5
Đi ăn cùng Giang Chu một cái lợi là hai họ chăm sóc hệt như chăm trẻ con.
Gọi món cũng hỏi ý , đúng kiểu coi là em bé.
Đặc biệt là Giang Chu, cưa cẩm Trần Ngô Thanh nên nó nhiệt tình như bà mối. Chẳng là nó "bán" gả Trần Ngô Thanh nữa.
Lộ liễu thế , thật sự...
Cảm thấy bi ai cho sự ngốc nghếch của thằng bạn .
Lợi dụng lúc Trần Ngô Thanh vệ sinh, vội vàng véo tay Giang Chu.
"Mày tém tém chút ! Mày làm thế khác nào chữ 'tao tán mày' lên mặt tao !"
Giang Chu ngơ ngác : "Thì mày chẳng tán nó còn gì?"
"Muốn thì ..."
"Thế thì đúng , tán thì cho nó chứ. Không thì nó mày đang theo đuổi nó."
Tuy mày lý.
tao nhịp điệu riêng của tao.
"Dù thì mày cứ kệ , tao tự tính toán. Với giờ nhanh quá, mới gặp đầu mà."
"Được , mày tự biên tự diễn , tao thèm quản nữa. Chúc mày sớm ngày tìm hạnh phúc."
Khi Trần Ngô Thanh , chúng lập tức trở trạng thái bình thường.
Tôi cũng khôi phục vẻ e dè ban đầu.
Lúc chia tay về, kịp kết bạn WeChat với Trần Ngô Thanh.
"Cậu đổi WeChat bao giờ ?"
Tôi chấp nhận lời mời kết bạn, câu thì khựng , ngước mắt ngây thơ .
"Không, tài khoản dùng nhiều năm mà."
6
Trần Ngô Thanh gật đầu, nhưng cảm nhận đường về, khí áp quanh trầm xuống hẳn.
Sợ đến mức chẳng dám bắt chuyện câu nào.
Chỉ lẳng lặng thu cho đỡ chú ý.
Về đến ký túc xá, mới hỏi Giang Chu xem Trần Ngô Thanh gặp chuyện gì . Sao thái độ lạ thế.
Kết quả thằng bạn trời đ.á.n.h đang bận nhắn tin với em gái mới quen, trả lời một cách đầy qua loa:
"Chắc là tới ngày 'đèn đỏ' của đàn ông mà. Chẳng đây là cơ hội để mày quan tâm ? Hai đứa phương thức liên lạc , tự mà hỏi."
Nếu tự hỏi thì hỏi mày làm cái gì.
Thôi bỏ , trai thẳng mãi mãi hiểu nỗi lòng của mấy đứa gay khi gặp đối tượng rung động là khao khát đến mức nào .
Kệ nó .
Mèo con của Yu
Không thể trông mong nó đồng cảm với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ai-tu-nguyen-thi-mac-cau/chuong-3.html.]
Sau khi WeChat, cũng nhắn tin nhiều cho Trần Ngô Thanh, chủ yếu là vì tìm chủ đề gì ho để bắt chuyện.
điều khiến bất ngờ là một tuần , chính chủ động nhắn tin cho .
Chỉ tiếc là nhờ mang quần áo đến cho Giang Chu.
Hóa Giang Chu đ.á.n.h bóng rổ cùng họ nhưng quên mang đồ, sống c.h.ế.t chịu mặc quần áo thường xuống sân.
Thế là báo hại chạy một chuyến.
trong những lời giải thích đó, nắm bắt một thông tin the chốt.
Đó là, bọn họ đang chơi bóng rổ cùng .
Điều nghĩa là...
Tôi thể sân vận động ngắm Trần Ngô Thanh chơi bóng.
Lúc đó kiểu gì chẳng ngắm cơ bụng, còn thấy nhiều hơn thế.
He he he, đơn thuần chỉ vì ngắm cơ bụng của .
Tôi chỉ đưa quần áo cho bạn cùng phòng yêu thôi mà.
7
"Tao ngay là mày sẽ mang đồ đến cho tao mà. Trần Ngô Thanh bảo mày là bọn tao gấp ? Nhìn xem, chạy hồng hộc thế , tưởng mày thi chạy việt dã đấy."
Tôi chống tay lên đầu gối thở dốc. Rõ ràng lúc nãy Trần Ngô Thanh câu đó, nhưng nghĩ thì cũng chẳng bảo là đang gấp.
Tính tính thì vẫn là do tự đa tình, vội vội vàng vàng.
Tôi xua tay: "Không , mày đồ , tao nghỉ tí là khỏe."
"Ok, chuyện gì thì tìm Trần Ngô Thanh nhé, nó cũng đang ở ."
Tôi mệt đứt , chẳng buồn trả lời Giang Chu, chỉ đẩy nó về phía phòng đồ.
Đợi nó khuất, mới phịch xuống đất.
Há miệng thở hổn hển lấy .
Chưa kịp nghỉ cho sức, mặt bỗng xuất hiện một đôi giày thể thao trắng.
"Sức khỏe bạn học nhỏ vẻ lắm nhỉ, uống nước ?"
Nghe thấy giọng quen thuộc, khựng , ngẩng đầu lên thì bắt gặp một gương mặt đang mỉm .
Trên tay cầm một cái bình nước, qua là đồ dùng cá nhân.
Tôi hiểu ý , ngại ngùng cầm lấy.
"Tôi uống chung bình của , ngại ?"
"Hửm? Tôi mắc bệnh sạch sẽ, cứ uống ."
Được thôi, cứ tưởng là ngoại lệ, hóa đối xử với ai cũng thế.
Vậy thì khách sáo nữa.
Vặn nắp bình, tu một dài, cảm thấy nhịp thở bình trở mới thở phào nhẹ nhõm.
Chưa kịp trả bình nước thì trùm cái áo khoác lên đầu .
Đến khi gỡ cái áo đầy mùi hương xà phòng sạch sẽ khỏi mặt thì Trần Ngô Thanh chuẩn sân .