Án Mạng Ở Trường Học - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-04-01 03:47:27
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11h trưa ở căn teen đông nghịt người. Canh me mãi Khánh Linh mới chọn được cho hai người một chiếc bàn trống. Hôm nay Thường Quân chọn canh khoai tây và thịt nướng còn anh thì chọn cá rán và cải bó xôi xào. Khánh Linh rót coca vào hai cốc đá.
- Cô Trần được cái nấu ăn ngon và sạch sẽ. Nghe nói đầu bếp trước bị đuổi vì dùng đồ ăn cũ khiến cho mấy chục người bị ngộ độc thức ăn. May là vụ đó không có ai gây tổn hại gì.
- Vụ đó lâu chưa?- Thường Quân hỏi bâng quơ, mấy vụ như này cô cũng không để ý lắm.
- Hai năm trước, trước khi chúng ta vào trường mấy tháng thôi.
- Cậu có sợ ma không?- Câu hỏi của Thường Quân khiến cậu ta giật mình.
- Cậu nghĩ vụ đó là do ma làm à?
- Không. Mình muốn cậu vào nhà vệ sinh nam ở tầng 2 nhà 4, đêm nay được không? Nơi xảy ra án mạng ấy.
- Cái gì?- cậu ta hoảng hốt- cậu bảo tớ vào đó- cậu điên rồi, giờ chỗ đó ban đêm thì làm gì có ai vào đó chứ.
- Vậy nên vào đó sẽ không có ai trở ngại chúng ta.
- Cậu muốn thì tự đi lấy.
- Ê, cậu có phải là đàn ông không vậy? Hôm trước còn hùng hổ lắm cơ mà. Nếu vậy thì đừng hòng tôi nói cho cậu biết chuyện gì nữa, đã thế tôi đi một mình.
- Vậy cậu vào đó đi, tôi đi tìm tên Tiểu Cường kia hỏi chuyện, biết đâu lại tìm được manh mối hữu ích hơn là chiu đầu vào nhà vệ sinh nam kia?- Khánh Linh vẻ mặt vênh vênh.
- Đúng là đồ khôn lỏi. Mạnh Thường Quân tôi thật không có mắt nhìn người.
Mạnh Thường Quân đang cắm mặt vào đĩa cơm thì cậu bạn khều tay cô.
Ê, nhìn kìa, biết ai kia không?
Cô cau có ngẩng mặt lên, chỉ thấy một nhóm bạn nữ ngồi ở bàn đối diện cô:
Sao, có gì bất thường sao?- cau có liếc Khánh Linh.
Chị Kiều Trang, con gái của tổng giám đốc tập đoàn địa ốc HanSun, hoa khôi năm ngoái của trường mình, sao cậu không biết gì cả vậy? Đây là người hôm trước phát hiện ra cái c.h.ế.t của Hoài Nam. Đang học năm cuối khoa Marketing, tháng trước đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Mỹ. Thấy bảo đang là ứng cử viên sáng giá cho vị trí Nữ sinh thanh lịch năm nay của trường.
Cậu có vẻ điều tra kỹ nhỉ.
Tất nhiên, nhân vật nổi tiếng mà, vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, thấy bảo cũng yêu một thiếu gia nào đấy.
Bỗng nhiên Thường Quân hơi ngây người một chút, rồi lại lắc đầu tiếp tục ăn cơm.
Gần 12 h đêm, đợi cho mấy cô bạn cùng phòng yên giấc hết Thường Quân mới rón rén nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài. Cô có mang theo đèn pin nhỏ, điện thoại, một con d.a.o gọt hoa quả. Đi hết dãy nhà 2 cô cảm thấy có một bóng đen đang đi theo mình. “Rốt cuộc hắn muốn làm gì?” Mồ hôi trên trán cô bắt đầu tứa ra, lưng cô lạnh ngắt, gặp ma có khi còn sống chứ gặp người có khi c.h.ế.t chắc rồi, nếu là hung thủ thì thôi xác định. Lúc ấy cô thầm rủa tên Khánh Linh đáng ghét nhát gan đã không dám đi cùng cô. Nếu cô c.h.ế.t ra ma cũng phải về bóp cổ hắn. Thường Quân bước đi nhanh hơn, cái bóng theo sau cô cũng di chuyển nhanh hơn. Cô nghĩ nên đối mắt với hắn. Cô bất giác quay lại rọi thẳng đèn pin, cái bóng cũng giật mình đứng lại lấy tay che ánh sáng. Thường Quân sửng sốt nhận ra người đi theo mình:
- Ngọc Lan, sao lại là cậu?
