Ai mới là con vàng con bạc của mẹ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-02-23 15:28:48
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Thoáng chốc, điểm kiểm tra kỳ thi thử cuối kỳ đã được công bố.

Tôi nhìn điểm kiểm tra dán trên bảng.

Vui mừng đến nỗi ngón tay run khẽ lên.

Điểm kiểm tra của tôi là...

Người duy nhất của toàn khối thi được, 0 điểm.

Cuối cùng tôi cũng làm được rồi, cố gắng hơn hai năm, cuối cùng cũng làm được rồi.

Nhưng người tôi có thể chia sẻ niềm vui, chỉ có mình Chu Diên.

Tôi dùng điện thoại chụp bảng điểm dán trên bảng gửi cho ổng.

Chu Diên giây sau rep trả: "Chúc mừng"

Tôi mỉm cười rep lại: "Cuối cùng tui cũng làm được."

Ổng hỏi tiếp: "Thế trình độ bây giờ của bà ra làm sao?"

"Tui đã làm hai bài thi thật, vừa đủ mức điểm chuẩn xét tuyển*."

(Điểm chuẩn xét điểm ở đây là các trường đại học trọng điểm, bao gồm hai trường đại học hàng đầu của Trung Quốc là Thanh Hoa và Bắc Kinh.)

Chu Diên gửi biểu cảm xoa đầu: "Tiếp tục cố gắng, tranh thủ làm học muội của tôi."

Tôi đáp trả bằng biểu cảm ha ha: "Chu Diên, tui còn muốn làm chị ông hơn đấy."

Hồi nhỏ vóc dáng tôi cao hơn hẳn Chu Diên, hắn đuổi theo đ.í.t tôi luôn mồm gọi chị ơi.

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

Mãi sau mới phát hiện tôi nhỏ tuổi hơn ổng, chả hé răng gọi câu chị nào nữa.

Cậu chàng gửi liên tiếp hai cái dấu chấm than.

"Khương Ngưng, tôi lớn hơn bà một tuổi đó! Với cả, cao hơn bà rất, rất nhiều!!!!"

Đột nhiên, giọng của chủ miệng lớp vang lên sát sàn sạt sau lưng.

"Khương Ngưng, đi đến phòng giáo viên với thầy."

10

Trên bàn của chủ nhiệm để mở bài kiểm tra cuối kỳ của tôi.

"Khương Ngưng, em giải thích cho thầy nghe xem, sao lần này em lại chỉ thi được 0 điểm."

Tôi mím môi: "Xui rủi thầy ạ."

"Câu nào em cũng làm, cho dù có khoanh bừa thì em cũng khoanh trúng được mấy câu chứ? Còn ngữ văn nữa này, chỉ cần viết được chữ là được hai điểm dễ như không rồi?"

"Cũng đâu phải không có trường hợp làm sai hết mà thầy..."

"Thế em giải thích thầy nghe xem, tại sao trắc nghiệm đáp án đúng chọn A thì em chọn C, chọn B thì em chọn D, cách giải đề tự luận thì theo chiều đúng rồi, nhưng quá trình giải và đáp án thì sai bét."

Thành tích của tôi luôn đội sổ trong lớp.

Tôi cứ nghĩ bụng sẽ không ai quan tâm đến bài thi của tôi.

"Thầy ơi em xin lỗi, em chỉ không muốn để người khác phát hiện em đang cố gắng học tập." Tôi cúi gằm đầu, giọng bé dần đi: "Nên em mới..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-moi-la-con-vang-con-bac-cua-me/chuong-6.html.]

"Ngay từ đầu thầy đã thấy sai sai rồi, mỗi ngày đến lớp em học rất nghiêm túc, thành tích lại kém dần đi." Chủ nhiệm lớp lắc đầu, "Sao giờ cách học tập của đám học sinh các em đặc biệt thế."

"Kỳ thi cuối cùng em sẽ làm bài cẩn thận, xin thầy lần này giúp em giữ bí mật ạ."

"Cố ý làm bài được 0 điểm, chuyện này thầy nói chả ma nào tin." Ngữ khí của chủ nhiệm lớp vừa mềm mỏng lại bất lực: "Thôi ấy nhưng mà... em được 0 điểm... phụ huynh em có mắng em không?"

Tôi mỉm cười.

Không chỉ không mắng, còn vui hơn nữa kìa.

Lúc tôi sắp đi ra khỏi văn phòng, chủ nhiệm gọi giật lại.

"Nãy thầy vừa soát phần trăm chọn đáp án của em rồi Khương Ngưng, độ chính xác rất cao, bài thi thật cuối kỳ làm cho nó chỉn chu vào, giành mấy hạng đầu toàn khối dễ không à."

Nắng ấm đầu mùa đông nghiêng nghiêng hắt lên hành lang, phủ lên người thật dễ chịu.

Khoé môi tôi nhếch lên thật cao.

Lúc đi đến chỗ ngoặt ở cầu thanh thì bắt gặp Khương Chân.

Bằng mắt thường cũng nhìn ra được tâm trạng nó không được tốt cho lắm.

Bài kiểm tra thử cuối kỳ, thành tích của nó trượt dốc rõ hẳn.

Nó nhìn sang tôi, móc mỉa: "Thi được điểm 0 vui thế, Khương Ngưng, chị đúng là nhân tài thật đấy."

Tôi cười khẽ đáp: "Ừ vậy à? Chị cũng thấy thế."

Tôi không muốn quan tâm đến nó nữa, tiếp tục đi xuống dưới tầng.

Khương Chân không khịa được tôi phát tức, còn bị thái độ lạnh nhạt của tôi chọc cho sôi máu.

Nó đứng ở đằng sau lưng tôi quát.

"Mày có biết, có một người chị dốt nát như mày tao thấy nhuốc mặt lắm không, ở bên cạnh mày càng lâu, tao càng cảm thấy mình bị lây ngu cùng."

Tôi dừng bước chân, xoay người nhìn nó.

"Em còn sủa thêm một chữ, chị sẽ nói em thi rớt lần này cho mẹ nghe."

Khương Chân cuống hẳn ra mặt:

"Mày dám! Lần này mày còn thi được 0 điểm..."

"Thi được 0 thì sao nào? Điểm chát với chị có quan trọng đâu." Tôi cười lạnh một tiếng, "Nói cho em biết chuyện này nhé, bộ phim chị đóng vai chính từ bảy năm trước sẽ được công chiếu vào Tết m lịch năm nay."

"Cái đồ học dốt chỉ biết đi đóng phim lấy tý tiền? Khoe cái nỗi gì..."

"Chị chỉ muốn nói với em là..." Tôi thả chậm tốc độ nhả chữ, gằn từng từ một, "Từ trước đến nay chị và em không đua trên cùng một cung đường."

"Mày..." Khương Chân tức đến xì khói, "Mày có biết mày chỉ là công cụ để kiếm tiền, mẹ lấy hết tiền máy kiếm ra bồi dưỡng tao không?"

Tôi nhướng mày, khinh miệt nhìn nó: "Mẹ nói với em thế à?"

Khương Chân cắn môi.

"Mẹ nói thế em cũng tin hả?" Tôi cười ra tiếng, "Chẳng qua vì chênh lệch giữa hai chúng ta quá lớn, mẹ không muốn tâm lý của em mất thăng bằng thôi."

"Không... Không phải thế..."

Nụ cười trên mặt tôi, vừa xoay người lại.

Đã biến mất sạch.

Loading...