Alpha Này Yêu Vợ Lắm! - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:13:47
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rất tiếc, chúng quyền xử lý việc . Nếu đưa lô hàng kiểm định tại cơ quan chuyên môn, cần làm thủ tục điều chuyển hàng ngoài.”
“Hiện tại lô hàng đang ở ?”
“Tại Bộ Hải quan.”
...
“Thành thật xin , việc giải phóng lô hàng tạm giữ cần sự phê duyệt từ cấp .”
“Chúng đầy đủ chứng nhận tiêu chuẩn và nhãn mác sản phẩm hợp quy. Những giấy tờ chứng minh sản phẩm nhập khẩu đạt chuẩn, chẳng lẽ bấy nhiêu đó vẫn đủ để trả hàng ?”
“Thưa ngài Jacob, bản báo cáo đúng là phù hợp với tiêu chuẩn nhập khẩu của chúng , nhưng lô hàng mới nhất thực sự xuất hiện những điểm trùng khớp. Vì , chỉ dựa những chứng minh thì lẽ đủ.”
“Được thôi, bây giờ yêu cầu lấy mẫu hàng của để tiến hành xét nghiệm một nữa, ?”
“Chúng thực sự thể động lô hàng . Ngài cần nộp đơn xin phê duyệt lên cấp . Nếu văn kiện chỉ thị gửi xuống, chúng sẽ lập tức bàn giao hàng cho ngài.”
Tại cảng Hải quan, những con tàu chở hàng khổng lồ tấp nập, công nhân bốc xếp đang mồ hôi như mưa cái nắng gay gắt.
Đoạn Dư Lạc cách cảng vài chục mét, đăm đăm con tàu thuộc tập đoàn Ngân Hà đang giam lỏng bên bờ. Những dải băng niêm phong dán chằng chịt lên những kiện hàng ở vị trí dễ thấy nhất, như một lời sỉ nhục công khai nhắm Ngân Hà.
Serena lặng lẽ quan sát thanh niên bên cạnh . Gió biển thổi tung mái tóc trán và tà áo sơ mi trắng của , nhưng bóng lưng thẳng tắp như trúc vẫn hề lay chuyển. Dù chạy vạy suốt mấy ngày qua, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ kỳ.
Từng đợt sóng vỗ bờ cát, bọt tung trắng xóa thấm ướt đôi chân, nhưng Đoạn Dư Lạc vẫn bất động. Dưới bầu trời xanh ngắt một gợn mây, bóng hình toát lên một vẻ kiên định đến nao lòng.
“Jacob, đang buồn ?” Serena nhịn mà hỏi.
“Tại ?” Đoạn Dư Lạc nghiêng đầu cô.
Serena ngập ngừng: “Hàng lấy về , chúng sẽ mất nhiều thời gian và chi phí lưu kho. Khoản tổn thất sẽ cực kỳ lớn.”
“Vậy cô thấy, trong tuần qua giám đốc Hoắc xử lý chuyện thế nào?” Đoạn Dư Lạc hỏi ngược .
Serena cần suy nghĩ liền đáp: “Tất nhiên là . Anh luôn là một lãnh đạo giỏi. Ngay khi chuyện xảy , lập tức liên hệ đội ngũ luật sư và các bộ phận liên quan, ngày nào cũng tăng ca để giải quyết vấn đề.”
Thấy vẻ mặt đầy quan tâm của Serena dành cho giám đốc Hoắc, Đoạn Dư Lạc thản nhiên thu hồi ánh mắt: “ , làm phương án khẩn cấp. Theo lý mà , lô hàng đáng lẽ lấy về . Serena, cô hiểu gì về Nữ vương Clemens?”
Serena ngẩn , như chợt nhận điều gì đó, cô trợn tròn mắt: “Khoan , Jacob, ý là Nữ vương dùng chuyện để làm khó ? Tại chứ! Bà nên can thiệp chuyện thị trường. Về Nữ vương... thực cũng rõ lắm, nhưng bà là một khi hạ quyết tâm thì sẽ bao giờ đổi.”
“Vậy cô nghĩ xem, trong điều kiện chất lượng sản phẩm của chúng hề vấn đề, tại hàng giam?” Đoạn Dư Lạc thấy gió biển bắt đầu mạnh lên, bèn xoay : “Đi thôi, gió to , lên xe tiếp.”
Serena đuổi theo, đoán khả năng duy nhất: “Có vì là yêu của Hoàng t.ử Bennett ? Vì là mẫu Vương phi mà bà nhắm tới. Bà Vương phi là phụ nữ.” Nói xong, cô vội vàng bổ sung: “Tôi đính chính nhé, hề thích Hoàng t.ử Bennett, thích là giám đốc Hoắc!”
