Ẩn Hôn Với Anh Chàng Cảnh Sát Ngang Tàng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:25:45
Lượt xem: 357

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5:

Tình yêu của tôi tuy có tự ti, nhưng lòng tự trọng của tôi thì không.

Tôi bước về phía Trì Lân, ngay trước mặt Từ Thanh Nhu, tôi trực tiếp vươn tay ra giúp anh chỉnh lại bộ cảnh phục.

“Tan làm về sớm nhé, em sẽ hầm canh cho anh.”

Lúc này, đứng trước mặt Trì Lân, tôi như một người vợ hiền dịu.

Thấy vẻ thân mật của tôi và Trì Lân, Từ Thanh Nhu tức đến tái mặt.

Nhưng biết làm sao được, tôi mới là vợ hợp pháp của Trì Lân.

“Được.” Trì Lân đột ngột lên tiếng.

Tôi chỉ muốn chọc tức Từ Thanh Nhu một chút thôi, chứ không hề mong đợi Trì Lân sẽ đáp lời.

Một chữ “được” của Trì Lân khiến tôi ngây người.

Tôi định ghé vào siêu thị mua chút đồ ăn cho gia đình, dù sao thì cứ ăn mì tôm mãi cũng không tốt cho sức khỏe.

Trì Lân bảo tôi tìm người giúp việc đến nấu cơm, nhưng nếu mẹ chồng và em chồng tôi nhìn thấy không mắng c.h.ế.t tôi mới là lạ.

Bình thường tôi đã không được lòng họ rồi, giờ lại còn tìm người giúp việc đến nữa.

Chắc chắn bọn họ sẽ làm ầm ĩ lên.

Tôi không sợ bọn họ gây sự với tôi, tôi chỉ sợ bọn họ đến nhà bố mẹ tôi gây sự, sức khỏe của bố tôi không tốt, không chịu được sự ầm ĩ của bọn họ.

Vừa ra khỏi siêu thị, mẹ tôi đã gọi điện thoại, bảo tôi về nhà một chuyến.

Về đến nhà, tôi thấy bố tôi đang tưới hoa trong sân. Mẹ tôi thò đầu ra hỏi:

“Sao chỉ có một mình con thế, Trì Lân đâu? Nghe nói nó được điều về rồi mà.”

Đến lúc này tôi mới hiểu, tại sao mẹ tôi lại đột nhiên giục tôi về ăn cơm.

Bà muốn tôi đưa Trì Lân về cùng.

Tôi kết hôn với Trì Lân đã một năm, ngoài ngày về ra mắt, anh chưa từng đến nhà tôi lần nào.

Anh là thiếu gia, dù có kết hôn với tôi thì anh vẫn khinh thường gia đình tài xế, càng sẽ không cùng tôi về nhà ăn cơm.

Tôi không muốn nói thật, sợ bố mẹ tôi lại buồn lòng.

“Mẹ, dạo này Trì Lân bận lắm.” Tôi dỗ dành mẹ.

Mẹ tôi cau mày: “Dù bận đến đâu thì cũng phải ăn cơm chứ, lẽ nào lãnh đạo lại không cho người ta ăn cơm?”

“Thôi được rồi mẹ, khi nào rảnh con sẽ đưa anh ấy về, mẹ vào nấu cơm đi, con muốn ăn món cá sốt cà chua mẹ làm.”

Tôi đẩy mẹ vào bếp.

Nếu cứ để bà nói tiếp nữa, tôi cũng không biết phải bịa chuyện thế nào để dỗ bà nữa.

Sau khi đuổi được mẹ đi, tôi lại phải đối mặt vó người cha đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ không rõ.

“Tiểu Dư, quan hệ giữa con và Trì Lân không được tốt à?” Bố tôi hỏi.

Tôi lắc đầu cười nói: “Con và anh ấy rất ổn mà, bố biết đấy, công việc của anh ấy khá đặc biệt, phải tăng ca suốt ngày, rất bận rộn. Là người nhà, con phải có giác ngộ, phải ủng hộ công việc của anh ấy.”

Tôi không biết bố tôi có tin lời tôi nói hay không, nhưng tôi đã nhanh trí viện cớ đi mua rượu cho bố.

Lúc trở về, tôi thấy trong sân có một bóng hình quen thuộc đang đánh cờ với bố tôi.

Follow chúng mình tại page Bộ Truyện Tâm Đắc nha
https://www.facebook.com/anthienlinhtruc?mibextid=ZbWKwL

Chiếc áo khoác cảnh phục tùy ý vắt trên thành ghế sofa.

Mẹ tôi cười tươi rói, bận rộn chuẩn bị trái cây cùng với bánh kẹo cho anh.

“Tiểu Dư, không phải con bảo Trì Lân bận lắm sao? Mẹ vừa gọi điện cho nó bảo nó đến ăn cơm, nó đã chạy đến ngay.” Mẹ trách tôi.

