X này hay không? Giờ chỉ cần hỏi tên Tiểu Cường là rõ mà hắn lại điên điên dở dở. Cô cần tìm ra ba người họ trước khi tên hung thủ lại ra tay.  

4 giờ chiều, vẫn chưa thấy Khánh Linh nhắn tin lại, long cô bồn chồn không thôi, bấm số gọi cho hắn. họ rất tự nhiên, đều mơ hồ cái tên này. Thứ 3, mình mạo danh là sinh viên hỗ trợ thầy cô đang khảo sát tình hình sau khi ra trường của sinh viên thì thấy mặt bằng chung cuộc sống của họ khá bình thường. 

Cậu có nghĩ họ đang diễn kịch không? 

Muốn chắc chắn cần điều tra thêm 3 người nữa? Nếu tất cả bìn h thường thì phải điều tra lại. 

Alo, nóng lòng muốn biết kết quả rồi à, vậy mời mình ăn tối đi. Mình ăn tiết kiệm lắm. 

Vậy hẹn 6 giờ dưới căn teen kí túc xá. Tôi sẽ gọi một nồi lẩu đuôi bò đãi cậu. 

Sau khi xảy ra hai vụ án mạng không khí kí túc xá ảm đạm vô cùng, không khó bắt gặp những nhóm sinh viên chụm đầu bàn tán về vụ án, khu vực bể nước bình thường đã thưa thớt giờ còn u ám hơn. Thường Quân xuống căn teen đã thấy tên bạn ngồi chễm chệ tay bấm điện thoại. Cô đi thẳng vào khu vực nhà bếp: 

Cô Trần ơi, cho con một nồi lẩu bò ở bàn số 3 nhé. 

Có ngay có ngay, cứ ra ngồi đi, đợi cô một chút. 

Thường Quân uể oải ngồi xuống ghế. 

Rốt cuộc cậu đã tìm ra Tiểu công chúa chưa? 

Bình tĩnh nào Mạnh cô nương, nào, uống hớp nước đi đã. 

Cảm ơn- Thường Quân nhận ly nước từ tên bạn. 

Mình đã đăng bài lên Hội nhiều chuyện của trường để tìm bạn cùng lớp tín chỉ. Cậu biết sao không, một người đã vào bình luận “Khúc Tiểu Ly đã mất cách đây mấy năm rồi, bạn này trước học lớp với mình mà.” 

Thường Quân giật mình trợn mắt: 

Đã mất ư? Tại sao 

Mình có nhắn tin riêng cho bạn kia lê la bắt chuyện được biết là cô ấy tự sát.  

Tự sát? Lý do là gì? 

Người này cũng không hiểu rõ, vì họ cũng không chơi thân với Khúc Tiểu Ly. Nhưng họ nói cho tớ biết một người là bạn thân của cô ấy. Có lẽ người này biết chuyện. 

Rồi cậu đã đi hỏi chưa? 

Cậu cũng phải để cho mình thời gian đã chứ, ngày hôm nay xem như thu hoạch không tồi còn gì? Còn cậu thì sao, cậu đã tìm được gì chưa? 

Chưa? 

Gần 12 giờ trưa, đôi bạn trẻ đứng trước toà nhà Swing cao chọc trời, họ đã hẹn được một người bạn của Khúc Tiểu Ly: La Tố. La Tố hẹn họ tại quán cà phê ở tầng trệt do văn phòng của cô ở trên toà nhà này. Bọn họ bước vào toà nhà sang trọng bỗng nhiên thấy bản thấy trở nên lạc lõng giữa cái chốn xa hoa. Mạnh Thường Quân hơi rùng mình một chút, cô thầm nghĩ rồi vài năm nữa ra trường liệu cô có thể làm việc ở những nơi như thế này hay không? Ở đây đến nhân viên dọn vệ sinh cũng phải xinh đẹp. 

Khánh Linh gọi hai ly cà phê ra bàn ngồi đợi trước, bọn họ ngồi đợi được 5 phút thì một cô gái xinh đẹp cáo ráo, ăn mặc vô cùng sang chảnh bước tới chỗ họ. 

Chào hai người, tôi là La Tố.- Nói rồi cô thản nhiên ngồi vào ghế trống đối diện họ.- Nào hai người muốn hỏi tôi chuyện gì? 

