Alpha Cao Cấp Quấn Lấy Beta Trong Kỳ Mẫn Cảm - Chương 22: Dỗ dành sao mà khó thế, làm bố thì tôi rành
Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:43:21
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù bên cạnh Tô tướng quân từng chứng kiến đủ loại sóng to gió lớn, cũng cảnh tượng mắt làm cho khiếp sợ.
Tô tướng quân ho nhẹ một tiếng, về phía Tô Trạch đang ngửa đầu trời ở bên cạnh: "Chuyện gì thế ?"
Tô Trạch hổ, bước nhanh tới kéo Đường Gia Hữu: "Cậu say ."
Nói xong lôi định trong biệt thự.
Đường Gia Hữu đời nào chịu , giãy giụa đòi lao đường lớn: "Đi đây, đây, về phương xa..."
Tô Trạch đau cả đầu, cái tên uống say mất kiểm soát thế !
"Về nhà! Nhà ở đây !" Tô Trạch định bế thốc lên, cưỡng ép mang trong.
Đường Gia Hữu giãy giụa kịch liệt, hai suýt chút nữa thì đ.á.n.h .
Khóe miệng Tô tướng quân nhếch lên cao vút, s.ú.n.g AK cũng ghìm nổi nụ . Lần đầu tiên ông thấy con trai luống cuống tay chân như .
Ông ho nhẹ một tiếng: "Thiếu gia, đừng quậy nữa, về nhà ."
Tiếng gọi của ông mà thực sự trấn áp Đường Gia Hữu.
Đường Gia Hữu khuôn mặt đỏ bừng , nhíu mày: "Chưa cúi chào."
Tô tướng quân khẽ, hiệu cho hai phía và tài xế: "Nào, hành lễ với thiếu gia nhà ."
Bốn đồng thời cúi rạp Đường Gia Hữu một cái.
Những mặt ở đó đều c.h.ế.t lặng. Tô tướng quân nay luôn cao cao tại thượng, thì hiền lành nhưng luôn cự tuyệt khác từ ngàn dặm. Sao hôm nay hứng thú dỗ dành trẻ con thế ?
Tô Trạch nhíu mày, trong đầu chỉ hiện lên một câu: Thiên đạo hảo luân hồi, trời xanh tha cho ai.
Trước bắt nạt Đường Gia Hữu quá đáng, bây giờ quả báo đến .
Tô Trạch bế bổng Đường Gia Hữu lên chạy biến trong biệt thự. Ngoài cửa, Tô tướng quân ha hả, Tô Trạch càng chạy nhanh hơn.
"Anh hai..." Tô Diên thấy Tô Trạch ôm một đàn ông chạy , cô ả trố mắt , còn kịp phản ứng thì Tô Trạch ôm chạy tót lên lầu.
"Diên Nhi, Tô tướng quân về ." Tần Nguyệt gọi cô.
Tô Diên mới hồn, quả nhiên thấy Tô tướng quân đang bước .
Cô ả vội vàng chạy tới, nũng nịu gọi: "Ba..."
Tâm trạng Tô tướng quân , gật đầu: "Còn ngủ ? Muộn quá , mau ngủ ."
Tô Diên đưa tay ôm lấy cánh tay Tô tướng quân, làm nũng: "Ba còn về, con ngủ chứ? Ba, con nhớ ba lắm."
Tô tướng quân liếc cô một cái: "Con nhất đừng ôm , phòng thí nghiệm về, phóng xạ đấy."
Tô Diên xong vội vàng buông tay , bên cạnh ông ngoan ngoãn : "Ba, kỳ thi cuối kỳ con nhất đấy."
"Rất , thưởng cái gì thì với Lý Tố, sẽ mua cho con."
Lý Tố ôm tài liệu bước lên, mặt Tô Diên, ôn hòa : "Tiểu thư cần gì cứ với là , tướng quân bận lắm."
Tô Diên thèm để ý đến , vẫn sán gần Tô tướng quân: "Ba, con chẳng cần gì cả, con chỉ ba dành nhiều thời gian hơn cho con và thôi."
Tần Nguyệt bước tới kéo cô ả lùi phía : "Diên Nhi, như thế. Ba con họp xong về, cần nghỉ ngơi nhiều, đừng quấy rầy ông ."
Nói xong, bà với Tô tướng quân: "Tướng quân mau nghỉ ngơi , chơi với con bé là ."
Tô tướng quân đáp: "Chưa nghỉ , còn họp tiếp. Hai con ngủ sớm , thư phòng."
Ông xong liền thẳng về phía , thấy một thiếu niên xinh cách đó xa.