Tôi bước đến, nhìn Trì Lân một lúc lâu rồi mới nắm lấy tay anh kéo ra ngoài.

“Anh ra ngoài với em một lát.”

Trì Lân để mặc tôi kéo đi.

Vào phòng tôi rồi, tôi mới buông tay Trì Lân ra.

“Anh đến đây làm gì?”

“Mẹ vợ bảo anh đến ăn cơm.”

Anh không nói nhiều.

“Cảm ơn anh.”

Tôi cảm kích nói.

Trong lòng tôi hiểu rõ, anh bận rộn như vậy mà mẹ tôi vừa gọi anh đã đến, đúng là hiếm có.

Thật ra anh có thể không đến, bởi đây vốn chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, anh lại không thích tôi, hoàn toàn không cần phải đến diễn kịch.

Nhưng anh đã đến, còn chơi cờ với bố tôi nữa.

Tôi có thể thấy được, bố mẹ tôi rất vui vì sự hiện diện của Trì Lân.

“Nói ngốc nghếch gì vậy.”

Trì Lân xoa đầu tôi.

Sự cưng chiều đột ngột của anh khiến vành tai tôi hơi ửng đỏ.

Vì có Trì Lân nên mẹ tôi đã nấu rất nhiều món ăn, bố tôi lại là tài xế của nhà họ Trì, cả bố lẫn mẹ tôi đều biết rõ Trì Lân thích gì.

Các món ăn trên bàn đều là những món anh thích.

Trì Lân cũng rất nể mặt, anh không chỉ ăn rất nhiều mà còn uống vài ly với bố tôi.

“Mẹ, mẹ nấu ăn ngon thật đấy, còn ngon hơn dì Trần nấu nữa.” Trì Lân chủ động lên tiếng.

Mẹ tôi nghe xong, cười tít cả mắt: “Nếu con thích ăn cứ thường xuyên kéo Tiểu Dư về ăn, chỉ cần gọi điện thoại trước cho mẹ một tiếng là được, mẹ sẽ chuẩn bị sẵn.”

“Được vậy thì tốt quá.”

Tôi cảm thấy kỹ năng diễn xuất của Trì Lân thật sự rất xuất sắc.

Rõ ràng anh không thích tôi, rõ ràng anh sẽ không ở bên tôi lâu dài.

Thời hạn hai năm, chỉ còn tám tháng nữa.

Nhưng anh lại có thể hành động cứ như mình là một người con rể tốt.

Tôi không được bản lĩnh như Trì Lân, tôi thích anh, một loại thích đến gần như tự ti.

Cho nên, tôi không thể quang minh lỗi lạc như anh.

Chương 6:

Lúc Trì Lân gắp đồ ăn cho tôi, tôi lại căng thẳng, cũng không biết phải làm sao.

Mẹ tôi cảm thấy vợ chồng tôi quá khách khí với nhau.

Đương nhiên là phải khách khí rồi, tôi kết hôn với Trì Lân nhưng ngay cả tay anh ấy tôi cũng chưa từng nắm.

Ra khỏi nhà mẹ tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/an-hon-voi-anh-chang-canh-sat-ngang-tang/chuong-5.html.]

Tôi nghĩ Trì Lân sẽ đi trước, dù sao thì anh ấy cũng đã diễn xong màn kịch cần diễn rồi.

Tôi đang định gọi xe, chợt Trì Lân ném chìa khóa xe cho tôi.

“Em lái xe đi, vừa nãy anh uống rượu rồi.”

Tôi gật đầu, cầm chìa khóa xe, lái xe chở Trì Lân về.

Vừa vào cửa, Trì Lân đã ra ban công hút thuốc. Tôi chủ động đi tới, nhìn sườn mặt của Trì Lân.

“Trì Lân, hôm nay cảm ơn anh đã tới ăn cơm với ba mẹ em, sau này nếu mẹ em có gọi, anh không cần để ý đến bà ấy, cứ nói anh bận là được rồi.”

Tôi không muốn nợ anh ấy cái gì.

Sau khi ly hôn, tôi cầm tiền rời đi, mọi người ai cũng vui vẻ, không cần phải dây dưa quá nhiều.

Trì Lân ngậm điếu thuốc còn chưa kịp châm, nửa híp mắt nhìn tôi hồi lâu.

Tôi bị anh nhìn tới mất tự nhiên, xoay người định rời đi, đột nhiên một bàn tay lớn vươn tới nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh một cái.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cả người đã đ.â.m vào một vòng tay rắn chắc.

Tôi ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Trì Lân.

“Trì Lân.” Tôi căng thẳng nhìn anh.

Trì Lân chống đầu lưỡi vào chân răng.

“Việc anh đến nhà em ăn cơm khiến em cảm thấy phiền phức lắm sao?”

Giọng anh ấy rất khàn.

Tôi gật đầu: “Đúng, rất phiền phức.”

Phải nói những lời trái với lương tâm, trong lòng tôi cũng rất khó chịu.