Hẹn chị ra đây thực sự ngại quá nhưng bọn em có một vài chuyện muốn hỏi chị về Khúc Tiểu Ly? Chị có biết Khúc Tiểu Ly có một tên gọi khác là Tiểu công chúa không ạ? 

Trước giờ tôi chưa hề nghe qua cái tên Tiểu công chúa này, tôi và cô ấy là bạn thân của nhau, cùng lớp cùng phòng kí túc xá nhưng Tiểu công chúa còn chưa bao giừo thấy cô ấy nhắc đến. 

Vậy chị có biết vì sao cô ấy tự sát không ạ? 

Cái này tôi cũng không rõ. Nhưng đợt đó tôi không thấy cô ấy về phòng mấy hôm sau khi trở về thì lạ lắm, kiểu thất thần, lo lắng. Hay ngồi thẫn thờ, bọn tôi gọi thì giật mình hoảng sợ. Chúng tôi có hỏi những cô ấy bảo không sao, vậy nên cũng không ai để ý nữa. 

Chị có biết chị ấy đi đâu mấy ngày đó không?- Thường Quân Hoỉ 

Trước khi đi tôi thấy cô ấy niềm nở lắm, chắc là có chuyện vui nhưng hôm đó tôi cũng bận nên không hỏi rõ đi đâu. Đoán chắc là về quê mấy hôm hoặc đi chơi với bạn đâu đó. 

Chị có biết cô ấy hay chơi với ai nữa không? 

Tiểu Ly là người khá khép kín, ngoài chúng tôi ra thì hầu như không thấy cô ấy qua lại với ai nữa? 

Chị có biết nhà chị ấy ở đâu không? 

Tôi chưa về nhà chị ấy bao giờ, nhưng tôi biết địa chỉ, trước đây chúng tôi có viết nhật kí phòng chung, tôi vẫn còn chụp lại trang tự thuật của cô ấy. 

Sớm thứ 7 nhà trường cử đại diện sinh viên và giảng viên đến chia buồn cũng như đưa tiễn sinh viên Đình Tú vừa mới thiệt mạng. Tất nhiên Mạnh Thường Quân không nằm trong ban đại diện nhưng cô nghĩ nếu đến đám ma của nạn nhân biết đâu sẽ điều tra được điều gì đó hay ho. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/an-mang-o-truong-hoc/chuong-4.html.]

Dựa vào thông tin trên trang của trường cô biết được nơi tổ chức tang lễ và nghĩa trang chôn cất. Nhà cậu ta ở ngoại ô 

Thường Quân nhìn ra khung cửa kính cỉả xe bus, yên lặng, tâm trí lơ đãng trên mây. Tâm hồn cô bây giờ đang trôi vô định. Đường phố giờ này cũng thưa thớt người qua lại, trên xe bus cũng vắng hoe. Ghê trên cô là một đôi tình nhân đang ngồi dựa vai vào nhau, cô gái có mái tóc dài, lâu lâu lại quay sang nhìn chàng trai mỉm cười. Không hiểu sao nhìn cô gái đó khiến cô lại nghĩ đến Tiểu Công Chúa, cứ như ngồi trước cô đang là Khúc Tiểu Ly. Khúc Tiểu Ly quay đầu lại nhìn cô khuôn mặt trăng bệch vô thần, hai hốc mắt sâu hoắm miệng lắp bắp những tiếng kêu ghê rợ, cô ta đưa hai bàn tay nhầy nhụa m.á.u thịt, xương trăng lộ rõ đưa về phía Thường Quân. Thường Quân bất giác giật mình thoát khỏi ảo giác. Cô quay sang nhìn Khánh Linh vẫn chũi mặt vào điện thoại: 

Cậu đang làm gì vậy?- Cô bất giác hỏi anh 

Tìm tuyến đường đến nhà của Khúc Tiểu Ly. Tôi biết kiểu gì cậu cũng sẽ đi đến đó nên tôi đã check sẵn rồi. 

Xa không? 

Xa, một vùng nông thôn hẻo lánh, cách thành phố này 4 giờ đi xe khách, sau đó có lẽ phải bắt thêm xe ôm nữa mới vào được. 

Chuyến xe sớm nhất và muộn nhất là lúc mất giờ? 

Sớm nhất là 3 giờ sáng và muộn nhất là 5 giờ chiều. Nếu đi 3 giờ sáng thì 7h sẽ đến nơi và 5 giờ chiều sẽ bắt xe quay lại thành phố, 9 giờ tối chắc sẽ về đến thành phố.  

