Cảm giác khi c.h.ế.t thật kỳ lạ, cơ thể cứ như là của mà cũng của , thể ý thức sự tồn tại của bản , nhưng cũng hiểu rằng chết.
Khoảnh khắc sinh mệnh tan biến, vốn dĩ nên bất kỳ vướng mắc nào với còn sống đời.
Đây là quy tắc của thế gian, một quy tắc bất khả kháng, thể nào phản bác nhưng Hứa Từ thoát khỏi xiềng xích .
Thật mệt mỏi, nhẹ nhàng ôm lấy Hạng Hựu Dịch, lau vệt nước mắt bên khóe mắt .
Hứa Từ dựa , ngay khoảnh khắc mặt trời xuất hiện, bàn tay đang đặt Hạng Hựu Dịch xuyên qua vai , cơ thể dần trở nên nhẹ bẫng, như một mảnh giấy, nước làm ướt, trở thành…
Không thể trở thành gì cả, bởi vì c.h.ế.t .
Cậu Hạng Hựu Dịch đang rạp đất, cơ thể run rẩy, còn là Hạng Hựu Dịch kiên cường bất khả xâm phạm mà quen thuộc nữa, Hạng Hựu Dịch của mong manh dễ vỡ như chỉ cần chạm nhẹ là tan biến.
Hứa Từ ôm lấy , với rằng em vẫn ở đây vẫn ở bên cạnh hề rời . Hạng Hựu Dịch, em lừa .
Cơ thể tan biến như khói bên cạnh Hạng Hựu Dịch, Hứa Từ nhẹ nhàng nâng tay, ngay khi sắp chạm Hạng Hựu Dịch thì cơ thể biến mất.
Hạng Hựu Dịch trong phòng khách lâu, lật , dùng tay che mắt, đột nhiên cửa phòng gõ, Hạng Hựu Dịch giật , lập tức ngẩng đầu lên, nhưng khi thấy giọng của đồng nghiệp thì vô lực xuống.
Hạng Hựu Dịch chống tay xuống đất, từ từ bò dậy, chân trần đến cửa, mái tóc đen rũ xuống mắt. Anh mở cửa, đồng nghiệp thấy thì sững sờ một lát, hỏi: "Cậu thế?"
Hạng Hựu Dịch lắc đầu, nhíu mày, "Có chuyện gì ?"
"Hôm nay đến văn phòng luật, gọi điện thoại cũng , sợ gặp chuyện."
"Tôi ."
Người thì là nhưng mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím chặt toát lên vẻ xa cách trông còn lạnh nhạt hơn .
Đồng nghiệp nhíu mày, hỏi: "Chuyện của Hứa Từ vẫn ?"
Hạng Hựu Dịch ngẩn , "Chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/am-khi-qua-nang/chuong-8.html.]
"Bà nhập viện ."
Cánh cửa đang hé mở đột nhiên đóng sập , Hạng Hựu Dịch giật , đầu quanh, mắt lộ vẻ mừng rỡ điên cuồng, cánh cửa đóng nữa gõ, đồng nghiệp khó hiểu Hạng Hựu Dịch. "Cánh cửa ?"
Hạng Hựu Dịch ngừng một chút. "Gió lớn quá."
"Hả?" Đồng nghiệp cánh cửa sổ đóng chặt, mặt đầy khó hiểu, Hạng Hựu Dịch , bước chân gấp gáp, : "Tôi đến bệnh viện, Lâm Hiến, làm phiền giúp … giúp xin nghỉ phép nhé."
"Không vấn đề gì."
Hạng Hựu Dịch cảm ơn Lâm Hiến, một xuống bãi đỗ xe ngầm lấy xe, khi bước xuống cầu thang, đèn cảm ứng bật sáng, Hạng Hựu Dịch ngẩng đầu lên, hành lang nửa tối, khẽ : "Tiểu Từ, em ở đây ?"
Giọng vang vọng trong hành lang trống trải, nhẹ nhàng vang lên chìm tĩnh lặng, đèn cảm ứng từ từ tắt dần.
Hạng Hựu Dịch thẫn thờ lâu thấy bất kỳ phản ứng nào thở dài một , bước chân đang dừng tiếp tục đặt xuống bậc thang, đèn cảm ứng bật sáng, bức tường vàng ố đổ bóng đơn độc.
Lái xe đến bệnh viện, Hạng Hựu Dịch đến khu điều trị nội trú, Hứa vì huyết áp quá cao mà ngất xỉu, may mắn là lúc đó bà ở văn phòng luật, đưa cấp cứu kịp thời nên gì đáng ngại.
Hạng Hựu Dịch đến phòng bệnh, Hứa tỉnh , thấy Hạng Hựu Dịch, mắt bà đỏ hoe, Hạng Hựu Dịch đến mặt bà, khẽ : "Dì ơi, dì ạ?"
Mẹ Hứa kéo khóe miệng, lắc đầu. "Xin con nhé, Hựu Dịch, làm con lo lắng ."
Hạng Hựu Dịch giỏi ăn với lớn tuổi, im lặng vài giây, : "Tiểu Từ ..."
Mẹ Hứa ngắt lời , thở dài một . "Dì chuyện của Tiểu Từ dễ dàng gì. Sáng nay con đến, đồng nghiệp của con với dì , vụ kiện ở trong nước gần như là thể nhưng dì cũng họ làm cái gì lớn, dì chỉ ... một lời xin thôi."
Hạng Hựu Dịch "ừm" một tiếng, nắm chặt nắm đ.ấ.m hạ giọng hỏi: "Dì ơi, Tiểu Từ thật sự vì chuyện mà tự sát ? Cháu thấy theo tính cách của , sẽ vì chịu nổi tin đồn mà... dễ dàng từ bỏ mạng sống của ."
"Vậy ? Nó là đứa trẻ thế nào? Dì… dì hiểu nó chứ."
Mẹ Hứa lời , tự giễu một tiếng. "Thật Tiểu Từ lớn đến thế dì hiểu về nó ít, nó thích cái gì, nó thích làm gì thích ăn gì dì đều , dì thậm chí ngay cả nó thích ai dì cũng rõ."
Bà Hạng Hựu Dịch, với : "Hựu Dịch, dì xin con, đó dì nên những lời cay nghiệt với con, nên kể con mặt Tiểu Từ, cũng nên ngăn cản hai đứa. Tiểu Từ yêu con nhiều đến mức nào, dì đều , nhưng dì vẫn cứ thuận mắt... Dì xin , Hựu Dịch."