Alpha Này Yêu Vợ Lắm! - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-04-26 14:02:20
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ tuân thủ đúng lời dặn của bác sĩ, dự định đợi đến khi t.h.a.i nhi định mười hai tuần mới báo tin vui cho nhà. Hàn Thước cũng theo khuyến cáo, đối với Mạnh Duật Tu cơ hồ là ngoan ngoãn phục tùng, bảo .
Nửa đêm cho cá ăn? Được, cho cá ăn. Ngủ nửa chừng dậy ngâm chân? Được, để pha nước nóng. Y đói bụng lúc nào là xuống bếp lúc đó, ăn gì nấy. Thậm chí ban ngày cũng tùy gọi tùy đến, mà kể cả y gọi, cũng sẽ tự động vác xác đến tập đoàn để giám sát y ăn cơm cho t.ử tế.
Dù thì mấy việc đó đều lo hết. mà...
Lại một đêm khuya muộn.
Hàn Thước đang ngủ sâu thì cảm thấy n.g.ự.c vỗ vỗ. Hắn mở mắt , xoay ôm lấy cái "tổ tông" tỉnh giấc giữa đêm : “Sao thế bảo bối, ăn gì chơi gì nữa đây?”
Mạnh Duật Tu ghé sát tai , nhỏ giọng thủ thỉ: “Tôi xem xấp hợp đồng một chút, ?”
Hàn Thước: “……” Nghe xong mà tỉnh cả luôn!
Nửa đêm đòi cho cá ăn, đòi ăn khuya, đòi ngâm chân, tất cả những thứ đó đều thành vấn đề. nửa đêm đòi dậy xem hợp đồng? Hắn cũng tra cứu nhiều về những chuyện kỳ quặc xảy khi mang thai, nhưng cái kiểu của Mạnh Duật Tu là kiểu lạ lùng và bất đắc dĩ nhất mà từng thấy. là một hai!
Thế là lúc bốn giờ sáng, đèn trong thư phòng vẫn sáng choang.
Mạnh Duật Tu đeo kính lên, định bụng xử lý nốt tập tài liệu dự án còn dang dở. Nếu trưa nay ngủ quên thì y chẳng để tồn đọng miếng đất phía Đông thành . Cứ ngủ một lúc là y nghĩ đến việc ký cho xong, nếu thư ký sẽ gặp áp lực lớn.
Trong thư phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt. Đương nhiên, nếu thể lờ cái gã Alpha đang canh ở cửa như "thần môn" thì khí sẽ hảo hơn.
Mạnh Duật Tu lật thêm một trang, đồng thời liếc mắt Hàn Thước. Biết bắt đầu nổi cáu, y chỉ dám một cái cúi đầu vội vàng nốt hai trang cuối.
“Mạnh Duật Tu, bây giờ là mấy giờ ?”
Trong thư phòng vang lên tông giọng trầm thấp ẩn nhẫn. Ngữ khí của phần nghiêm khắc, nhưng cố kiềm chế hết mức để quá dữ dằn.
“Nhanh thôi, còn hai trang cuối.” Mạnh Duật Tu lật đến trang cuối cùng, cầm bút ký roẹt một cái vị trí bên giao. Ký xong, y nhanh chóng đóng tập hồ sơ , giơ lên cho Hàn Thước xem: “Cậu , ký xong nhé.”
Nhìn bộ dạng ánh mắt sáng rực, nghiêm túc cầu khen ngợi của y, Hàn Thước thực sự chọc cho bực buồn . Hắn bất lực đưa tay nhấn nút tắt đèn: “Ký xong thì về ngủ, tắt đèn đây.”
Mạnh Duật Tu thấy sắp tắt đèn liền lập tức bật dậy khỏi ghế, quên đẩy ghế bàn và đậy nắp bút cẩn thận, đó bước nhanh tới bên cạnh Hàn Thước, nắm lấy tay .
“Đi thôi, về ngủ nào.”
Thấy y như , Hàn Thước kìm mà mặt , khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn thực sự cái sự ngây ngô làm cho tức đến phát .
Mạnh Duật Tu sát gần , thấy còn giận nữa mà đang thì cũng hì hì theo: “Hình như kỳ quặc thì .”
Chẳng còn gì buồn hơn việc một làm chuyện dở mà chính y cũng tự thừa nhận là dở .