Vậy thứ 7 tuần này ok chứ? 

Ý cậu là mai sao? 

Um 

Cũng được, vậy mai hẹn cậu 2h sáng dưới sân kí túc xá. 

Hôm nay Thường Quân định đi ngủ sớm để lấy sức cho chuyến đi ngày mai, cô lên giường lúc 8h tối nhưng kì thực không sao chìm vào giấc ngủ được, đầu óc cô cứ xuất hiện hình ảnh ma quái của Khúc Tiểu Ly hôm nay, suy nghĩ miên man là đã hơn 1 giờ sáng. Cuối tuần nên các phòng trong kí túc xá thường thức rất muộn. Ngọc Lan và Đinh Diệp vẫn còn đang ngồi cày phim thấy Thường Quân mặc quần áo vào khiến họ không khỏi tò mò: 

Cậu đi đâu giờ này vậy? Đừng bảo là lại đi điều tra mấy vụ g.i.ế.c người đấy nhé?- Ngọc Lan cau mày.- Nếu vậy cho mình đi với 

Cái gì? Đi điều tra giờ này ư?- Đinh Diệp hoảng loạn. 

2h sáng xuất phát, nếu cậu muốn đi cùng thì nhanh lên, ngồi xe khách 4 tiếng. 

Cô bạn Ngọc Lan hớn hở lao tót xuống giường. 

Cậu định đi thật đấy à?- Đinh Diệp ngơ ngác 

Chứ sao.- Ngọc Lan lấy đồ trong tủ quần áo. 

Mười lăm phút sau đã thấy cô bạn tư trang đầy đủ sẵn sàng lên đường. 

Gần hai giờ sáng trời lạnh cắt da cắt thịt, gió đông rít từng cơn qua hàng cây um tùm trong khu kí túc cũ kĩ. Hai thân hình nhỏ bé đứng lom khom dưới một tán cây cổ thụ, năm phút sau thì Khánh Linh xuất hiện. Vừa nhìn thấy Ngọc Lan hắn có đôi chút ngỡ ngàng, những chưa kịp để hắn mở lời cô đã cội lên tiếng: 

Đây là Ngọc Lan bạn cùng phòng của mình. Cậu ấy sẽ đi cùng chúng ta 

Càng đông càng vui. hehe. Chào Ngọc Lan mình là Khánh Linh. 

Chào cậu, hi vọng là mình không làm phiền hai người 

Ba người bọn họ bắt một chuyến taxi ra bến xe, tầm này bến xe cũng khá đông người qua lại, Khánh Linh xếp hàng đi mua vé, sau đó vào trong bãi gửi xe tìm vị trí chiếc xe mà họ đã mua vé. Trên xe khá thưa khách, có một vài vị khách đang gật gù ngaí ngủ. Hai cô gái ngồi ở hàng ghế trước còn cậu ta ngội ngay phía sau. Ba người nhanh chóng nhắm mắt làm một giấc để lấy sức cho chuyến đi dài. 

Hơn 5 giờ sáng thì Thường Quân tỉnh giấc, ngoài trời vẫn đang tối đen như mực khiến cô cũng không rõ chiếc xe đang đi qua đâu. Cô mở bản đồ trong điện thoại thấy kí hiệu nghĩa trang khiến cô rùng mình. Đây liệu có phải là điềm báo gì không? Trong các bộ phim kinh dị toàn ne bị hỏng tại khu vực vắng vẻ ít người qua lại. Nhưng bây giờ đã là 5 giờ sáng rồi nên nỗi sợ hãi của cô cũng vơi đi phần nào. 

Một lát sau thì hai người bạn đồng hành cũng tỉnh dậy. Khánh Linh mở điện thoại ra kiểm tra một lúc, sau đó nói với hai người bạn phía trên: 

Lúc nào đến thôn Vĩnh Phú thì dừng lại, sau đó chúng ta đi bộ vào bên trong hỏi thăm. Khoảng hơn tiếng nữa sẽ đến nơi. Xe đi đêm nên đi nhanh hơn. Đến đó nhớ kiếm cái gì ăn nhé. 

Gần 7h sáng xe khách dừng ngay trước trạm đỗ xe của thôn Vĩnh Phú, chiếc biển thông báo đã cũ kĩ tồi tàn lắm rồi, tưởng chừng như chỉ cần 1 cái chạm nhẹ cũng đủ đánh sập nó. Nhìn từ ngoài đường to vào đến tận trong thôn còn xa tít mù khơi, trời này sương mù dày đặc. Bọn họ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua một cánh đồng lúa rộng lớn.  

