Ai mới là con vàng con bạc của mẹ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-02-23 15:30:30
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Mẹ thu điện thoại và máy tính của tôi.

Nhốt tôi ở trong phòng.

Mẹ nói, việc cử đi lên Bắc Kinh bồi dưỡng thêm em gái mày sẽ đi hộ mày, bảo tôi đừng hòng mong được đi đến trường học nữa.

Bộ phim bên Thân Quyền tháng sau sẽ khởi máy.

Khi nào tôi nghĩ kỹ nhận đi đóng phim, thì sẽ thả tôi ra ngoài.

Bà ta đã chán dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên tôi nhận bộ phim đó, bắt đầu chọn dùng cách cưỡng ép.

Tôi ở trong phòng nhìn ra ngoài song sắt cửa sổ.

Phòng tôi bây giờ không khác gì tù giam.

Tôi không ăn cơm tối.

Mẹ cũng không cho tôi ăn, bà ta đang đợi tôi chịu thua.

Rạng sáng, tôi bắt đầu sốt.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay, đắp lên dạ dày đau nhức của tôi.

Tôi nằm cuộn tròn trên giường, lảm nhảm :"Khó chịu quá, cứu con với, cứu con với..."

Lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy có tiếng người dùng sức đập mạnh cửa phòng, rồi có tiếng xe cấp cứu rú ầm ầm...

Tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong bệnh viện.

Tôi nhận lấy cốc nước Lệ Na đưa cho.

Vừa uống được một ngụm, đã bị sặc ho ộc ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-moi-la-con-vang-con-bac-cua-me/chuong-10.html.]

Lệ Na vỗ lưng cho tôi: "Bác sĩ bảo em giảm sốt rồi, với cả... mẹ em đã bị đưa đến đồn cảnh sát hỏi chuyện."

Tôi ngừng tiếng ho khan.

Chị ấy nói tiếp: "Video em bảo, chị cũng đã tìm người cắt ghép xong, em có muốn tung lên không?"

Tôi gật đầu: "Cảm ơn chị nhiều lắm chị Lệ Na."

"Cảm ơn chị cái gì, chị chỉ thuận tay giúp em thôi, em nên cảm ơn sự nhanh trí của em thì đúng hơn."

Chị ấy lại thở dài, bắt đầu giúp tôi chải mái tóc rối bời.

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

"Công chúa nhỏ của chúng ta sao lại gặp phải loại người như thế chứ?"

Lúc trước tôi toàn sắm vai công chúa nhỏ, nhưng từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ là công chúa hết.

Tôi bỗng nhớ, hồi nhỏ cũng có đêm quay phim xong thì mình bị sốt, cũng chính Lệ Na là người chăm sóc tôi suốt đêm.

Chị còn hầm cháo cho tôi ăn.

Cháu được nấu nhừ đến vữa cả ra, nhưng tôi vẫn ăn hết sạch.

"Chị Lệ Na, thật ra hồi bé em từng nghĩ, nếu chị là mẹ em có phải hay rồi không."

Động tác chải đầu của chị Lệ Na dừng lại.

"Nhưng giờ chị mới hơn ba mươi tuổi, làm gì có đứa con gái lớn tướng như em?"

"Thôi, em thích gọi chị là mẹ thì cứ gọi đi, chị đây cũng kiếm lời hì hì."

Tôi quay đầu nhìn chị: "Thôi em chịu, không gọi được đâu, vẫn gọi chị là chị thôi."

Lệ Na cười: "Ừ gọi chị cũng được, gọi chị cho trẻ."

Tôi cũng bật cười.

Không biết vì sao mà, hốc mắt lại cay xè. 

Loading...