Dưới ánh đèn, Omega đến mức đuôi mắt cong cong. Không còn khoác lên những bộ âu phục giày da cứng nhắc, chỉ mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi, mặt Alpha của , y đang ở trạng thái thả lỏng nhất. Cái vẻ xinh còn làm nũng thực sự khiến cách nào cưỡng .
Hàn Thước hết cách với y, liền bế thốc y lên, đôi tay rắn chắc nâng lấy m.ô.n.g y, ôm y thẳng về phòng ngủ, bật thành tiếng: “Cậu mà cũng là kỳ quặc cơ ?”
“Thì chủ yếu cảm thấy thể vì mà làm chậm tiến độ của thư ký , đúng là tại ngủ quên thật.” Mạnh Duật Tu ôm cổ Hàn Thước, kể lể về công việc: “Biết thế đặt báo thức, ngủ lố một tiếng làm bộ công việc buổi chiều trì trệ hết.”
“Gần đây còn dự án nào khó nhằn ?”
“Trên tay giờ là dự án chip 'Người Hộ Mệnh' thôi, chủ yếu là các dự án phái sinh. Bao gồm cả việc đấu giá miếng đất phía Đông thành để xây căn cứ sản xuất chip, dự định sẽ đưa chip lĩnh vực bất động sản thông minh và ô tô. Đại hội cổ đông tháng tới báo cáo và tiếp nhận xét duyệt nữa.”
Với tư cách là Giám đốc điều hành mới của tập đoàn Ngân Hà, lượng công việc y xử lý nhiều hơn nhiều. Trước mặt là đại hội cổ đông với các cô dì chú bác, lưng văn phòng gia tộc giám sát, mà Sở thái gia vẫn đang nắm giữ cổ phần tuyệt đối ở vị trí Chủ tịch, nhất cử nhất động của y đều thể lơi lỏng. Đặc biệt là mỗi năm đều một đợt đ.á.n.h giá năng lực điều hành, nếu thành tích đạt yêu cầu của hội đồng quản trị thì cái ghế y cũng khó lòng vững. Vì , y chỉ thể tận dụng lúc để giải quyết hết sự vụ.
Hai lên giường. Hàn Thước để y gối đầu lên cánh tay , y liền nhớ tới dự án đầu tư gần đây của : “Miếng đất phía Đông thành đó .”
“Cậu ?”
“Ừm, trong tay mấy dự án đang chuẩn đấu thầu miếng đất đó để phát triển, phía chính phủ thể đưa mức giá hời.”
“Lấy miếng đất đó để làm gì cơ?”
“Chỗ đó khéo ở điểm giao giữa ngoại ô và khu đô thị mới, gần khu công nghệ cao. Vị trí phù hợp để xây dựng khu công nghiệp công nghệ.”
Mạnh Duật Tu ngẩng đầu : “Miếng đất đó nắm chắc bao nhiêu phần?”
Hàn Thước bắt gặp ánh mắt của y, hiểu ý : “Cậu nó đúng ?”
Mạnh Duật Tu nghĩ đến vốn thể huy động, lấy miếng đất đó thực cứ vung tiền là xong, nhưng văn phòng gia tộc mặn mà với vị trí và đưa một phương án khác. Mà phương án thứ hai đó thật là y chẳng thích chút nào. Dù giờ y quyền quyết sách và điều hành, nhưng với những dự án lớn, y vẫn thông qua văn phòng gia tộc, cứ thích là thể tự quyết định. Chỗ khác hẳn với lúc y còn ở tổng bộ Galaxy tại nước D.
“Tôi chỉ ưng miếng đất thôi, miếng phía Tây Lâm thực sự đ.á.n.h giá cao.”
Hàn Thước giọng điệu chút bực dọc của y liền đoán tình hình: “Nếu miếng đất đó làm căn cứ thí nghiệm gen, để đầu tư cho dự án . Vừa cũng định đặt chi nhánh mạng lưới an ninh 'Cảng Tránh Gió' ở khu vực đó, chính phủ sẽ ưu đãi giá đất cho .”
“Làm lấy tài nguyên từ chính phủ?”
“Chồng làm nghề gì mà hỏi thế?”
“Công nghệ internet.”
“Thế thì đúng còn gì.” Hàn Thước đáp: “Họ sử dụng hệ thống 'Cảng Tránh Gió' của , đặt trụ sở ở đây nên cấp cho nguồn tài nguyên đất nhất. Chỗ đó là đất công nghệ đầy tiềm năng, lấy thì khai phá kêu gọi đầu tư gì mà chẳng .”