Trì Lân nắm cổ tay tôi rất chặt, làm tôi đau đến mức không nhịn được nhíu mày.

“Anh làm em đau.”

“Được, tốt lắm.”

Trì Lân cười nhạo một tiếng rồi đột ngột buông tay tôi ra, vớ lấy áo khoác, đóng sập cửa rời đi.

Tôi nhìn Trì Lân, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu.

Rõ ràng là tôi muốn tốt cho anh, tránh cho mẹ tôi cứ ba năm ngày lại gọi anh đến ăn cơm một lần, làm anh khó xử.

Vậy mà anh lại tức giận.

Lòng dạ đàn ông như mò kim đáy biển, thật sự khiến người ta không hiểu nổi.

Sau ngày hôm đó, tận nửa tháng Trì Lân không về nhà.

Tôi vẫn bận rộn viết bản thảo như trước kia.

Lúc rảnh rỗi tôi rất muốn gửi tin nhắn cho Trì Lân, hỏi xem khi nào anh mới về nhà.

Nhưng cuối cùng tôi lại cố nhịn lại, để bản thân không bị mất mặt trước Trì Lân.

Tôi không thể khiến anh ấy thích tôi, nhưng ít nhất tôi cũng có thể giữ lại chút tự trọng của riêng mình.

Buổi chiều, lúc tôi đang vội vàng hoàn thành bản thảo cuối cùng, bạn thân Trần Xán gửi một tấm ảnh cho tôi.

“Dư Bảo, mình thấy Từ Thanh Nhu khoe ảnh, một chiếc Hermes mẫu mới, còn có cả bộ son Louboutin nữa.”

Tôi cười, trả lời Trần Xán: “Người ta có tiền, muốn mua gì thì mua thôi.”

Còn gửi kèm một biểu tượng cảm xúc đáng yêu.

Ngay sau đó, Trần Xán lại gửi một tin nhắn thoại đến.

“Đường Dư, cậu còn cười được à, cậu có biết ai mua cho Từ Thanh Nhu không?”

“Ai?”

Đối với chuyện của Từ Thanh Nhu, tôi không có hứng thú lắm.

Trần Xán tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Chồng cậu, Trì Lân đó!”

Nghe Trần Xán nói vậy, sắc mặt tôi hơi tái đi, tim đau như d.a.o cắt.

Nhưng tôi không muốn thừa nhận.

“Đừng nói lung tung, Trần Xán sẽ không làm chuyện như vậy.”

Mặc dù tôi biết Từ Thanh Nhu là bạch nguyệt quang của Trì Lân.

Nhưng từ sau khi tôi kết hôn với Trì Lân, Trì Lân không hề dây dưa lằng nhằng gì với Từ Thanh Nhu nữa.

Nếu không phải vậy, Từ Thanh Nhu cũng không tới mức tìm đến em chồng tôi nhờ bày mưu tính kế, đuổi tôi ra khỏi nhà họ Trì.

Cho nên, tôi không tin Trì Lân sẽ mua đồ cho Từ Thanh Nhu.

“Cậu ngốc thật. Mình nói cho cậu biết, em họ mình là quản lý ở cửa hàng Trì Lân mua đồ. Con bé nói con bé tận mắt nhìn thấy Trì Lân mua túi cho Từ Thanh Nhu.”

“Mình nói cho cậu biết, cậu và Trì Lân đã kết hôn rồi, nếu anh ta mua đồ cho người khác đương nhiên cậu có quyền đòi lại.”

“Con hồ ly tinh Từ Thanh Nhu kia đúng là không biết xấu hổ, cứ bám lấy Trì Lân không buông...”

Trần Xán nói rất nhiều, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai, lại càng không muốn nghe.

Tôi ngồi trong phòng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn gọi điện thoại cho Trì Lân.

“Alo.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Trì Lân.

“Trì Lân, tối nay anh có về không?”

“Có.”

Trì Lân im lặng một hồi mới đáp.

“Được, vậy em chờ anh.”

Cúp điện thoại xong, tôi ngồi ở sofa chờ Trì Lân về.

Khoảng chín giờ, tôi nghe thấy tiếng mở cửa.

Tôi gần như không cần suy nghĩ, trực tiếp chạy ra.

Trì Lân nhìn thấy dáng vẻ kích động của tôi, hơi bất ngờ.

Nhưng tôi không quan tâm tới vẻ mặt anh mà đưa tay lục sờ túi áo khoác của anh.

“Đường Dư, em tìm cái gì vậy?”

Tôi không nói gì, vẫn tiếp tục lục lọi quần áo của Trì Lân.

Quả nhiên, tôi lục được một hóa đơn từ trên người Trì Lân, hóa đơn mua túi Hermes.

Ở Hermes, muốn mua túi, phải mua kèm các sản phẩm khác.

Một loạt con số phía trên làm mắt tôi đau nhói.

Loading...