Nghe lời thú nhận thẳng thắn của Serena, Đoạn Dư Lạc mỉm : “Tôi , là thấy cô thích giám đốc Hoắc . Vậy... cần giúp một tay ?”
“Hả?” Serena khựng .
“Tôi thể tạo thêm nhiều cơ hội trong công việc để cô cùng giám đốc Hoắc, nhưng đảm bảo sẽ thích cô. Tuy nhiên, tớ tin rằng chỉ cần cô nghiêm túc thành nhiệm vụ, để thấy sự tâm huyết của cô, chắc chắn cô sẽ chú ý.”
Serena dường như hiểu ý đồ của , cô ngờ chủ động giúp đỡ trong khi thái độ của cô bấy lâu nay chẳng mấy . Có chút lo sợ đây là một cái bẫy, cô ngập ngừng: “ mà...”
“Đổi , cũng cần sự giúp đỡ của cô.”
“Hả?”
Thấy gió thổi tung mái tóc và tà váy của Serena, Đoạn Dư Lạc cởi chiếc áo khoác đang cầm tay khoác lên vai cô, ôn tồn : “Tôi cô rõ với Nữ vương rằng cô Alpha trong mộng, thể trở thành ứng cử viên Vương phi .”
Serena sững sờ hành động khoác áo của Đoạn Dư Lạc, trong lòng dấy lên một chút kinh ngạc lẫn hối hận. Cậu bao dung hơn cô tưởng nhiều. Nghĩ những sự đố kỵ nhỏ nhen đây, cô thấy thật mất mặt.
“Chuyện tất nhiên là . Vốn dĩ cũng , chỉ là dù từ chối, thì những khác cũng chắc...”
“Không , chỉ cần cô đồng ý với tớ là . Nếu , dù là Nữ vương sắp xếp cho cô hẹn hò mời dự yến tiệc, hãy cứ từ chối. Chỉ cần , tớ sẽ đáp ứng yêu cầu của cô.” Đoạn Dư Lạc giữ một cách chừng mực, dịu dàng: “Được chứ, Serena?”
Dưới ánh mặt trời, gương mặt Đoạn Dư Lạc phần gầy so với nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tú, khí chất. Nụ của mang theo sức hút chữa lành khiến dễ thuyết phục.
Teela - Đam Mỹ Daily
“Được.”
Đoạn Dư Lạc cong mắt : “Hợp tác vui vẻ.”
...
Trên đường về tập đoàn, Đoạn Dư Lạc gọi điện cho nhị gia gia Cố Đảo Tích, giải thích rõ ngọn ngành sự việc. Đầu dây bên lập tức vang lên tiếng lạnh nghiêm nghị, tuyên bố rằng hành vi giam giữ vô lý sẽ khiếu nại trực tiếp.
Vụ việc vốn dĩ chỉ là một màn làm khó dễ, nay sắp sửa trở thành một vụ kiện tụng xuyên quốc gia.
Đoạn Dư Lạc năng lực hiện tại của khó lòng đối phó trực diện với phía Vương thất, nhưng nếu tận dụng tài nguyên gia đình thì sẽ chẳng bao giờ đạt vị trí , cũng chẳng thể bảo vệ yêu.
Vừa về đến công ty, lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Cậu chìm đắm công việc, đến mức nhận hoàng hôn tắt lịm, ánh đèn neon của thành phố bắt đầu rực rỡ.
Rung... rung...
Điện thoại rung lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Đoạn Dư Lạc. Nhìn đồng hồ 7 giờ tối, thấy gọi là Lục Tinh Hách, chút tự trách vì quên bẵng thời gian.
“Alo, Tinh Hách.”
“Tan làm bảo bối?” Giọng Lục Tinh Hách vang lên. Hắn đỗ xe sảnh tập đoàn, xách theo hai túi giấy màu xanh thẫm tinh xảo sải bước đại lộ.
Đoạn Dư Lạc bật loa ngoài, tay thu dọn tài liệu bàn đáp: “Ừ, tan làm . Tớ đang dọn đồ, đang ở ? Ở nhà ?”
“Anh ở đây.”
Đoạn Dư Lạc sững . Hai giọng - một trong điện thoại, một ngay ngoài cửa vang lên cùng lúc. Cậu ngẩng đầu, bắt gặp Lục Tinh Hách đang bước tới, đuôi lông mày lập tức ánh lên ý : “Sao đến đây?”