Mạnh Duật Tu xong mà thấy "tủi ". Tuy hiện tại y là Giám đốc điều hành Ngân Hà, nhưng xét về độ tự do, chắc chắn Hàn Thước tự do hơn y, xét về tài lực, tài sản mà Hàn Thước thể quyền chi phối cũng cao hơn y nhiều.
Y rúc hõm cổ Hàn Thước, tay chân quấn chặt lấy , nhỏ giọng thầm thì: “Cậu giỏi thật đấy.”
Hàn Thước y đang làm nũng, mỉm xoa nhẹ lưng y: “Được , , miếng đất đó sẽ lấy cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/alpha-nay-yeu-vo-lam/chuong-83.html.]
Đôi mắt Mạnh Duật Tu sáng lên, xong thấy ngại, y vùi mặt cổ : “Lão bản, vất vả cho quá, nửa đêm nửa hôm còn thức xem văn kiện với .”
Hàn Thước , ôm chặt lấy y: “Được , ngủ , mai còn khám t.h.a.i đầu đấy.”
Thấm thoát cái t.h.a.i trong bụng bảy tuần, đến lúc kiểm tra định kỳ đầu tiên.
Mạnh Duật Tu lập tức nhắm mắt : “Được, ngủ thôi. Ngủ ngon nhé Ngôi Sao.”
Hàn Thước nhẹ nhàng xoa gáy y, cử chỉ vô cùng dịu dàng dỗ dành y giấc ngủ. Chưa đầy hai phút , Omega trong lòng thở đều đều ngủ say. Hắn cúi đầu hôn lên đỉnh đầu y.
[ Ngủ ngon nhé, bảo bối yêu nhất của . ]
...
Teela - Đam Mỹ Daily
Cũng may là kết quả khám t.h.a.i đầu , các xét nghiệm bệnh di truyền tạm thời thấy dấu hiệu bất thường.
“Kết quả hiện tại , nhưng vẫn chủ quan. Đặc biệt là mười hai tuần, cả cơ thể lẫn em bé trong bụng đều sẽ những đổi mới. Bác cũng cần nhắc nhở là trong suốt t.h.a.i kỳ, do ảnh hưởng của nội tiết tố, sẽ trải qua một đến hai kỳ động dục.”
Mạnh Duật Tu đến đó thì đờ vài giây. [ Ý bác sĩ là... vác cái bụng bầu làm "chuyện đó" với Hàn Thước ? Thế thì chắc là tư thế sẽ thuận tiện hơn nhỉ... ]
Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu im lặng thì tưởng y đang sợ hãi, trong lòng thầm tính toán lát nữa tìm cách giải tỏa nỗi lo cho "bà bầu nhỏ" .
Sau khi kết thúc thủ tục, bọn họ rời bệnh viện. Trên đường bãi đỗ xe, hai bắt đầu trò chuyện.
“Bảo bối, sợ kỳ động d.ụ.c ?”
“?” Mạnh Duật Tu hiểu hỏi thế: “Sao sợ?”
“Thấy lúc nãy cứ im thin thít.” Hàn Thước mở cửa ghế phụ cho y, tay vịn cửa che chắn.
Mạnh Duật Tu khom lưng xe. Chiều nay cuộc họp cổ đông nên y mặc bộ vest đen chỉnh tề, bộ âu phục cắt may riêng biệt khi khom phác họa rõ vòng eo thon gọn săn chắc. Thai mới 7 tuần nên bên ngoài vẫn thấy đổi gì.
Yết hầu Hàn Thước lên xuống một nhịp, chẳng đang nghĩ gì trong đầu. Mạnh Duật Tu vững sang , thấy cũng đang bằng ánh mắt thâm trầm khó đoán: “Tôi sợ, nếu nó tới thật thì cứ "chiều" một chút là .”
Tay Hàn Thước vịn cửa xe siết chặt thêm vài phần, lát , cúi thắt dây an cho y: “Không sợ là .”
“Đến lúc đó cưỡi lên là chứ gì.”
Cạch một tiếng, khóa dây an cài chặt một cách đầy dứt khoát.
Hàn Thước: “……”
Mạnh Duật Tu thấy bộ dạng đó của thì bật thành tiếng: “Làm thế?”
Hàn Thước thắt xong dây an liền thẳng dậy, hai tay chống lên nóc xe, cúi đầu y, giọng khàn : “Đừng như thế, cứ thế làm sợ đấy.”
Mạnh Duật Tu ngước mắt liếc , đó thản nhiên dời tầm mắt: “Không cho thì đợi ngủ cưỡi.”
