Ai bảo cậu lấy búp bê Vu thuật làm búp bê cộng hưởng đấy hả! - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:40:35
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khoanh tay, chằm chằm bình luận một lúc phòng.

Trong phòng, Bùi Văn đang thẫn thờ sofa, vùi sâu mặt hai bàn tay.

Thấy , dậy, vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.

"Cậu..."

Cậu thốt lên một chữ, nắm lấy gáy , do dự nhắm mắt hôn lên đôi môi .

Tôi từng hôn ai, chỉ theo bản năng mút lấy cánh môi đang hé mở.

Bùi Văn cứng đờ , giống như bất ngờ quá mức mà ôm chặt lấy eo .

Chúng áp sát , môi lưỡi đan xen.

Khi buông , môi tê rần.

"Đưa máy phát điện đây."

Bùi Văn lấy máy phát điện từ trong túi , ngơ ngác đưa cho .

Tôi cất kỹ máy phát điện, bảo : "Đợi ."

Tôi tìm Sở Tư Dương và Ti Sát.

Lúc , tin tức về khu bảo hộ 5 lan truyền khắp căn cứ.

Rất nhiều hy vọng thể theo chân Ti Sát chuyển nơi ở, đến khu bảo hộ định cư.

Cũng vài giống Bùi Văn, cảm thấy việc lặn lội đường xa đến khu bảo hộ quá nguy hiểm, thà ở đây còn hơn.

Sau khi thống kê, chỉ năm đồng ý ở .

Chúng thu dọn hành lý, mang theo vật tư đủ ăn trong một tuần, lái xe việt dã rời khỏi khu chung cư cùng đoàn xe của Ti Sát.

Trước khi khỏi cổng, ngoái đầu lên cửa sổ tầng hai mươi ba.

Ở đó thấp thoáng một bóng đang , dõi theo rời .

Tôi , đó là Bùi Văn.

Xe chạy bảy tiếng đồng hồ, dừng một khu trại.

Đây là nơi lúc Bùi Văn tạm trú, cũng từng là căn cứ tạm thời của .

Tôi đưa vài sống sót trong căn cứ, đồng thời tặng máy phát điện tay cho Ti Sát.

"Đừng tưởng dị năng giả hệ điện là vạn sự bình an, lỡ đụng kẻ dị năng che chắn tín hiệu thì ? Thứ giữ gìn cẩn thận, nó cứu mạng đấy."

Sở Tư Dương nhận lấy máy phát điện, đầy lưu luyến: "Cậu thật sự cùng chúng ?"

Tôi lắc đầu: "Lòng Bùi Văn hẹp hòi lắm, nếu để một , sẽ làm chuyện gì nữa. Cậu cố gắng lên, tin các chắc chắn sẽ thành công."

Cảm xúc gương mặt Sở Tư Dương cuộn trào, cuối cùng hóa thành một nụ tươi tắn: "Kỳ Xuyên, tạm biệt."

Sở Tư Dương dang rộng vòng tay về phía , mang theo lời chúc chân thành nhất, mỉm ôm lấy cô .

Sau khi tạm biệt từng trong căn cứ, lên xe việt dã, bắt đầu hành trình trở về nhà.

Tôi nóng lòng về bên cạnh Bùi Văn, nhất định chuyện rõ ràng với .

Khi ngang qua một tiệm hoa đổ nát, dừng xe .

Tôi đập vỡ kính bước trong, bên trong nhiều hoa tươi đóng băng trong đá, ngưng đọng đúng khoảnh khắc rực rỡ nhất của chúng.

Tôi chọn một cành hồng đóng băng, cẩn thận mang .

Rạng sáng hôm , cửa phòng, thấp thỏm vặn chìa khóa.

Tiếng mở cửa làm kinh động bên trong.

Bùi Văn khoác áo khoác từ phòng ngủ, bốn mắt với khi bước cửa.

Cậu như ghi tạc lòng, như thể dám tin: "Cậu… cùng với họ ?"

Tôi mỉm : "Người đông quá, xe của Ti Sát hết, chỉ đưa tiễn họ một đoạn thôi.”

Nói xong, giơ đóa hồng đóng băng mặt .

Sắc đỏ chói mắt khiến Bùi Văn ngẩn ngơ một lúc.

Bùi Văn bước tới bên , hôn đầy cuồng nhiệt và phóng túng.

Cơ thể nóng ran, gần như làm bỏng cả đầu ngón tay .

Vốn định xuống chuyện đàng hoàng, thế mà cả đêm đó, miệng chúng hề nghỉ ngơi giây phút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ai-bao-cau-lay-bup-be-vu-thuat-lam-bup-be-cong-huong-day-ha/chuong-12.html.]