- Mình thấy cậu ra ngoài giờ này, đoán chắc cậu tìm được manh mối gì nên đi theo.
- Vậy đi?
- Nhưng mà đi đâu?
- Nơi xảy ra án mạng
- Cái gì?- Cô bạn như không tin vào tai mình.
- Nếu sợ thì cậu về đi.
- Ai nói mình sợ. Đi thì đi.
Nhà vệ sinh nơi xảy ra án mạng đang được phong tỏa nên nhà trường vẫn chưa cho sửa hệ thống điện nước. Xung quanh tối đen như mực, hai cô gái nép vào nhau run rẩy đi vào khu vực vệ sinh nam. Thường Quân đưa đèn pin lướt một lượt, rõ ràng xung quanh vô cùng sạch sẽ, hung thủ hành đông vô cùng gọn gàng không để rơi rớt vết m.á.u nào. Chứng tỏ hắn ta đã lên kế hoạch vô cùng tỷ mỉ. Rốt cuộc là vì sao? Điều gì khiến hắn phải ra tay tàn nhẫn như thế. Thường Quân vô tình lướt mắt lên trần nhà, cô thấy một ô vương ốp trần hình như hơi xê dịch một chút, cô tiến lại gần nhìn rõ hơn, tuy nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang. Ngọc Lan lo lắng:
Bác bảo vệ, chúng ta đi thôi.
Thường Quân vội vàng chạy ra cửa tắt đèn pin rồi lén lút chuồn ra ngoài, trời tối suýt nữa cô còn vấp phải cái xô rác chắn ngay cửa may lúc đó bác bảo về đang quay lưng về phía họ nên họ trốn thoát trót lọt.
Thường Quân mới ngủ dậy, đã thấy cuộc gọi nhỡ của tên bạn xấu xa, sáng thứ 7 mà cũng không để cho người ta yên. Cô ấn gọi lại:
Đồ con heo giờ này còn chưa dậy hả?
Mới có 7 giờ, không để cho người ta sống với à, qua ngủ muộn.
Dậy đi ăn sáng đi còn đi công việc nữa. Nhanh lên tôi mời.
OK.
Thường Quân ngồi ngáp ngắn ngáp dài, cô gọi một bát mỳ thịt bò thêm quẩy, còn cậu bạn một bát mỳ gà.
Sao có chuyện gì cậu nói đi.
Hôm qua tôi có tham gia vào group Hội nhiều chuyện của trường mình. Ôi, đúng là vào đó biết được cơ số chuyện, trên đó cũng đang bàn tán về vụ g.i.ế.c người của trường mình. Tôi đã phải thức xuyên đêm để đọc hết các bình luận đó cậu biết không?
Rồi cậu tìm được gì?
Tôi tìm ra được một điểm bất thường.
Sao?
Sơ yếu lí lịch của cậu ta vô cùng trong sạch, trong lớp rất được lòng thầy cô và bạn bè, vốn dĩ có thể nói là không gây thù oán với ai. Con trai của một gia đình tri thức, bố làm giáo sư mẹ làm bác sĩ. Vậy hung thủ g.i.ế.c cậu ta vì điều gì?
Cũng đúng, lát nữa cậu qua nhà vệ sinh nhà 4 với tôi. Đêm qua tôi có đột nhập vào đó, câu biết không, vô cùng sạch sẽ, nhưng trên trần nhà tôi thấy một ô ốp trần bị lệch một chút. Lúc đó bác bảo vệ đi tuần nên tôi phải chuồn. Lát nữa cậu leo lên đó xem.
Tôi?
Không lại là tôi à.
Vậy sau khi kiểm tra chúng ta sẽ đến nhà Tiểu Cường, thanh niên bị dọa cho phát điên đó. Đi xe khách chắc khoảng mất hai tiếng, hôm qua tôi đã dò la được thông tin của cậu ta trên group.