Một Omega điển hình, xinh , trang điểm kỹ càng, nhuộm tóc tím, qua chút khó phân biệt nam nữ.
"Đây là ai?" Ông chỉ thiếu niên hỏi.
Tô Diên vội bước lên giải thích: "Đây là an ủi tề con chuẩn cho hai. Cái cũ quá tệ hại, hai cũng chán ghét , nên con chọn cho một hơn."
Nụ mặt Tô tướng quân vụt tắt, ông sang quản gia Tô bên cạnh: "Ông chuẩn xe, tiễn đứa nhỏ ."
Quản gia Tô lập tức đáp: "Vâng, thưa tướng quân."
Tô tướng quân đầu Tần Nguyệt, ánh mắt bình tĩnh nhưng khiến bà khỏi kinh hãi lạnh sống lưng. Ông gì thêm, đầu bỏ .
Tô Diên còn đuổi theo, Tần Nguyệt liều mạng kéo cô ả : "Con quậy đủ ? Đều do ngày thường quá nuông chiều con, theo ." Nói bà cưỡng ép lôi cô về phòng.
Bên , Tô Trạch vác Đường Gia Hữu phòng.
Đây là phòng của Đường Gia Hữu ở Tô gia, vốn là một thư phòng nhỏ ở đầu cầu thang tầng hai cải tạo , rộng chừng hai mươi mét vuông. Phòng nhỏ nhưng bên trong trống trải.
Đường Gia Hữu ném lên giường, lăn một vòng bò dậy.
Cậu quanh quất, mí mắt trĩu xuống, miệng bĩu : "Đây là phòng của bổn thiếu gia á? Phòng tắm vòi sen của ? Toilet của ? Phòng để quần áo siêu to khổng lồ của ? Tôi..."
"Câm miệng!" Tô Trạch lạnh lùng quát.
Đường Gia Hữu trừng mắt một cái, nhấc chân thẳng ngoài.
Tô Trạch vội vàng đuổi theo: "Cậu đấy?"
"Bổn thiếu gia ngủ phòng cho ở đợ."
Tô Trạch day trán. Cả đời , thề sẽ bao giờ đụng đến một giọt rượu nào nữa.
"Được , đưa về phòng ." Tô Trạch dỗ dành, "Đi theo ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Trạch nắm tay , kéo một mạch về phòng .
Phòng của Tô Trạch là căn phòng xa hoa nhất, rộng nhất trong biệt thự, đập thông hai phòng để làm phòng ngủ.
Đường Gia Hữu căn phòng siêu rộng, ước chừng bảy tám chục mét vuông, chia làm khu vực ngủ, khu giải trí, khu làm việc và khu để quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/alpha-cao-cap-quan-lay-beta-trong-ky-man-cam/chuong-22-do-danh-sao-ma-kho-the-lam-bo-thi-toi-ranh.html.]
Đường Gia Hữu mở cửa phòng để quần áo dài thượt, lộ hàng trăm bộ trang phục, vui vẻ như một đứa trẻ: "Đây mới là phòng của bổn thiếu gia chứ."
Tô Trạch thấy mắt sáng lấp lánh, tươi như hoa, nhịn trêu chọc: "Thế ? Vậy lấy một bộ mặc thử xem."
Đường Gia Hữu chút do dự vớ lấy một chiếc áo khoác thể thao, mặc che kín cả mông. Tay áo dài che khuất một nửa bàn tay .
Đường Gia Hữu hớn hở như con công xòe đuôi, còn xoay vòng vòng ngừng: "Vừa vặn quá , thật đấy!"
Tô Trạch dựa khung cửa, ha hả thành tiếng như ngỗng kêu.
Đường Gia Hữu lục tung phòng để quần áo của Tô Trạch, cái mũ đội thử, đôi giày xỏ , cái quần buộc luôn lên eo, cái áo khoác ném xuống đất, dùng chân đang giày dẫm đạp nhiệt tình!
Tô Trạch cũng giận, cứ thế làm loạn.
Bỗng nhiên, Đường Gia Hữu như nhớ điều gì, giật phăng đống đồ lộn xộn xuống, nhấc chân ngoài.
Tô Trạch chặn : "Sao thế?"
"Mẹ ?"
Tô Trạch sững một chút, đó lập tức đáp: "Ngủ , muộn quá , bà ngủ ."
"Không thể nào, về bà ngủ ? Mẹ, ơi..." Đường Gia Hữu đẩy Tô Trạch , gọi ngoài.
Cậu khỏi phòng, dọc hành lang gọi đầy lo lắng: "Mẹ... Mẹ ở ? Mẹ ơi..."
