Ân Hôn - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-02-10 08:51:25
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thím Văn thở dài, nói: “Những gì cháu nhìn thấy, đều là những gì Hồ Y muốn con thấy. Có lẽ cô ấy vẫn muốn nhập vào cơ thể cháu, tự mình báo thù.”

“Nhớ kỹ, chiếc chuông bạc trên tay cháu không được tháo ra, dù bất cứ lúc nào cũng không thể tháo ra. Cháu chỉ có bảy ngày, trong bảy ngày này, Hồ Y sẽ đi theo cháu, nhưng cháu đừng lo, cô ấy không thể nhập vào cháu. Cháu chỉ cần đi tìm Lý Giang, giúp Hồ Y giải tỏa oán hận trong lòng cô ấy.” Thím Văn nói một cách bình thản.

Đi Thượng Hải tìm Lý Giang? Vậy chẳng phải là mò kim đáy bể sao?

Đừng nói là bảy ngày, dù có là bảy mươi ngày cũng chưa chắc tìm được, nếu Lý Giang đổi tên thì sao?

“Thím Văn, đi cùng con đi! Làm ơn đi…” Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Thím Văn, không chịu buông ra, lắc vài lần.

“Ta lớn tuổi rồi, đi tàu cao tốc, máy bay, đi một chuyến mất cả nửa mạng, không đi, không đi!” Thím Văn vừa hút thuốc, vừa lắc đầu.

“Thím Văn, cháu sẽ mua vé máy bay hạng nhất cho bà, đảm bảo bà sẽ thoải mái suốt chuyến đi!” Tôi cười cười, vỗ vỗ vai thím Văn.

“Không đi không đi!” Thím Văn quay người rời khỏi nhà bếp, tôi cũng đi theo ra ngoài.

Thím Văn bước ra sân, ông nội và hai chú đứng đằng sau, ngăn cản không cho thím Văn rời đi.

Mọi người trong sân đẩy đẩy nhau, thím hai đứng bên cạnh tôi, bỗng ngẩng đầu cười vài tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/an-hon/chuong-9.html.]

Tôi quay lại nhìn thím hai, thấy thím cười không bình thường, chắc là lại phát bệnh rồi?

“Thím hai, sao thím lại cười vậy?” Tôi hỏi với vẻ bối rối.

“Phải ở lại làm âm hôn…” Thím hai nhìn tôi, cười đến nỗi tôi thấy lạnh sống lưng, lại là âm hôn!

Câu này thím hai đã nói từ khi tôi mới đến.

Thím hai bảo trong nhà có ma, lúc đầu tôi không tin, nhưng rồi đúng là có. Lần này lại bảo tôi phải làm âm hôn, chẳng lẽ… lại là sự thật?

“Thím hai, tại sao phải làmâm hôn cho tôi?” Tôi thì thầm hỏi, sợ âm thanh quá lớn sẽ khiến chú hai nghe thấy, rồi lại động tay động chân với thím hai.

Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt thím hai đông cứng lại, thím nhìn về phía phòng bếp rồi vội vã chạy vào phòng Đông.

Cửa phòng bị đóng chặt.

Tôi nhìn vào phòng bếp, đó là nơi Hồ Y c.h.ế.t thảm, giống như một ngôi mộ, âm khí quá nặng.

Tôi không dám nói cho cha mẹ về việc bị ma theo, sợ họ lo lắng, mà nói ra cũng chẳng giúp được gì.

Tôi mở điện thoại, đặt vé đi Thượng Hải. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tôi không có cơ hội trốn thoát, bởi vì đeo bám tôi là oan hồn.

Loading...