Cũng nhanh đấy.
Vừa mới đến khu nhà vệ sinh nam nhà 4, cậu bạn đã nói một câu:
Giờ quay về được không?
Thường Quân lườm cậu cháy mặt:
Vào đi.
Nói rồi cô lạnh lùng bước vào, cậu bạn lẽo đẽo theo sau. Cô ngước nhìn lên điều kì lạ là không còn thấy tấm ô vuông xê dịch đâu nữa, Khánh Linh hỏi:
Là cái nào?
Tôi nhớ hôm qua nó ngay trên bồn rửa mặt mà, sao giờ không thấy nữa nhỉ?
Có khi nào cậu bị hoa mắt rồi ấy?
Thường Quân nhìn qua một lượt rồi giật mình:
Cậu thấy thùng rác trước cửa kia không? Hôm qua tôi chạy ra còn suýt đụng phải nó mà hôm nay nó đã nằm ngay ngắn một góc rồi.
Ý cậu là đã có người vào đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/an-mang-o-truong-hoc/chuong-3.html.]
Còn hơn thế. Tôi nghĩ hung thủ đã vào đây để lấy đi thứ gì đó, hoặc để che đậy thứ gì đó, và rất có thể tối qua khi tôi và Ngọc Lan ở đây thì hắn cũng đang ở trong căn phòng này. Một trọng các khu buồng vệ sinh ở đây, lén lút theo dõi. Nếu qua không phải bác bảo vệ có lẽ tôi đã kiểm tra trần nhà và có thể bị hắn diệt khẩu rồi.
Cậu nói khiến tôi lại nghĩ may mà qua tôi không đi với cậu.
Rồi cậu lên kiểm tra mấy tấm ốp trần đi, tôi nhớ vị trí của nó đâu đó phía trên bồn rửa mặt thôi.
Khánh Linh trèo lên bồn rửa mặt, với chiều cao của cậu thì dư sức. Cậu đẩy đến ô thứ 3 thì có nhúc nhích. Đẩy mạnh miếng ốp, bên trong tối om, bật đèn plash của điện thoại lên nhìn xung quanh, có vết kéo lê của vậy gì đó làm lộ rõ một đoạn không dính bụi, chưa kể trên nền còn có những vết đen đen giống như m.á.u đã khô lại. Cậu bạn vội chụp lại mấy tấm ảnh rồi để tấm ốp lại như cũ.
Số cậu còn may đó, đêm qua mà mò lên xem chắc mất mạng như chơi.
Sao cơ, có phát hiện được gì không?
Có lẽ hắn đã giấu dụng cụ gây án trên đó, có vết máu, này cậu xem đi.
Ra ngoài rồi xem, tôi đã bắt đầu thấy sợ tên này rồi đấy, có khi nào vì chuyện đêm qua mà hắn sẽ tìm đến tôi không.
Có thể lắm, rồi cả tôi nữa, tôi còn chưa có người yêu.
Thường Quân nhìn mấy bức ảnh cậu bạn chụp cứ chép miệng.
Đáng lẽ nên đến đây sớm hơn mới phải.
Nhà của Tiểu Cường nằm trong một khu tập thể mới xây, khu nhà này cũng khá đông đúc, nằm ngay trung tâm thị trấn. Khi họ đến nơi là đã 11 giờ trưa, nhà của Tiểu Cường nằm ở tầng 12, trước khi lên họ còn mua ít hoa quả ở ngay dưới khu tập thể. Họ nhấn chuông 2 lần thì có một người phụ nữ ra mở cửa, có lẽ là mẹ của anh ta.
Người ta còn chưa kịp hỏi, Thường Quân đã nhanh nhảu:
Dạ cháu chào bác, cháu là bạn cùng lớp đại học của Tiểu Cường, hôm nay cháu thay mặt lớp đến thăm sức khỏe của bạn ấy ạ.
Người phụ nữ niềm nở mời hai người vào trong. Căn nhà rộng rãi thoáng mát, trên tường còn treo ảnh của gia đình ba người nhà họ, đây đích thị là mẹ anh ta.
Dạo này bạn ấy có đỡ đi chút nào không ạ?
