Ái phi của trẫm à - Chương 06
Cập nhật lúc: 2025-03-12 12:33:06
Lượt xem: 151
Thẩm Thận nói: "Đây là rượu mới ủ của Ngự Thiện Phòng, vị ngọt thanh khiết, nàng nếm thử xem?"
Ta nhìn cái bình sứ trắng kia, nghĩ đến những cuốn thoại bản đã từng xem, trong lòng bừng tỉnh.
Đây là, cuối cùng cũng muốn một chén rượu độc tiễn ta lên đường rồi sao?
Cũng phải, ta ở bên cạnh hắn lừa hắn nhiều năm như vậy, nếu Thẩm Thận là một người bình thường hẳn là đều không thể nhịn được.
Để ta c.h.ế.t được thể diện, có lẽ là nhân từ cuối cùng của hắn.
Ta nhận lấy chén rượu hắn đưa tới, vuốt ve chén rượu trơn bóng, tay có chút run.
Dù sao người đều sợ chết.
Thấy ta hồi lâu không động đậy, Thẩm Thận khẽ gọi: "Ái phi?"
Ta theo nói theo bản năng: "Đừng giục."
Đang ủ dũng khí để chết.
Trì hoãn một chút, ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Ta còn có vài lời muốn nói với chàng."
Phúc Lai vừa nghe, bèn tự giác dẫn theo các cung nữ hầu hạ ở một bên đi ra xa.
Chỉ còn lại ta và Thẩm Thận.
Ta hít sâu một hơi, đem những lời tích tụ trong lòng bấy lâu nay một hơi nói ra hết.
"Ta là gián điệp do Phi Vân Các của Ly quốc bồi dưỡng, bảy năm trước đến Tề quốc, tiếp cận chàng, sau đó vẫn luôn ẩn mình bên cạnh chàng."
"Ừm, ta biết."
Giọng của Thẩm Thận không có nhiều d.a.o động, không hề kinh ngạc.
Ta lại nói: "Những năm này ở bên cạnh chàng, may mắn được chàng sủng ái, ta sống rất thuận lợi... Nhưng ta cũng thật sự đã truyền không ít tình báo từ bên cạnh chàng về, chàng hận ta oán ta đều hợp tình hợp lý, ta không có gì để nói, lừa chàng lâu như vậy, ta phải nói với chàng một tiếng xin lỗi."
"Ừm, được, ta chấp nhận."
Nhìn khuôn mặt của hắn, ta cổ vũ đủ dũng khí: "Thật ra, ta thật sự rất thích chàng, từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối xử tốt với ta như vậy, chàng sẽ ngủ cùng ta, đọc chuyện cho ta nghe, mùa xuân đưa ta đi ngắm hoa, mùa đông đưa ta đi ngắm tuyết, chàng sẽ dạy ta đọc sách nhận chữ, cũng sẽ nói cho ta biết nữ tử có thể sống vì chính mình, nhưng ta hết lần này đến lần khác không thể sống vì chính mình."
Giọng của Thẩm Thận rất dịu dàng: "Nàng đều nhớ cả sao?"
"Nhớ." Ta gật đầu: "Những gì chàng đối tốt với ta ta đều nhớ, cho nên ta cũng đang dùng hết sức lực đối tốt với chàng, nhưng Thẩm Thận à, chúng ta định trước không phải là cùng loại người, kiếp này nợ chàng, ta chỉ có thể kiếp sau trả lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-phi-cua-tram-a/chuong-06.html.]
Những lời này ta nói thật tâm thật ý, mắt đều có chút cay cay rồi.
Nói xong những lời trong lòng này, cả người ta nhẹ nhõm hẳn.
Thẩm Thận ngẩn người: "Nàng..."
Không đợi hắn nói xong, ta uống một hơi cạn sạch.
Thanh hương ngọt ngào từ miệng lan tỏa.
Ấy, rượu độc này còn khá ngon.
Dù sao cũng sắp c.h.ế.t rồi, ta trực tiếp cầm lấy bình rượu, uống liền mấy chén. Thuốc độc của hoàng gia hương vị quả thật không tệ.
Còn chưa đau.
Nhớ lại cuộc đời này.
Ta đột nhiên cảm thấy ta thật ra khá hạnh phúc.
Ngoại trừ hồi nhỏ chịu chút khổ, sau này thì không chịu khổ nữa.
Theo thiết luật của Phi Vân Các, ta đáng lẽ nên tự sát ngay khi bị phát hiện, nhưng Thẩm Thận hành động quá nhanh, sai người tước vũ khí thuốc độc của ta, cẩn thận đến mức ngay cả kẽ răng ta cũng lục soát một lượt.
Ta còn tưởng hắn muốn giữ ta lại thẩm vấn...
Cảm ơn hắn, ta ra đi còn coi như thể diện, cũng không có đau đớn gì.
Đầu óc bắt đầu lâng lâng, ta dần dần nhìn không rõ nữa.
Thẩm Thận giơ tay đỡ lấy ta.
Ta nắm lấy tay hắn, vùi mặt vào lòng bàn tay hắn, chậm rãi nhắm mắt lại.
6
Ta mở mắt ra vào buổi chiều hôm sau.
Một cơn đau đầu như búa bổ khiến ta phải vịn vào giường để ngồi dậy.
"Nương nương, người tỉnh rồi ạ?" Tiểu Dung bước tới đỡ ta: "Hôm qua người uống hết cả bình rượu nếp, say bí tỉ luôn, là bệ hạ bế người vào đấy ạ."
Ta không nghe rõ nàng ấy nói gì, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, sao ta vẫn chưa chết?