Giọng trầm thấp khàn khàn của vang lên:
"Nương tử, đừng phí công vô ích nữa. Kẻ thuê ngươi còn tiền trả ."
Ta lập tức hất khăn trùm đầu lên: "Cái gì?!"
Tiêu Thượng Hoài gian xảo như hồ ly:
"Tiền nhiệm Thừa tướng Cố Trung Nghĩa, hôm qua tịch biên gia sản, e là một đồng cũng còn.
Nghe , lòng như sét đ/á/nh giữa trời quang.
Ba nghìn lượng vàng của ... bay ?!
Bao nhiêu công sức những ngày qua, uổng phí hết ?!
Mà tên khốn Tiêu Thượng Hoài , ngay từ đầu là ai, còn cố tình đùa giỡn như khỉ!
Nếu ...
"Bổn cô nương hầu hạ nữa!"
Ta lập tức nhấc chân lao thẳng về phía cửa sổ
Không cửa chính, là để tránh để thấy tân nương bỏ trốn.
Cho chút thể diện, thật chu đáo bao!
Tiêu Thượng Hoài như đoán , xoay chắn cửa sổ, vững vàng bắt lấy cổ tay .
Tiêu Thượng Hoài ánh mắt dậy sóng, đặt tay lên ng/ực :
"Lần thứ nhất, ngươi đ/á/nh đây."
Sau đó, đưa tay lên má trái:
"Lần thứ hai, ngươi đ/á/nh đây."
"Lần , ngươi đ/á/nh chỗ nào?"
Ta hừ lạnh, chậm rãi đưa mắt xuống .
Có gan thì để đ/á một cước.
"Chỗ , lát nữa còn dùng."
Tên khốn đúng là sợ thật.
"Ngươi dùng liên quan gì đến ?!" Ta tiếp, "Ngươi cũng là nam nhân, chuyện hôm nay cứ xem như từng xảy ."
"Không thể xem như từng xảy ." Tiêu Thượng Hoài nghiêm túc đến lạ.
Ta c.ắ.n môi, đ/au lòng : "Lắm lắm thì bồi thường tiền cho ngươi..."
Ta chằm chằm Tiêu Thượng Hoài, chỉ mong đừng mở miệng sư t.ử ngoạm.
bất ngờ chạm mặt : "Chúng thành , ?"
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Ta hất tay , cố chấp biện hộ:
"Người thành với ngươi là Tần Niệm Niệm, thì liên quan gì đến Lý Tam !"
"Bất kể tên gì, ngươi vẫn là ngươi."
"Làm Vương phi, nuôi ngươi, chịu ?"
Đây là con đường từng nghĩ đến.
"Không chịu, giả làm nữ nhân phiền phức lắm."
"Cứ làm chính ngươi là , suy nghĩ thêm ." Tiêu Thượng Hoài thì thầm bên tai .
Ta bao giờ tin phú quý từ trời rơi xuống, tên chắc chắn ý đồ gì đó với .
Hỏi cho rõ , kẻo gánh nổi.
"Tại là ?"
Tiêu Thượng Hoài dùng ánh mắt sâu thẳm :
"Vận mệnh vô thường, phúc họa khó lường, lấy chân tâm đổi chân tâm. Ngươi cứ xem như... tâm duyệt ngươi từ lâu .
Bị ám sát ba , tâm duyệt ?
Lừa q/uỷ chắc?!
tình ý trong mắt , ấm , chẳng giống như đang giả vờ.
Thế nên, do dự hồi lâu, đáp: "Làm."
Tiêu Thượng Hoài bật khẽ, trong mắt như tràn một hồ xuân thủy.
Một ý nghĩ đ/áng s/ợ đột nhiên nảy lên trong đầu .
Chẳng lẽ... vốn dĩ là đoạn tụ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/am-muoi-thich-sat/chuong-5.html.]
Kẻ trúng mỹ nhân kế thực là... ?!
Ta sấp giường, xoa eo, hồi tưởng tất cả hành động của .
Một sát thủ như , tại ngủ cùng mục tiêu ám sát chứ?
Rốt cuộc là sai từ khâu nào?
Tiêu Thượng Hoài nhẹ nhàng vuốt ve lưng , nơi đó vô vết s/ẹo chằng chịt.
"Sao thành thế ?"
"Đừng sờ nữa!" Ta thẹn tức.
Tiêu Thượng Hoài ngoan ngoãn rụt tay , nhưng giọng mang theo vài phần ép buộc:
"Nói cho ."
Ta trừng mắt một cái, bất lực đáp:
"Chỉ là, c/ứu một đứa trẻ, đó đ/á/nh một trận."
"Là ?" Tiêu Thượng Hoài lập tức hỏi.
Ta nghiêng đầu, chằm chằm mặt một lúc lâu mới đáp:
"Không , trừ khi ngươi đổi mặt."
Lúc từng nh/ốt trong tay một đám l/ừa đ/ảo.
Bọn chúng b/ắt c/óc trẻ con, đ/á/nh g/ãy chân, ép đường ăn xin.
Ta lanh lợi hơn nên ít khi đ/á/nh vì xin tiền.
nhân cơ hội thả một đứa bé bắt.
Tên nhóc đó còn ngây thơ tin rằng bọn l/ừa đ/ảo là , thu nhận một đám trẻ t/àn t/ật như chúng .
Ta khuyên mãi nó mới chịu chạy.
Sau đó, ăn một trận đò/n suýt ch*t.
Lúc , một đôi hiệp khách c/ứu về.
Họ trở thành phụ mẫu , chữa chân cho , dạy võ công, cho cơm ăn.
Về , một bệ/nh mất, một vì tình mà t/ự v*n.
Rồi làm sát thủ, đến kinh thành ki/ếm sống.
Tên nhóc ngốc năm đó, khờ ngớ ngẩn, chẳng giống Tiêu Thượng Hoài chút nào.
Ta nhã gian Thiên Hương Các mà lòng hằng mơ tưởng.
Nhờ phúc đức của Tiêu Thượng Hoài.
Trên bàn tiệc, bày la liệt ngự thiện của hoàng thất.
Mắt hoa lên.
Suốt hôm qua từng động cơm, đêm hao tổn sức lực.
Giờ đây thể ăn nguyên một con bò.
Tiêu Thượng Hoài ít đụng đũa, chỉ luôn ân cần gắp thức ngon cho .
Ta an nhiên thụ hưởng sự hầu hạ của .
Hắn lòng mến , thực hư chẳng buồn để tâm.
Miễn đừng lấy mạng là .
Tiêu Thượng Hoài sai tiểu nhị dọn tiệc, bưng lên ấm thơm.
Hắn khẽ hỏi: "Dẫn ngươi gặp một bằng hữu, chăng?"
Ta phất tay: "Tùy ý."
Muốn gặp ai thì gặp, hỏi làm chi?
Hôm nay kỳ quặc thế.
Thật đáng ngờ.
"Kỳ Lục, mời khách ."
Chốc lát, hai bước qua ngưỡng.
Một đạo sĩ phục sức chỉnh tề, kẻ còn là thị vệ mặt mũi quen quen.
Thì tên thị vệ gọi là Kỳ Lục.
Nhìn thấy dường như gặp đó.
Thiên Hương Các quả nhất tửu lâu kinh thành, nước cũng thơm ngon khác thường.
"Lưu nhi, đây là Trương Thiên Sư." Tiêu Thượng Hoài chậm rãi giới thiệu.