Tiểu Công Chúa mà phải ở nơi như này sao?- Khánh Linh lẩm bẩm- Giờ nay chắc khó mà bắt được xe đi vào trong làng, cố gắng đi bộ vậy. 

Con đường nhỏ hẹp dài uốn lượn chạy hun hút vào trong màn sương mù dày đặc không thấy tương lai. Ba con người nhỏ bé dần mất hút vào màn sương sớm mai. Thôn Vĩnh Phú không hề giống như cái tên của nó, thôn làng hoang sơ, đìu hiu, bọn họ đã đi vào trong làng được một đoạn rồi nhưng vẫn chưa thấy ai. Tiếng gà gáy văng vẳng đâu đó để họ nhận ra làng này chắc vẫn còn người sinh sống. Đâu đó trên mái nhà phủ rơm nếp thở ra làn khói bếp, mùi thơm của thức ăn bỗng nhiên khiên ba người cồn cào hết cả ruột gan. Đi bộ thêm một đoạn nữa họ phát hiện ra phía trước có một quán ăn. 

Trong quán chỉ lèo tèo vài vị khách, trông họ vô cùng lam lũ và vất vả. Sự xuất hiện cảu 3 thanh niên khiến mọi người trong quán đều ngước mắt nhìn họ. Bà chủ quá  là một bà lão khoảng 70 tuổi. Bà lão lọm khọm ra cửa quán nhìn họ rồi cất lời: 

Các cô cậu đây... 

Dạ bọn cháu muốn ăn sáng? Cửa hàng này có những món gì ạ? 

À, mời cô cậu vào. Ở đây chúng tôi mỳ bò, mỳ gà. Nào, ngồi đây. -Bà lão vừa nói vừa nhanh nhảu lau bàn lau ghế. 

Cho cháu 1 mỳ bò- Khánh Linh nhanh miệng nhất. 

Cháu thì mỳ gà- Ngọc Lan nói 

Cháu cũng mỳ gà. 

Liên Nhi, cho bàn này 2 mỳ gà 1 mỳ bò. 

Vâng ạ?- Tiếng phụ nữ lanh lảnh từ trong bếp vọng ra 

Tầm mấy phút sau, người phụ nữ trong bếp bưng ra 3 tô mỳ thơm lừng khói bay nghi ngút 

Xin mời quý khách. 

Thay vì tập trung ngay vào tô mỳ như hai người bạn, Thường Quân bất giác nhìn vào người phụ quán cất tiếng: 

Cô cho cháu hỏi nhà của Khúc Tiểu Ly ở đâu ạ? 

Người phụ nữ bất chợt giật mình, sững sờ nhìn Thường Quân.Trong giây lát cô không biết phải trả lời sao. 

Dạ, bọn cháu là bạn cũ của Tiểu Ly, muốn đến đây để thăm gia đình cô ấy ạ. 

À, ra vậy. Tội nghiệp con bé, nó là cháu tôi đấy, cháu bên chồng. Ngày nó vào đại học nhà tôi vui lắm, mẹ nó gom góp mua cho nó 1 chiếc xe đạp xịn để cho nó đi học. Chồng tôi là cậu nó còn bán con lợn phụ thêm tiền cho nó lên thành phố đi học. Vậy mà,..., đến giờ tôi vẫn không tin được. Con bé ngoan ngoãn xinh xắn là thế. Nhà nó ở cuối thôn, đi hết con đường này là đến. Nhưng nhà nó chẳng còn gì đâu, sau khi nó mất một thời gian anh trai nó về cũng đón mẹ nó đi luôn, rồi sau đó gia đình không ai liên lạc được với họ nữa. Nhưng mà sau đó mẹ nó có về một lần, là đề chôn cất tro cốt cho thằng lớn, nó c.h.ế.t trong vụ nổ bình gas ở phòng trọ. Tội nghiệp quá, gia đình ăn ở hiền lành như thế mà lại đến nông nỗi ấy 

Vậy căn nhà đó không còn ai ở ạ? 

Thi thoảng chúng tôi có qua dọn dẹp và thắp hương cho đỡ lạnh lẽo. Chị dâu tôi sau 3 ngày chôn cất con trai thì cũng rời đi không còn liên lạc được nữa. 