Lục Tinh Hách quanh tầng lầu vắng lặng: “Mọi về hết mà mỗi em ở , đây là đang làm gương đang gây áp lực cho nhân viên thế, Tiểu Đoạn tổng?”
Đoạn Dư Lạc bất đắc dĩ đóng máy tính : “Đang gặp chút khó khăn mà. Lô hàng Hải quan giữ , báo cáo của chúng vấn đề gì nên tớ đang gom bằng chứng để khởi kiện.”
“Lô hàng đó lấy về .”
Đoạn Dư Lạc khựng , kinh ngạc : “Cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/alpha-nay-yeu-vo-lam/chuong-60.html.]
Lục Tinh Hách tì tay lên vách ngăn bàn làm việc, bàn tay còn dịu dàng xoa nhẹ mí mắt như xua tan mệt mỏi: “Anh lấy về cho em , ngày mai tàu hàng của Ngân Hà thể bắt đầu dỡ hàng.”
Đoạn Dư Lạc mừng rỡ, nắm chặt lấy tay : “Không, làm mà làm ? Hôm nay tớ chạy mấy bộ phận đều từ chối mà.”
“Anh lấy mẫu hàng giam xét nghiệm ngay trong chiều nay, báo cáo gửi trực tiếp đến tay . Anh mang nó đến chỗ tổ mẫu, bà chẳng gì nữa, thế là thông quan.” Lục Tinh Hách vẻ vui sướng của đầy sủng nịch: “Vui , bảo bối?”
“Tất nhiên là vui !” Đoạn Dư Lạc cúi đầu hôn lên mu bàn tay Lục Tinh Hách, rạng rỡ: “Anh giỏi thật đấy!”
“Thế... thưởng gì ?”
“Tất nhiên, gì?”
Lục Tinh Hách đặt hai túi giấy lên bàn, đôi mắt gọng kính vàng nheo đầy ẩn ý: “Vậy thì... hãy mặc bộ đồ , và cùng khách sạn.”
Đoạn Dư Lạc: “?”
Cậu nghi hoặc mở túi giấy , thấy bên trong là một bộ đồ màu bạc lấp lánh. Cậu cầm nó lên, mở xem kỹ, im lặng.
Đó là một chiếc váy dài xẻ tà màu bạc cực kỳ gợi cảm, phần lưng trần , chỉ hai sợi dây mảnh vắt ngang, xẻ sâu đến tận hõm eo.
Đoạn Dư Lạc cạn lời, cầm chiếc váy mà đầy vô ngữ: “... Anh đưa váy cho tớ làm gì? Muốn tớ mặc cho xem ?”
“Bảo bối, kế hoạch của .” Lục Tinh Hách cầm lấy chiếc váy - thứ mà cẩn thận chọn lựa giữa hàng chục mẫu khác . Hắn vòng tay qua vai , đặt một nụ hôn lên cổ:
“Tổ mẫu nghĩ là một thừa kế hảo, năng lực xuất chúng, nên bà mới chọn cho một dàn ứng cử viên danh giá. nếu cuộc sống của dính những tin đồn thì ?”
Đoạn Dư Lạc đầu : “Ý là...?”
“Anh bao trọn tất cả các khách sạn cao cấp nhất nước D. Từ tối nay, mỗi ngày chúng sẽ ở một khách sạn khác . Em sẽ hóa thành những "cô gái", " trai" khác - gợi cảm, thuần khiết, kiểu gì cũng . Mỗi ngày sẽ đổi cho em một bộ đồ khác, phóng viên săn tin cũng sắp xếp xong . Họ sẽ chỉ chụp những cảnh chúng mật ôm hôn khách sạn, thấy rõ mặt là , còn em thì cứ giấu mặt .”
Đoạn Dư Lạc im lặng , ánh mắt đầy vẻ hoài nghi.
Lục Tinh Hách vội vàng giơ hai tay lên thề: “Tuyệt đối vì chơi bời gì , đây là cách nhất để phá hủy hình tượng hảo trong lòng tổ mẫu. Chờ đến thời điểm thích hợp, chúng sẽ đính chính .”
Đoạn Dư Lạc chằm chằm chiếc váy đính đá lấp lánh trong tay . Dù đây là một "tối kiến", nhưng vì bảo vệ Lục Tinh Hách, hy sinh chút da mặt thì đáng gì.
...
________________________________________
Khách sạn Hoàng gia Lorman.
Là một trong những khách sạn lâu đời và sang trọng bậc nhất nước D, nơi đây luôn tấp nập những vị khách quý tộc và siêu xe . Sảnh khách sạn rực rỡ ánh đèn pha lê, mang đậm phong cách cổ điển đầy mỹ lệ.