Tô Trạch theo , ngăn : "Ngủ thật , mai hẵng tìm."
Đường Gia Hữu cuống đến đỏ cả mắt: "Mẹ thấy sẽ ngủ . Bà yêu nhất, ngày nào cũng thấy mới ."
Nói xong, Đường Gia Hữu loạng choạng, mềm oặt như con rắn, xiêu xiêu vẹo vẹo về phía .
Dì Trương bưng giải rượu lên tầng hai, liền thấy Đường Gia Hữu đang về phía cầu thang.
"Ôi chao, còn nghỉ? Chạy đây làm gì?" Dì Trương vội vàng tới chỗ .
Đường Gia Hữu với đôi mắt đỏ hoe thấy bóng dáng dì Trương đang vội vã chạy tới, chần chừ một lát, bất ngờ lao đầu lòng bà: "Mẹ..."
Một tiếng "" thốt , giọng liền nghẹn ngào.
Tô Trạch tới, khẽ: "Cậu nhớ ."
Dì Trương cũng là làm , tiếng gọi của Đường Gia Hữu, tim bà lập tức mềm nhũn.
Bà đưa giải rượu cho Tô Trạch, hai tay ôm lấy Đường Gia Hữu, dịu dàng : "Ngoan nào, ở đây. Mẹ pha giải rượu cho con , con ngoan ngoãn uống một cốc ngủ nhé, ?"
Nước mắt Đường Gia Hữu kìm mà tuôn rơi: "Mẹ ơi, cần con nữa ?"
Dì Trương sững sờ, bàn tay to vỗ về tấm lưng , ôn tồn : "Sao thể chứ? Con là bảo bối của , cần con? Khó khăn lắm mới nuôi con lớn chừng , giỏi giang thế , mà bỏ con thì ngốc quá ?"
Đường Gia Hữu liền : "Mẹ, con nhất định sẽ thi đỗ Đại học Hàng , con sẽ làm rạng danh cho , ?"
"Con ngoan, con thi đỗ đại học cũng , con vẫn là con trai ngoan của ."
Dì Trương thuần thục trấn an cảm xúc của , chẳng bao lâu dỗ dành Đường Gia Hữu êm xuôi.
Tô Trạch chỉ tay về phía phòng ngủ, dì Trương gật đầu hiểu ý.
"Con trai..." Dì Trương định mở lời.
Đường Gia Hữu ngẩng đầu lên hỏi: "Bố con ?"
Tô Trạch: "..."
Dì Trương: "..."
Dì Trương nhíu mày, hỏi nhỏ Tô Trạch: "Giờ kiếm ai đây?"
Tô Trạch nghĩ bụng, là để làm cho.
Đường Gia Hữu thoát khỏi vòng tay dì Trương, lảo đảo về phía .
Tô Trạch theo : "Đừng tìm nữa, công tác , nhà ."
Đường Gia Hữu , vẫn cố chấp dọc hành lang tìm kiếm.
"Bố, bố ơi..."
Tô Diên ở cầu thang thông lên tầng 3, cúi đầu Đường Gia Hữu đẩy Tô Trạch và dì Trương , lảo đảo tới cửa thư phòng của Tô tướng quân.
Trong thư phòng, đang họp trực tuyến. Đường Gia Hữu tung một cước đá văng cửa.
Cả phòng bảy tám ngơ ngác. Người mặc quân phục trong màn hình video vội hỏi: "Thủ trưởng, chuyện gì ?"
Tô tướng quân bàn làm việc, Đường Gia Hữu với khuôn mặt đỏ bừng, cái mũi đỏ ửng, ngay cả đôi mắt cũng đỏ hoe.
Trông tủi , đáng thương vô cùng.
"Bố..." Cậu gọi một tiếng, lao về phía Tô tướng quân.
Cả phòng một nữa dọa cho hết hồn.
Tô tướng quân cứng đờ , sang Tô Trạch: "Có gọi sớm ?"
Những khác trong phòng ông , nhịn chỗ khác, cố nín .
Tô Trạch vẻ mặt "sống còn gì luyến tiếc", dựa lưng khung cửa, cũng mò điếu thuốc, châm lửa ngậm miệng, rít một .
"Dỗ dành khó quá mất."
"Phụt" một tiếng, Minh ca thật sự nhịn nổi nữa.
Lý Tố huých mạnh , hiệu nín .
Tô tướng quân ngược bình tĩnh, ông dậy khỏi ghế: "Đóng vai bố , nghề rành. Nào, con trai ngoan, đây với bố." Ông dang rộng hai tay về phía Đường Gia Hữu, vẫy gọi gần.