8
Buổi tối, tôi còn đang đọc sách ở trong phòng ngủ.
Mẹ bưng một bát nấm tuyết đi vào.
Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy
"Ngưng Ngưng à, sao con cứ chú tâm dành nhiều thời gian vào đọc sách thế con?"
"Chuyện càng khó con càng muốn làm." Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, "Mẹ tìm con có chuyện gì ạ?"
"Mẹ thấy, con vẫn hợp đóng phim hơn, có bộ phim muốn mời con đóng vai nữ phụ, thù lao đóng phim hậu hĩnh."
Hiện giờ đã là lớp 12, nhiệm vụ học tập rất nặng.
Tôi vốn không muốn đi đóng phim, nhưng biết mình không thể từ chối thẳng được.
Tôi nhạt toẹt bảo: "Rảnh thì mẹ đưa kịch bản cho con nghiên cứu thử."
Mẹ cười đáp: "Mẹ bảo bên đó đưa kịch bản cho con ngay."
Chưa được mấy chốc, email của tôi đã nhận được kịch bản đóng phim.
Vừa đọc được tên đạo diễn, tôi đã ngửi thấy mùi điềm gở đâu đây.
Thân Quyền, là cái tên thối hoắc trong làng giải trí.
Ông ta chuyên lừa diễn viên nữ quay những cảnh lố lăng.
Mồm hứa chuyển vào hậu kỳ sẽ xử lý lại, nhưng vẫn đưa những cảnh quay đó vào thẳng trong phim.
Diễn viên nữ bị lừa đã kiện ông ta ngay khi bộ phim được phát hành, nhưng vừa lên tiếng đã bị cắn ngược lại.
Kịch bản đoàn phim Thân Quyền gửi cho tôi có rất nhiều phần viết rất mơ hồ, đọc qua thì nhìn không ra được có vấn đề không.
Tuy nhiên ở cuối email có ghi rõ tiền đóng phim được trả cho tôi.
Cao gấp bội lần tiền đóng phim lúc trước tôi từng diễn.
Lẽ nào mẹ chẳng nghi ngờ có vấn đề gì sao?
Tôi thoát email, di chuyển chuột, nhấp vào email Chu Diên vừa gửi cho tôi xong.
Nội dung của email là đề cương ôn tập do chính tay trạng nguyên cùng phòng ổng chỉnh sửa.
Qua thời gian ngắn nữa là đến kỳ thi cuối kỳ.
Người thi được vào top 5 toàn trường, sẽ được coi là cây giống của Thanh Bắc đại.
Kỳ nghỉ khéo còn lấy được suất cử đến Bắc Kinh ôn luyện thêm.
Mẹ rất mong chờ vào cơ hội lần này, mong ngóng Khương Chân có thể giành được top 5 toàn khối.
Khương Chân dành hết thời gian sau những buổi học trên lớp vào các lớp học thêm.
Ngày nào cũng phải uống một đống thực phẩm chức năng bổ não và nâng cao tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-moi-la-con-vang-con-bac-cua-me/chuong-5.html.]
Nó phải học đến hai, ba giờ sáng mới được đi ngủ.
Từ khi Khương Chân học lên cấp 3, ham muốn kiểm soát của mẹ càng lúc càng mạnh.
Chỉ cần nó lơi cái bàn học ra một cái, là bị mẹ cho ăn chửi ngay.
Khương Chân ở nhà đúng là không tìm được lúc xả hơi nào.
Cho nên đi học ở trên trường nó toàn tranh thủ ngủ bù.
Một khi thành tích của nó có hơi trượt dốc.
Mẹ sẽ cho là nó cố gắng không đủ, càng khắc nghiệt với nó hơn.
Là diễn viên, phát hiện việc cảm xúc chỉ hơi thay đổi một thôi cũng là mánh lới cơ bản nhất.
Mẹ không phát hiện ra.
Trong mắt Khương Chân đã có sự oán hận.
Buổi học kết thúc, thầy giáo để lại một bảng đen những kiến thức trọng điểm.
Lúc thầy giáo đi ra khỏi lớp, nhiều bạn học lấy điện thoại ra chụp nội dung ghi trên bảng đen.
Tôi cũng lấy điện thoại ra chụp những kiến thức này.
"Điện thoại của Khương Ngưng là bản mới nhất đúng không?"
"Bản này đắt lòi ra, phải hơn một vạn đó chài."
"Tớ xem tý được không?"
Tôi chụp ảnh xong, đưa điện thoại cho các bạn xem.
Những thứ liên quan đến vật chất mẹ chưa bao giờ bạc đãi tôi.
Lúc trước tôi nghĩ mẹ thương tôi đóng phim vất vả, muốn bồi thường cho tôi.
Giờ nhìn vào, hoá ra mẹ chỉ muốn nuôi tôi thành cái loại vô dụng trong mắt chỉ có ham thích hưởng thụ vật chất, không có tư tưởng.
Lúc này, không biết ai là người hỏi đầu tiên.
"Các cậu có đúng là cùng một mẹ đẻ ra không thế? Khương Ngưng dùng điện thoại mốt nhất, Khương Chân vẫn dùng điện thoại bấm nokia."
Khương Chân ngồi ở bên cạnh tôi, tay đang cầm bút viết lập tức dừng khựng lại.
Nó ghì mạnh bút xuống vở, mực bắt đầu dây dần ra.
Lầm bà lẩm bẩm: "Điện thoại thì hơn gì ai, chỉ ảnh hưởng đến học tập."
Tôi nhớ rất rõ, Khương Chân không thích dùng điện thoại bấm vì sợ nhuốc mặt, rất muốn được đổi sang điện thoại cảm ứng.
Nó lặp đi lặp lại với mẹ hứa sẽ không làm ảnh hưởng đến học tập.
Nhưng nó có thề thốt, xin xỏ với mẹ như nào, mẹ cứ không đồng ý đấy.