Tuần nào cũng phải đến bệnh viện để kiểm tra, uống thuốc đều đặn mà mãi không khỏi. Đang yên đang lành, tự nhiên lại ra nông nỗi này, nó còn trẻ, còn cả tương lai phía trước.- giọng nói của bác gái đầy bi thương.
Từ nhỏ đến lớn có khi nào bạn ấy có biểu hiện bất thường gì không bác.
Không, nhà tôi cũng không có bệnh di truyền nào. Chả hiểu Tiểu công chúa là ai mà suốt ngày cứ nhắc cái tên đó. Nó cứ ru rú ở trong phòng, bảo nó đi ra ngoài là nó sợ.
Hay bác để bọn cháu thử nói chuyện với bạn ấy xem sao, có khi gặp bạn bè tâm trạng bạn ấy tốt hơn ạ.- Khánh Linh nói.
Để bác dẫn các cháu vào.
Tiểu Cường ngồi bất động trên giường, tóc tai bù xù, mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, Khánh Linh định đến gần cậu ta thì Thường Quân ngăn lại.
Cứ để cậu ta ngồi đó, tìm xem có kiếm được gì hữu ích không đã.
Thường Quân nhìn căn phòng một lượt, cả căn phòng không để một bức ảnh nào, chỉ có một cái giường, tủ quần áo và bàn học. Khánh Linh đang lục lọi thì Thường Quân nhẹ nhàng tiến lại gần cậu ta. Cạnh máy tính còn treo một chiếc móc chìa khoá hình ngọn núi 3 đỉnh, bên dưới có để tên công ty, Nhật Linh thấy hay hay cầm lên ngắm nghía. Thường Quân nhắc nhở cậu đến đâu là tìm bằng chứng chứ không phải là đi mua qùa lưu niệm.
Tiểu Cường? Cậu đang làm gì thế?
Tiểu công chúa sắp đến. Tiểu công chúa sẽ g.i.ế.c Tiểu Cường. Tiểu Công chúa sẽ không tha cho một ai, không một ai thoát chết
Tiểu công chúa là ai?
Tiểu công chúa c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t rất thê thảm
Tiểu công chúa có xinh không?
Xinh, xinh lắm.
Cậu có biết cô ấy bao nhiêu tuổi không?
Mười tám.
Vừa trả lời xong Tiểu Cường quay sang nhìn Thường Quân, ánh mặt anh ta đột nhiên thay đổi, gương mặt lộ vẻ sợ hãi:
Đừng, đừng g.i.ế.c tôi, tôi không làm gì cả.- Cậu ta hét lớn- Tha cho tôi, tôi không làm gì hết.
Mẹ Tiểu Cường vội chạy vào:
Thôi các cháu ra ngoài đi, chắc gặp người lại nó sợ quá.
Hai bạn trẻ ra ngoài phòng khách đợi cho đến khi trong phòng Tiểu Cường không còn tiếng la hét của anh ta nữa.
Khổ thế đấy các cháu ạ. Nó cứ như thế bác không biết phải làm sao nữa.
Dạ, cũng trưa rồi bác nghỉ ngơi bọn cháu xin phép về, hôm nào nghỉ học bọn cháu lại đến chơi ạ.- Thường Quân lịch sự chào bác gái.
Hai đứa đến mà nhà bác không có gì, thật ngại quá, lần sau lại đến chơi với bác nhé.
Dạ, không sao ạ, chỉ mong Tiểu Cường sớm khỏi bệnh quay lại lớp học, các bạn cũng mong cậu ấy lắm ạ.
Thường Quân và Khánh ngồi trên xe khách trở về thành phố.
Cậu thu thập được gì không?- Thường Quân hỏi
Tôi cuỗm được quyển album ảnh của cậu ta, với mấy bức vẽ, cũng không thấy nhật kí gì, có máy tính nhưng không có mật khẩu nên tối chưa kị phá khóa thì mẹ cậu ta vào rồi. Còn cậu?
Tiểu công chúa, chúng ta phải biết Tiểu công chúa là ai? Chắc chắn người này có thật.
