23
Tôi hiểu thì , nhưng Giang Chu trông vẻ rành đời lắm.
Chưa kịp để nó thêm vài câu.
Trần Ngô Thanh lái xe tới.
Tránh để hôm nay nó chọc giận Trần Ngô Thanh nữa, vội vàng kéo nó lên xe.
Rồi ngoan ngoãn ghế phụ.
Tôi còn lườm Giang Chu đang nháy mắt hiệu ở ghế một cái.
Kẻo nó phun câu gì động trời, lúc đấy cũng bó tay cứu nổi.
Cũng may tên hiểu ý ngay.
Ngồi im thin thít ngoan ngoãn.
"Hai lén lút cái gì đấy?"
Trần Ngô Thanh liếc Giang Chu qua gương chiếu hậu, , tay vẫn đ.á.n.h vô lăng điệu nghệ.
"Làm gì , bọn em loại lưng khác. Giang Chu?"
" đúng, Trần Ngô Thanh, mày thể nghĩ về bạn bè thế, mày đang mất niềm tin bạn bè đấy."
Trần Ngô Thanh khẩy một tiếng.
"Chính vì tin mày nên tao mới mày chắc chắn chẳng ủ mưu gì ."
Giang Chu lặng lẽ xoắn xoắn ngón tay.
Tuy nhiên chuyện cũng cứ thế trôi qua.
Trần Ngô Thanh gì thêm.
Chỉ là cứ cảm giác điều gì đó.
cảm giác như . Dù cũng chủ động nhắc đến, nên cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.
Có điều lời Giang Chu gieo lòng một chút nghi ngờ.
Chủ yếu là thực sự tò mò, khiến một kẻ như Trần Ngô Thanh nhung nhớ mãi quên rốt cuộc là ai.
Là thủ đoạn cao siêu cỡ nào.
Quan trọng hơn là, liệu coi là thế cho ?
24
Dù thì cái thể loại truyện "thế ngược luyến tàn tâm" giờ đang hot lắm.
Kiểu tình yêu vớ đại cũng cả nắm.
Tôi thừa nhận, tuy mặt "mlem", body càng "mlem" hơn.
bảo làm thế cho khác á? Không đời nào, chuyện viển vông.
Nên làm cho lẽ, điều tra kỹ vụ .
Ngặt nỗi ở ký túc xá của , Trần Ngô Thanh ở ký túc xá của . Kể cả vẫn còn giữ tấm ảnh đó.
Thì cũng thể lúc nào cũng mang theo bên .
Vụ căng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ai-tu-nguyen-thi-mac-cau/chuong-9.html.]
trời phụ lòng .
Chỉ cần là sẽ tìm cơ hội.
Ví dụ như Giang Chu khác chuyên ngành với , thi xong nó chuẩn về quê ăn tết.
Còn vẫn còn môn thi cuối cùng nên đành ngậm ngùi ở trường.
Đang buồn vì ở một thì...
Giang Chu đột nhiên giơ điện thoại lên, hớn hở đẩy cửa .
Rồi sung sướng bảo : "Mày, tối nay sang ngủ phòng Trần Ngô Thanh , dọn đồ ngay và luôn."
Hóa bạn cùng phòng của Trần Ngô Thanh hôm nay cũng rời trường , phòng chỉ còn . Hắn kịp với thì Giang Chu hóng tin.
Thế là một cuộc điện thoại, cả hai chúng Giang Chu sắp xếp đấy.
"Vốn định bảo nó sang phòng , nhưng tao nghĩ , tiện thể mày sang đó kiểm tra vụ bức ảnh luôn, nên đành phiền mày dời đô ."
Phải công nhận, Giang Chu quan tâm chuyện của và Trần Ngô Thanh...
Còn hơn cả chuyện tình cảm của chính nó.
Không tưởng nó đang ủ mưu tính kế gì kinh khủng lắm.
Mèo con của Yu
Tôi dọn đồ liếc Giang Chu.
"Cái bức ảnh đó, là do mày lén nhét xuống gối Trần Ngô Thanh đấy chứ?"
25
Giang Chu đang thu dọn đồ đạc, câu thì xù lông nhím lên ngay.
"Nam của tao ơi, mày thể nghĩ tao như thế! Mày tao xem tao giống loại đó ?!"
"Chủ yếu là mày nhiệt tình quá mức . Mày theo đuổi nữ thần còn thái độ . Không tưởng mày định chia rẽ bọn tao để leo lên làm chính thất đấy chứ?"
Tôi giả bộ kinh hãi ôm lấy : "Không mày thầm thương trộm nhớ tao đấy chứ?"
Giang Chu cạn lời vỗ vai , giọng đầy thấm thía: "Sau mày bớt hôn hít Trần Ngô Thanh , mày bây giờ giống hệt nó, tự luyến làm màu, chẳng còn là bé ngoan thơm mềm của tao ngày xưa nữa ."
Tôi huých vai Giang Chu.
"Được , , mày với tao . Vụ tao chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng, quyết phụ sự kỳ vọng của mày!"
Thế là ánh mắt tha thiết của Giang Chu, chuyển sang ký túc xá của Trần Ngô Thanh.
Giường của bạn cùng phòng bằng ga gối của Trần Ngô Thanh.
Nhìn phong cách giống chủ nhân.
Cũng kiểu "lãnh cảm" y hệt.
trong sự lạnh lùng chút gì đó quyến rũ.
Giống như mùi nước hoa thoang thoảng trong phòng .
Nghiêm túc nhưng pha chút lả lơi.
"Không tưởng Giang Chu là bạn trai em đấy. Hay đợi tết, xin đổi phòng nhé, em chuyển sang ở với ."
"Thôi xin can."
"Sợ làm gì em ?"
Không , em sợ tối đến em kiềm chế mà làm gì thôi.
Con trai đường cũng tự bảo vệ đấy nhé.