Kể từ ngày đó, cuộc sống bình lặng như nước của chúng trở nên cháy bỏng và mãnh liệt hơn.

Đôi khi chỉ cần chạm mắt , chúng cũng thể kiềm chế mà quấn lấy .

y như bình luận , cái con búp bê quái quỷ trở thành một phần trong những màn 'play' đầy tình thú.

Đôi khi chúng cũng gặp nguy hiểm, như là đợt thủy triều xác sống sự xâm nhập của các dị năng giả khác.

thật may, cả hai đều vượt qua hiểm nguy trong đường tơ kẽ tóc.

Một buổi sáng hai năm rưỡi đó, đầy phấn khích lay Bùi Văn dậy:

"Đài phát thanh nhận tín hiệu !"

Bùi Văn tỉnh hẳn ngay lập tức, loay hoay với chiếc máy radio và cuối cùng cũng chỉnh đúng kênh.

Giọng quen thuộc của Sở Tư Dương vang lên: "Những sống sót mến, chúng nghiên cứu huyết thanh chống virus xác sống. Tiếp theo, chúng sẽ thả huyết thanh và vật tư đến khắp nơi cả nước, xin hãy giữ vững tinh thần, cảnh giác và đừng bao giờ từ bỏ hy vọng."

Tôi toe toét: "Đã bảo là Sở Tư Dương vấn đề gì mà, mới hơn hai năm, cô nghiên cứu t.h.u.ố.c giải."

Bùi Văn hừ lạnh một tiếng, tỏ thái độ gì.

Tôi chẳng để tâm đến thái độ của , vẫn vui vẻ : "Đáng lẽ hồi đó nên cùng cô , còn lưu danh sử sách chứ."

Tôi đang mải mơ mộng làm hùng, thì một cơ thể nóng hổi đè ập lên lưng .

Bùi Văn kéo áo lên, trùm kín đầu , dùng thắt lưng thắt một nút ở áo.

"Xem em vẫn còn nhàn rỗi quá nên mới nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn thế!”

Ngày hôm đó, nếm đủ mùi đau khổ.

Tên biến thái , coi như diễn tập hết tất cả mấy thứ linh tinh mà học lên .

Một tháng , vật tư thả xuống sân thượng tòa nhà chúng .

Bên trong chỉ các loại t.h.u.ố.c men, túi chườm nóng mà còn cả rau xanh tươi mới.

Khi nếm miếng rau xanh thanh mát, hạnh phúc đến mức rơi nước mắt.

Cuối cùng, cuối cùng cũng cần dựa việc uống vitamin để duy trì sức khỏe nữa.

Năm thứ tư của mạt thế, quốc gia bắt đầu đẩy mạnh phổ biến loại vật liệu mới khả năng chịu lạnh cực .

Điện trong thành phố dần khôi phục, những sống sót cũng lượt bước khỏi các khu lánh nạn.

Dù nhiệt độ vẫn ấm lên, nhưng văn minh nhân loại đang dần hồi sinh.

Năm thứ mười của mạt thế, ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu lên mặt như ngọn lửa mà thần linh ban tặng.

Tôi đẩy cửa sổ , bên ngoài vẫn lạnh buốt, nhưng thấy hy vọng.

Từ ngày đó, băng tuyết bắt đầu tan chảy.

Năm thứ mười hai của mạt thế, nhiệt độ trở về mức mạt thế.

Mạng lưới phục hồi, thông tin liên lạc tái thiết lập.

Tôi thấp thỏm gọi điện cho gia đình hết đến khác, nhưng chẳng ai bắt máy.

Trên mạng, bắt đầu đăng video tìm nhân, nhưng nhận phản hồi ít đến đáng thương.

Tôi nhốt trong nhà vệ sinh bật nức nở.

Bùi Văn ngoài cửa, lặng lẽ ở bên cạnh .

Năm thứ mười ba của mạt thế, và Bùi Văn nắm tay dạo trong công viên.

Tôi nhịn cảm thán: "Anh tin , ngoài ba mươi mà em học đại học năm ba đấy!”

Bùi Văn mỉm : "Vẫn hơn là mười tám tuổi còn học mẫu giáo chứ."

"Cũng đúng."

Chúng ghế công viên, gió mát thổi qua, ánh nắng rực rỡ.

Đột nhiên, những dòng bình luận lâu thấy hiện lên mắt .

[Nam phụ vẫn còn sống, phản diện cũng hắc hóa.]

[Họ mất nhiều, nhưng bao giờ buông tay .]

[Tôi thích cái kết .]

Tôi mỉm nhẹ.

Tôi cũng thích cái kết .

Loading...