Rầm một tiếng, cửa xe đóng . Có vẻ như trong lòng Hàn Thước đang dâng lên một nỗi sợ hãi xen lẫn kích thích hề nhỏ.
Chiếc xe hướng về phía tập đoàn Ngân Hà. Cửa tự động ở đại sảnh chậm rãi mở , lễ tân thấy Mạnh Duật Tu và Hàn Thước sóng vai liền chào hỏi: “Tiểu Mạnh tổng, Lục tổng (Hàn tổng) buổi chiều lành ạ.”
Tiếng gọi “Lục tổng” cũng chẳng sai, vì màn trình diễn kỹ thuật tại buổi họp báo chip ở nước D, danh tiếng của Hàn Thước trong giới công nghệ nổi như cồn. Hiện tại cũng là nhân sự kỹ thuật cao cấp Ngân Hà mời về với lương khủng, kể còn là Alpha của đương kim Giám đốc điều hành.
Mạnh Duật Tu gật đầu đáp lễ, hỏi thêm: “Có cổ đông nào đến sớm ?”
Lễ tân trả lời: “Có Sở đổng và Yến đổng đến ạ.”
Mạnh Duật Tu hiểu ý: “Được, .” Nói xong y sang Hàn Thước: “Chúng chào hỏi đại bá và nhị bá .”
“Được.”
Bọn họ sóng vai bước thang máy dành cho cấp cao. Có lẽ vì thính giác và khứu giác trở nên nhạy cảm hơn, Mạnh Duật Tu bỗng nhíu mày. Ngay khoảnh khắc cửa thang máy sắp đóng , y kìm mà đưa tay bịt miệng, sắc mặt trắng bệch. Hàn Thước thấy lập tức lấy lọ tinh dầu chanh trong túi đưa lên mũi y.
“Chờ với!”
lúc , một bàn tay chặn cửa thang máy . Ngay đó, một bóng mặc bộ vest xanh băng nhã nhặn hiện - chính là Đoạn Diệc Phàm. Gã tháo kính râm xuống, nở nụ rạng rỡ vẫy tay với hai trong thang máy.
“Hải! Ta cũng tới họp đây!”
Chào hỏi xong, gã phát hiện sắc mặt Mạnh Duật Tu , liền tới vỗ vỗ lưng y đầy quan tâm: “Sao thế tiểu cháu trai, ăn cái gì linh tinh ? Sao mặt mày tái nhợt thế ?”
Mạnh Duật Tu định bảo , nhưng khi Đoạn Diệc Phàm sáp gần, mùi nước hoa cực ngọt gã xộc mũi làm y thấy buồn nôn kinh khủng. Y vội lùi hai bước, nép lưng Hàn Thước, dùng quần áo của che mũi mới cảm thấy đỡ hơn một chút.
Đoạn Diệc Phàm ngẩn : “……?” Thấy Mạnh Duật Tu né như né tà, còn bịt mũi, gã lập tức trưng bộ mặt tổn thương sâu sắc: “Không thể nào tiểu cháu trai, làm gì đắc tội với cháu mà cháu ghê tởm đến mức đó?”
Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu khó chịu mặt liền vung tay đ.ấ.m nhẹ vai Đoạn Diệc Phàm: “Mùi nước hoa ông thể bớt ngọt ? Xịt nhiều thế định làm khổng tước xòe đuôi đấy ?”
Đoạn Diệc Phàm: “Làm , xịt nước hoa ngọt chắc? Thơm thế còn gì! Ngươi mới là đồ khổng tước !” (Thực chất là vì gã Giang Niệm Kiều cũng đến họp nên mới cố tình xịt cho thơm phức).
Hàn Thước nghiêng kéo Mạnh Duật Tu phía , nhỏ một giọt tinh dầu chanh lên đầu ngón tay bôi lên trán và mũi cho y: “Đã thấy khá hơn chút nào ?”
Mạnh Duật Tu hít sâu một , mùi chanh giúp y dễ chịu hơn hẳn. Y sang Đoạn Diệc Phàm, gã cố ý nhưng cái mùi đúng là nồng nặc quá mức. Y nhíu mày lạnh lùng tuyên bố:
“Trừ lương của ông.”
Đoạn Diệc Phàm: “???”
Gã trợn tròn mắt, ngơ ngác hiểu gây tội ác tày trời gì. Chẳng lẽ xịt nước hoa ngọt cũng là tội ? Alpha thì làm "bé ngọt" !!!