Họ xem những bức tranh mà Tiểu Cường vẽ khi cậu ta bị bệnh. Bức tranh có 5 người như 5 bạn học, 2 gái ba trai, sau họ là cảnh đồi núi trập trùng. Hai cô gái này ai là Tiểu Công chúa, họ là ai trong cuộc đời của Tiểu Cường. Rốt cuộc chuyện này còn liên quan đến bao nhiêu người nữa? Tất cả rối như tơ vò trong đầu cô.
Đợi đã- cô quay sang nhìn cậu bạn làm cậu ta giật cả mình- Nếu trong bức ảnh này có Hoài Nam, vậy thì một người chết, một người bị điên, vẫn còn 3 nạn nhân nữa, chúng ta phải tìm ra họ trước khi hung thủ hành động.
Càng ngày mọi chuyện càng rối quá. Tên này rốt cuộc là vì lý do gì?
Nếu vậy thì phải điều tra chuyện quá khứ của họ đã. Chẳng phải cậu rất giỏi khoản này sao?
Vừa về đến phòng Ngọc Lan đã vội chạy lại leo hẳn lên giường cô ngồi:
Cậu biết gì không? Tớ vừa mới điều tra ở trên Group hội những người nhiều chuyện, được biết đêm hôm đó tên Hoài Nam có bị đau bụng sau đó chạy ra nhà vệ sinh, mãi không thấy quay lại, nhưng hai người còn lại đang bận ôn thi nên cũng không để tâm lắm, đoán anh ta đi đâu đó thôi. Cậu nghĩ mà xem, sao lại trùng hợp như thế được chứ. Nếu như thế đã có người hạ độc vào đồ ăn của anh ta từ trước.
Để tớ ngủ lát đã, đầu óc tỉnh táo mới suy nghĩ được.
Thật ra cô không hề ngủ, nếu đêm đó anh ta bị đau bụng thì đồ ăn sẽ bị bỏ độc vào buổi tối. Rốt cuộc ai là người bỏ độc, hung thủ chắc chắn đã rất rõ lịch sinh hoạt của người nạn nhân, hắn chỉ có một mình hay có thêm đồng bọn nữa?
Nói không ngủ nhưng thực ra cô ngủ một mạch đến chiều. Đến tối, cô vác sách lên thư viện học bài. Xa xa cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Kia chẳng phải là thầy Bình Nguyên hay sao. Cô còn chưa kịp chào người ta mà người ta đã kịp lại bắt chuyện với cô rồi.
Hôm nay lại lên thư viện đọc tiểu thuyết à?
Dạ không, nay em đến học bài ạ. Thầy đọc sách gì vậy ạ?- Thường Quân hỏi quyển sách trên tay thầy giáo
Công tắc tình yêu của Phỉ Ngã Tư Tồn, tôi rất thích sách của tác giả này.
Em cũng vậy, em cũng hay đọc sách của mẹ Phỉ lắm.
Vậy à, thế là có cùng sở thích rồi, hôm nào tôi mời em đi uống nước đàm đạo về sách tiếp nhé.
dạ. - Mắt cô sáng lên đáp ngay lập tức
Ngồi học được một lúc thì chán không chịu nổi vậy bên cô lại chỗ giá sách cầm bừa một quyển tiểu thuyết ngôn tình ra, một cuốn của Phỉ ngã Tư Tồn: giai kì như mộng, quyển này cô đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần rồi nhưng vẫn cứ thích.
Cô bước ra quầy văn thư, đăng kí mượn sách rồi ra về trong khi đầu còn chưa đọng được tý kiến thức nào. Do buổi chiều ngủ nhiều nên đêm đến khó ngủ. Cô lôi tiểu thuyết ra đọc, đồng hô hồ đã điểm 12h đêm nhưng mắt cô vẫn sư mở thao láo. Đọc đến chuy chương 5 thì cô lại càng không thể tỉnh ngủ, dưới cùng chính là một cái tên: Tiểu Công Chúa, cô giật mình, vậy là tiểu công chúa có thật, nếu vậy chỉ cần điều tra danh sách những người mượn quyển sách này là được, cô lập tức lên trang thư viện của trường, tìm quyển sách mà cô đã mượn, bên cạnh là danh sách những người đã mượn nó, danh sách có tồng cộng 10 người, đều là nữ trong khoảng 3 năm nay, một trong mười người họ chính là Tiểu Công Chúa.