Ai mới là con vàng con bạc của mẹ - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-02-23 15:33:01
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20

"Tàng Thanh" được chào đón nhiệt liệt trên bữa tiệc liên hoan phim ở nước ngoài.

Thậm chí tôi còn được ứng cử cho giải nữ hoàng diễn viên.

Lúc tôi đóng bộ phim này, mới có 11 tuổi.

Có lẽ tôi sẽ trở thành người đạt giải thường trẻ tuổi nhất.

Trước lễ khai giảng ở đại học.

Tôi nhận được lời mời tham gia liên hoan phim từ phía ban tổ chức.

Chu Diên lái xe đưa tôi ra sân bay.

Xe cậu chàng lái rất vững, không hợp với hình tượng phản nghịch của ổng tý nào.

Xe từ từ dừng lại.

Ổng nghiêng đầu qua nhìn tôi, cười vừa trẻ trâu lại bỉ ổi.

"Khai giảng xong thì bà phải gọi tôi một tiếng đàn anh đi... Học muội."

"Tui thích ông gọi tôi là chị hơn."

"Éo đâu nhá!"

Tôi đá chân mày lên nhìn về phía Chu Diên: "Bây giờ ông không gọi, đợi tui quay về ông phải gọi tôi một tiếng ảnh hậu tỷ tỷ."

Tôi cười nháy mắt với Chu Diên cái, cầm túi đi xuống xe.

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

Chưa đi được hai bước, Chu Diên đã gọi giật trở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-moi-la-con-vang-con-bac-cua-me/chuong-14.html.]

"Chị... Chị ơi..."

Ông tướng này vậy mà gọi tôi là chị thật.

Tôi giật mình sượng trân, nhìn về phía anh.

Ánh mắt trời nóng bỏng, ngọn gió mát mơn man sườn má mềm, kéo theo độ ấm còn sót lại của giời hạ.

Mặt mày thiếu niên kia rực rỡ ánh mặt trời, ấy thế lại hơi đỏ hồng.

"Chỉ có lần này thôi đấy."

Tôi cười với anh: "Gặp lại lúc khai giảng nhé, đàn anh."

21

Lúc máy bay cất ánh.

Tôi đột nhiên nhớ lại, lời Chu Diên nói với tôi lúc ở trong xe.

Anh ấy nói: "Khương Ngưng, tôi không biết năm đó bà tìm tôi nhờ tôi dạy kèm lại trong tình cảnh gian nan như thế, đáng nhẽ tôi phải giúp bà nhiều hơn mới được."

"Ông đã giúp tôi đủ nhiều rồi." Tôi nghiêm túc nói lời cảm ơn với Chu Diên: "Cảm ơn ông, đã cứu vớt một đứa học siêu dốt."

Anh ấy bật cười: "Tôi không cứu vớt bà, người cứu vớt bà chính là bà đấy."

"Là bà đã tự cứu rỗi mình, cứu rỗi tương lai của bà, được tự do vĩnh viễn."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, máy bay đang bay xuyên qua tầng mây lớp lớp.

Ánh mắt trời dịu dàng chiếu xuống mặt biển, sóng sáng loang loáng.

Tương lai của tôi, mãi mãi tự do.

Loading...