Anh nhíu mày, đưa mu bàn tay áp lên má đang phúng phính:
"Đỏ hết cả mặt kìa."
Tôi ngượng né :
"Là cô đó, hỏi hứng làm mẫu cho hội nhiếp ảnh ."
Đôi mắt như tranh của Hạ Phùng chăm chú , hồi lâu mới khẽ hừ:
"Hai còn add đấy. Dễ thương lắm hả?"
"Ừm... Vậy hứng ?"
"Không."
Dứt khoát. Ngẫm thì trong giọng chút gi/ận dỗi.
Tôi hiểu gi/ận cái gì. Hay là nhiều chuyện quá? Hạ Phùng vốn gh/ét phiền phức, đúng là vượt quá giới hạn.
mà tấm ảnh cô chụp... thật.
Tranh thủ lúc Hạ Phùng lưng, mở chatbox:
[Còn nữa ? Cho xem thêm .]
[? Còn nhưng là ảnh thô, để tớ chỉnh sửa xong .]
[Ảnh thô cũng !]
[Không ! Ảnh edit tuyệt đối lộ ngoài! Một tấm cũng !]
Thôi thì đợi .
Tôi mỉm ngắm nghía tấm ảnh, mải mê đến mức nhận Hạ Phùng từ lúc nào.
Ánh mắt chùng xuống, đang nghĩ gì.
Vết thương ở đầu gối của hồi phục nhanh nhờ sự chăm sóc của Hạ Phùng. Để cảm ơn, mời ăn tối.
Sau bữa ăn, khi ngang qua rạp chiếu phim, Hạ Phùng kéo tay : "Còn sớm, về ký túc xá cũng chẳng làm gì, xem phim ."
"Xem phim á..." Tôi lưỡng lự. Việc quá mật ? Đang phân vân thì : "Tôi bao."
"Được." Tôi gật đầu ngay.
Hàng trăm năm m/ua vé tại quầy, bối rối. Khu vực hết vé, chỉ còn mấy chỗ xép góc.
"Chỗ ." Ngón tay thon dài của Hạ Phùng chỉ dãy cuối. Nhìn kỹ thì là ghế đôi dành cho cặp đôi.
Ch*t ti/ệt! Tim đ/ập thình thịch nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Còn hai chỗ kế kìa?"
"Lệch quá."
Thôi đành chấp nhận, từ chối nữa sẽ thành vụng về. Bạn ghế đôi , ? Ừm, chắc .
Vừa xuống thấy hai bên cặp đôi thật. Phim bắt đầu họ dính . Tôi nép sát vách ngăn, mắt dán ch/ặt màn hình, vẻ chăm chú xem phim. Thực bộ giác quan đều dồn về phía Hạ Phùng.
Cậu vươn vai, nhấp ngụm coca, bốc khoai tây chiên... đột nhiên nghiêng sang!
Tôi cứng đờ. "Hơi lạnh nhỉ."
"Ừ." Tôi gật đầu gượng gạo. "Điều hòa mạnh quá."
"Đầu gối chứ?" Bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên đầu gối , xoa bóp nhẹ nhàng. Một tay đặt vách ngăn cạnh vai , khiến như vây trong vòng tay của Hạ Phùng, thể né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ai-moi-thang/chuong-3.html.]
"Còn ... Cảm ơn nhé, đúng là bạn ." Hạ Phùng khẽ gi/ật , vẫn giữ nguyên tư thế mà gì.
Tôi im như tượng suốt nửa tiếng, chẳng tiếp thu tí nội dung phim nào. Mọi giác quan căng như dây đàn, phòng Hạ Phùng - kẻ tỏa sức hút vô tội vạ - hành động bất ngờ.
Bỗng tiếng thỏ thẻ bên cạnh vọng tới: "Ái chà, đồ đáng gh/ét~"
Tôi suýt nữa thì mất bình tĩnh. Mấy cặp thấy ngại ? Xem phêm thì tập trung phim chứ!
Hạ Phùng khẽ , thở ấm phả tai khiến ngứa ran: "Cậu nghĩ họ đang làm gì?"
"Có camera đó, chẳng dám làm gì quá ." Tôi đáp. Bàn tay từ từ di chuyển từ vách ngăn xuống eo , dừng một giây luồn trong áo.
"Camera chỗ ?" Tôi suýt bật dậy, cố hết sức giữ giọng điềm tĩnh: "Không ... Động chân động tay tí thôi, mấy thằng con trai đều thế mà. Gặp thích là cứ sờ mó đôi chút, như làm thì thiệt ."
Hạ Phùng im lặng giây lát. "Thì ."
Câu như châm chọc, ngầm hỏi " cũng là đàn ông mà nhỉ".
"Đương nhiên. Chuyện chẳng đáng tự hào gì." Khổ , chỉ thằng đần độn ranh m/a giữ cách như là nhận thôi. Ngày ngày cứ bám lấy , ôm ấp vuốt ve. Nếu tận tai "bản thẳng hơn thép tấm", tưởng thích .
Không cưới thì đừng tán tỉnh! Tôi gh/ét cái kiểu !
Hạ Phùng rút tay về, ngả ghế. Khi ấm của rời , mới nhận rạp chiếu phim quả thực đang bật điều hòa quá mạnh.
Lạnh thật.
Vào phút cuối của bộ phim, Hạ Phùng ngoài điện thoại.
"Bạn rủ ăn khuya."
"Ừ, , tớ xem xong tự về."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi thả lỏng, một nỗi buồn mơ hồ chợt lăn tăn trong ng/ực.
Bạn bè của .
Hạ Phùng quả thật lòng , vầng hào quang quanh luôn tụ hội những vì sáng.
Nếu vì trò chơi Vua và Hoàng hậu năm , lẽ sẽ chẳng bao giờ nhiều giao du với đến thế.
Nhấp ngụm coca, ly nước đ/á giờ loãng toẹt.
Đang loay hoay nghĩ cách về trường, bỗng cổ tay Hạ Phùng nắm ch/ặt kéo dậy:
"Phim chán lắm, cùng bọn . Bọn họ đều dễ chơi lắm, quen mặt còn gặp ."
Thấy còn ngập ngừng, nhếch mày :
"Hay tiếp tục tr/ộm?"
Đôi tình nhân bên cạnh đang hôn rào rạo.
Da đầu dựng , vội vàng theo Hạ Phùng rời khỏi.
Nhóm bạn quả nhiên nhiệt tình và dễ gần.
ngờ trai từng tỏ tình thất bại với Hạ Phùng ở phòng dụng cụ cũng mặt.
Mọi lên ồn ào chào hỏi, riêng lì, ánh mắt luân chuyển giữa và Hạ Phùng, im thin thít.
Khi an vị, bỗng thọc một nắm xiên que tay Hạ Phùng, giọng quen phàn nàn:
"Chờ cả buổi đấy."