Quản lý sảnh ngay cửa, tinh thần tập trung cao độ vì lát nữa sẽ đón tiếp Hoàng t.ử Bennett.
Rất nhanh đó, một chiếc Maybach đen đỗ cửa.
Dưới ánh đèn đêm, một đôi chân dài trắng nõn, thon gọn bước xuống từ xe, dẫm đôi giày cao gót đính đá màu champagne tinh xảo. Tuy rõ mặt nhưng làn da trắng như sứ nọ đủ thu hút ánh .
Phía bên cửa xe, thanh niên cao lớn mặc sơ mi đen, đeo kính gọng vàng bước xuống. Hắn vòng qua, khom dắt " phụ nữ" trong xe .
"Người phụ nữ" diện chiếc váy dài màu bạc lấp lánh cực kỳ quyến rũ. Dưới màn đêm, mái tóc xoăn dài chỉ che hờ đôi vai trần trắng muốt. Xuống chút nữa, vòng eo thon nhỏ quấn bởi hai sợi dây mỏng manh, lộ rõ đường cong tuyệt mỹ đến tận hõm eo.
Trắng đến lóa mắt, gợi cảm đến tận xương tủy.
Hai mật khoác tay như một cặp đôi đang trong kỳ mặn nồng, xuống xe trao một nụ hôn.
Ở một góc tối, tiếng máy ảnh "tách tách" vang lên liên tục. Phóng viên lệnh chụp 360 độ góc c.h.ế.t, chỉ cần lấy rõ mặt "đại gia" tung lên mạng là xong, phần còn sẽ gửi riêng cho sếp.
Vào đến sảnh khách sạn, vị quản lý nhiệt tình chào đón.
Lục Tinh Hách mỉm gật đầu chào hỏi, đúng lúc đó cảm thấy cánh tay "vợ yêu" bên cạnh nhéo một cái đau điếng. Hắn nén đau, cúi đầu hỏi han đầy sủng nịch: “Sao thế bảo bối?” Vừa vặn đối diện với ánh mắt đầy oán niệm của Đoạn Dư Lạc.
“Đau chân.” Đoạn Dư Lạc hạ thấp giọng. Nhìn đôi chân đang gồng đôi cao gót, thật sự thấy phục phụ nữ. Để , họ hy sinh quá nhiều.
Quản lý sảnh tưởng chuyện gì: “Có cần giúp gì ạ?”
Lục Tinh Hách : “Không gì, bảo bối nhà nhõng nhẽo, bế lên phòng.” Nói đoạn, dứt khoát bế bổng Đoạn Dư Lạc lên theo kiểu công chúa.
Đoạn Dư Lạc: “............” [Ai nhõng nhẽo chứ!]
Mất mặt quá, đành vùi mặt cổ Lục Tinh Hách.
Trong khi đó, những lùm cây, ống kính máy ảnh vẫn hoạt động hết công suất. Hình ảnh chắc chắn đáng giá cả ngàn tấm hình!
Cửa phòng Tổng thống mở , đèn tự động bật sáng.
Rầm! Cửa đóng sầm .
Đoạn Dư Lạc còn kịp phản ứng Lục Tinh Hách bế đặt lên tủ giày. Chiếc giày cao gót tháo , mu bàn chân bàn tay thô ráp nọ nắm lấy. Cậu cứ ngỡ sẽ lời an ủi, ai ngờ...
“Bảo bối, em mặc váy trông tuyệt vời. Anh .”
Đoạn Dư Lạc: “!!!”
Cái tay của Lục Tinh Hách dán lên tấm lưng trần của , những nụ hôn ấm nóng rơi xuống vành tai, xuống tuyến thể cổ đ.á.n.h dấu... rơi xuống khắp nơi.
...
Đêm khuya say đắm, những cánh hoa hồng đặt bên đầu giường còn vương những hạt sương sớm. Dưới sự rung động của chiếc giường, cánh hoa khẽ run rẩy, từng giọt nước đọng nhỏ xuống.
Chiếc váy bạc lấp lánh mới mua giờ chỏng chơ gầm giường.
Nó... coi như bỏ .
...
Đoạn Dư Lạc lấy cánh tay che đôi mắt ướt át, quật cường để nước mắt rơi, cũng cho phép phát tiếng động. Cậu ngay mà, Lục Tinh Hách yêu thật, nhưng ở một khía cạnh nào đó, đúng là một gã cầm thú!
Cái gì mà mỗi ngày một khách sạn chứ? Có ai khách sạn mà đắp chăn ngủ thuần khiết ! Cái gã biến thành "chó điên" ban đêm chắc chắn loại đó!