Liên Nhi à? - Tiếng bà cụ vọng ra- Thái thêm thịt bò cho mẹ. 

Mẹ chồng tôi gọi rồi. Nhà đó không khoá cửa, mẹ tôi dặn để vậy lỡ họ về còn vào được trọng nhà. Tôi vào trong đã. 

Sau khi trả tiền xong, bọn họ xin phép rời đi. Cô chủ quán ngỏ ý muốn dẫn họ qua đó vì quán cũng đã vãn khách. 

Vừa đi, cô chủ quán vừa thao thao bất tuyệt khen hết nước chấm về cô cháu gái bạc mệnh của mình. Cuối con đường làng là một ngôi nhà đã mục nát, cũ kĩ. Nhìn qua cũng có thể biết, ngay cả khi nó chưa bị bỏ hoang thì gia đình sống trong đây cũng là một gia đình nghèo. Cánh cửa gỗ ngoài cổng khép hờ, mục nát, bản lề đã sắp long hết ra. Cô chủ quán chỉ cần đẩy nhẹ, tiếng cọt kẹt vang lên văng vẳng rồi tan vào hư vô của một sớm mùa đông lạnh giá. Nền sân đầy bụi và lá khô, Trong sân có một cây hồng đã trơ trọi lá. Tiếng bước chân người giẫm lên những chiếc lá khô xào xạc xao xác hiu quạnh vô cùng. Có lễ nơi đây trước kia đã đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương, vậy mà vận mệnh thật trớ trêu. 

Khu nhà gồm 2 căn nhà: nhà bếp và nhà trên, nhà trên được chia làm ba gian nhỏ, gian giữa là phòng khách còn lại hai bên là hai phòng ngủ. Trên bàn thờ còn đặt hai di ảnh của hai người con và bát hương ở giữa đã bám đầy bụi. Khói lạnh hương tàn không người chăm sóc. Đến lúc ra đi rồi vẫn phải chịu cảnh lạnh lẽo thế này. Ngay giữa gian nhà đặt một bộ bàn ghế mà so với tuổi đời chắc phải hơn cả ngôi nhà này. Sự hoang phế cộng thêm tiết trời âm u khiến căn nhà càng trở nên lạnh kẽo. Cô chủ mò mẫm một lúc thì bật được công tắc điện. Ánh điện vàng vọt yếu ớt không thể xuyên hết qua lớp bụi đặc quánh bao phủ khắc nơi. 

Thật ngại quá, nhà không ai ở nên bụi như vậy.- Nói rồi cô châm đèn dầu, châm mấy que hương vào chiếc đèn đang cháy, mùi trầm hương nồng ấm khiến căn nhà như thêm sức sống. Vẩy mấy đường cho hết lửa, cô chủ đưa cho họ mỗi người ba que nhang. Còn cô cũng cầm 3 ấy, khấn 3 khấn rồi thận trọng cắm vào bát hương trên bàn thờ. 

 Cô chủ mở ngăn tủ lấy ra lấy một chiếc thùng gỗ, Khánh Linh thấy vậy vội lại đỡ hộ cô. Hai người nhẹ nhàng đặt nó lên bàn.  

Đợi cô một chút cô đi lấy cái giẻ lau. 

Bốn người ngồi quanh chiếc hộp gỗ đặt trên bàn, cô chủ mở hộp lấy ra một xấp giấy và một vài thứ đồ linh tinh. 

Đây là đồ lưu niệm còn lại của gia đình chị tôi. Các cháu cứ ngồi đây xem nhé. Cô chạy ra quán một lúc. 

Nói xong cô chủ quán tất bật quay lại quán ăn. Bụi đã phủ kín các đồ vật còn sót lại. Ngọc Lan không nhịn được nữa bất chợt hắt xì khiến đống bụi bay tứ tung mù mịt. Khánh Linh và Thường Quân cau mày, cô bạn có vẻ áy náy về hành động vừa rồi của mình xin lỗi liên tục. 

Thường Quân nhẹ nhàng lau qua những bức ảnh, chủ yếu là ảnh chụp gia đình họ, bé gái bé trai có lẽ là anh em nhà Khúc Tiểu Ly và một tấm ảnh chụp một đôi nam nữ thời còn trẻ có lẽ là bố của bọn họ. Nhưng lại chưa nghe cô chủ quán nhắc đến người đàn ông này, trên bàn thờ cũng không thấy để di ảnh. Nhật Linh ngắm nghía bức ảnh hồi lâu, mặc dù ảnh đen trắng mà đã phai mờ đi khá nhiều nhưng câu vẫn thấy có điều gì đó quen quen ở đây. 

Sao tớ thấy người đàn ông này như đã thấy ở đâu rồi nhỉ? 

Thường Quân mở to mắt nhìn cậu bạn: 

Cậu quen người này sao? 

Tớ cứ thấy quen quen thôi, không biết là đã gặp ở đâu rồi? Để tớ lấy điện thoại chụp lại. 

Để lát nữa quay lại quán hỏi thêm về bố của bọn họ. 

Nhưng công nhận cô công chúa này đúng là xinh xắn từ nhỏ. Ảnh ngày xưa mà chụp thế này chắc chắn ngoài đời đã rất xinh rồi. À, người anh trai hình như tên là Khúc Huân, còn người mẹ tên là Khúc Hiểu. Ơ, lấy họ mẹ sao? 

Có vẻ như người mẹ và người cha không được hạnh phúc cho lắm nhỉ? Thế nên bà mới đặt hết tên con sang họ mình.- Khánh Linh nói. 

Thường Quân bước đến cánh cửa của căn buồng đang khép hờ, cánh cửa được đan bằng những thanh tre cũng đã mục nát đi nhiều phần. Tiếng cọt kẹt vang lên, bên trong tối thui, bụi bay mịt mù, ánh sáng bên ngoài hắt vào soi rõ từng hạt bụi đang nhảy múa. Cô nhẹ nhàng bước vào. Trong phòng không còn gì nhiều, chỉ còn kê lại một chiếc giường gỗ và một chiếc bàn. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà này, người mẹ đã đi đâu và người cha là ai? Đang miên man suy nghĩ thì Ngọc Lan bước vào xen ngang dòng sy nghĩ của cô. Chúng ta đi thôi. Ở đây ghê quá. 

Họ rời khỏi căn nhà đổ nát, bước lại con đường cũ. Cô chủ quán đang dọn quán. Mấy thanh niên lại chào hỏi cô, tiện thể gạ chuyện luôn. 

Mấy đứa quay lại rồi à. Này, để cô ra chợ mua ít đồ về nấu cơm trưa nhé, chiều mới về thành phố đúng không? 

Dạ vâng ạ?- Khánh Linh nhanh miệng trả lời. 

Vậy để cháu với Ngọc Lan đi chợ với cô, còn cậu bạn nam này ở nhà dọn quán cùng bà nhé.- Thường Quân nhanh nhảu đáp. 

Trong thông có một cái chợ nhỏ, mọi người quanh đây chủ yếu đi chợ ở đây, thông thường nhà nào có việc thì cuối tuần sẽ đi chợ phiên cách đây gần 5 cây số. Cô chủ quán xách một chiếc làn đan bằng cói. Đi được một lúc Thường Quân bắt đầu hỏi chuyện: 

Thế bố của hai anh em giờ đang ở đâu ạ? 

Cô chủ quán thở dài: 

Nghĩ lại chị chồng tôi đúng là một người phụ nữ bất hạnh. Trước kia yêu một người trong thôn nhưng bị gia đình người ta ngăn cấm, mang bầu rồi mà vẫn không được chấp nhận, thế là chị ở vậy sinh ra Tiểu Huân. Mấy năm sau có một đội xây dựng cầu đường đến làng tôi, trong đội có một người vô cùng thích chị tôi. Lúc đó cứ nghĩ chị tôi tìm được bến đỗ của đời mình, ai ngờ, bao nhiêu lời hẹn ước, làm xong đoạn đường họ đi nơi khác rồi không bao giờ quay lại nữa. Lúc này chị tôi đã mang thai Tiểu Ly. Đó là cô nghe qua lời kể của mẹ chồng chứ lúc cô về làm dâu là đã sinh Tiểu Ly rồi. Tuy khác cha nhưng hai anh em nó thương yêu nhau lắm, đều là những đứa trẻ ngoan, sáng dạ. Anh trai đậu đại học y, thế mà số phận đúng là trớ trêu. 

Cô chủ quán vô định nhìn về phía xa xăm, ánh mắt ngập tràn đau thương. Người chị chồng cùng những đứa cháu bất hạnh chưa bao giờ khiến cô thôi chua xót.  

Vậy không ai biết gì về tung tích, hay địa chỉ của người đàn ông đó ạ? 

Hình như chị cô biết, nhưng chị ấy không muốn nói. Có mấy lần cô cũng có nói liên hệ với người kia, bắt họ phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nhưng chị đều lảng tránh. Mà cô cũng chưa từng gặp người đó bao giờ, nhưng thấy bảo là người thành phố, gia đình giàu có, đi làm cầu đường chủ yếu là để lấy thành tích về thăng chức thôi. Nếu như địa vị họ cao như vậy có lẽ chỉ trêu đùa chị tôi mà thôi. Gần 2 tháng nữa là tròn 3 năm ngày mất của con bé, không biết mẹ nó có về làm giỗ cho nó không? 

Là ngày nào vậy cô?- Ngọc Lan hỏi 

18 tháng 12 âm lịch, sát những ngày cuối năm. Năm đó nó bảo trường nó cho nghỉ Tết sớm nên tầm 15, 16 nó đã về nhà rồi. Sau đó sáng ngày 18 mẹ nó mãi không thấy nó dậy bèn vào phòng nó, ai ngờ, nó đã cắt tay tự tử rồi. Lúc nó đi chỉ để lại vẻn vẹn 3 chữ con xin lỗi. 

Đầu giờ chiều, ba người cảm ơn gia đình cô chủ quán và xin phép quay lại trường học. Lúc họ đi cô chủ quán còn gói cho họ một ít hoa quả để ăn dọc đường nữa. Vì sáng sớm phải dậy từ sớm nên vừa mới ngồi vô ghế Khánh Linh đà Ngọc Lan đã đánh chén lun một giấc. Thường Quân hơi nhức đầu một chút nên chưa thể ngủ được, vừa mới thiu thiu ngủ bỗng dưng cô giật mình như nghĩ ra điều gì đó. 

Khánh Linh, cậu dậy ngay cho tôi. 

Nghe tiếng gọi cậu bạn cũng hết hồn hết vía, tay dụi mắt, miệng ngáp ngủ mơ màng. 

Có chuyện gì thế? Buồn ngủ c.h.ế.t đi được. 

Hôm nạn nhân đầu tiên bị sát haị là ngày bao nhiêu? 

Hình như 20 tháng 10. 

Cậu nhớ lại xem nào? 

Đúng rồi là 20 tháng 10. 

Vậy người thứ 2? 

Là 19 tháng 11. 

Cô vội lôi ngay điện thoại tìm vào ứng dụng xem lịch. Bất chợt giật mình thốt lên; 

Chẳng có nhẽ. Là vậy sao? Có khi nào? 

Có chuyện gì vậy?- Ngọc Lan lo lắng nhìn cô bạn. 

Thường Quân ngẩng đầu nhìn hai người bạn của mình: 

Chắc chắn vẫn còn 2 người sẽ bị g.i.ế.c nữa. Ngày 18 tháng 12 âm lịch mà ngày mất của Khúc Tiểu Ly. Người đầu tiên bị sát hại vào 20 tháng 10 dương là vào 18 tháng 9 âm, người thứ 2 bị sát haị vào 19 tháng 11 là vào 18 tháng 10 âm lịch. 18 tháng 12 năm nay là tròn 3 năm ngày mất của cô ấy. Vậy nên bức tranh mà Tiểu Cường vẽ rõ ràng là chính xác rồi. Ba người con trai chúng ta đã biết rồi đấy: Hoài Nam, Đình Tú và Tiểu Cường. Hai người con gái là Khúc Tiểu Ly và một người nữa còn chưa biết là ai. 

Vậy ý cậu Tiểu Cường đang gặp nguy hiểm sao? 

Đúng vậy, lúc đầu hung thủ không có ý định g.i.ế.c cậu ta, chỉ là lời cảnh báo, nhưng chắc chắn lần nay ra tay rồi. 

Vậy mình sẽ báo cho bên cảnh sát để họ để ý đến Tiểu Cường. Hôm nay đã là 28 tháng 10 âm rồi, hi vọng có thể bắt được hung thủ. Vậy còn một cô gái nữa, cậu nghĩ xem liệu có thể là ai? 

Chịu, cái này chưa có manh mối. Cậu nghĩ tiếp đi. Tớ đi ngủ đây. 

Loading...