[ABO]DƯA HẤU - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:50:30
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng "ông xã" làm tai tê rần. Nhìn gương mặt , dời mắt nhưng thể. Kỳ Cảnh cách lợi dụng nhan sắc của . Anh dẫn dắt tay , từng chút một cởi cúc áo của . Chiếc áo khoác lột xuống, lộ sơ mi trắng bên trong.

Tôi trợn tròn mắt. Một "bệnh nhân" như mà cơ ngực, cơ bụng còn săn chắc và đồ sộ hơn cả một Beta làm lụng cả ngày như . Tôi nghi ngờ tính chân thực của nó. Kỳ Cảnh khẽ , ấn tay lên đó. Mềm mại, là thật. Cảm giác... . Mũi nóng lên, huyết khí dâng trào.

Kỳ Cảnh định sát gần, cố giữ tỉnh táo, giơ chân đẩy .

"Anh giải thích."

Bàn tay đang nắm cổ chân của Kỳ Cảnh khựng , khẽ thở dài: "Bảo bối, thể đợi xong chuyện ? Giờ tên lên dây ."

Tôi giữ vững lập trường: "Không , giải thích ."

Kỳ Cảnh cố gắng mặc cả: "Giải thích cũng , nhưng hôm nay đại lượng như , thể cho chút phúc lợi ?"

Tôi định mở miệng từ chối. Kỳ Cảnh áp sát mặt, nhan sắc cực phẩm phóng đại mắt.

Anh : "Em hỏi một câu, giải thích một câu. Anh giải thích xong một câu, em cởi một món đồ, ?"

Được ? Tất nhiên là , tim đập loạn nhịp. cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ. Tôi gật đầu, thầm mắng tiền đồ.

"Tại giấu phận Alpha cấp cao?"

Kỳ Cảnh : "Thân phận Beta giúp tránh những rắc rối cần thiết."

là so với Beta, phận Alpha ở nông thôn quả thực gây chú ý. Tôi đưa tay cởi áo khoác.

Lại hỏi: "Tại đến làng Thanh Kỳ?"

Kỳ Cảnh : "Đến dưỡng bệnh."

Tôi nhíu mày: "Bệnh gì?"

Kỳ Cảnh nắm lấy tay nghịch ngợm: "Tâm bệnh."

Tôi nhớ tới biệt danh "Sát thần" mà Đoạn Kiêu nhắc tới. Tôi dùng một tay cởi giày: "Tâm bệnh gì, cụ thể chút ."

Kỳ Cảnh kể cho sự thật về cái c.h.ế.t của cha . Nhà họ Kỳ gia nghiệp đồ sộ, dính dáng cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Cha tôn thờ giáo d.ụ.c kiểu "cá lớn nuốt cá bé", quản lý ba em nghiêm khắc. Ngày cả kết hôn, lén cổ phần công ty, phần chia cho Kỳ Cảnh là nhiều nhất. Anh nảy sinh sát tâm. thành công, cha vì bảo vệ mà qua đời. Mẹ khi sự thật thì xuất huyết não mà c.h.ế.t. Em gái tình cờ đuối nước. Chỉ trong vài ngày, gia đình năm chỉ còn cả. Cuối cùng, cuộc chiến giành quyền lực kết thúc bằng việc cả ngã xuống vực.

Sau khi kế vị, Kỳ Cảnh đêm nào cũng gặp ác mộng. Anh giao công ty cho đội ngũ chuyên nghiệp, một đến làng Thanh Kỳ. Vừa để khuây khỏa, để buông bỏ quá khứ.

Nói đến cuối cùng, Kỳ Cảnh siết c.h.ặ.t t.a.y : "A Húc, vốn dĩ cha yêu thương, cả đáng kính và em gái đáng yêu. tất cả đều còn nữa."

Nhìn Kỳ Cảnh đang run rẩy, lập tức ôm lòng.

"Vẫn còn em, còn em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abodua-hau/chuong-7.html.]

Kỳ Cảnh ngẩng đầu hôn lấy .

"A Húc, may mắn lớn nhất của là gặp em."

Tôi vòng tay qua cổ , ngượng ngùng mở rộng đôi chân.

"Đến , để em sở hữu ."

Ánh mắt Kỳ Cảnh thâm trầm, bàn tay mạnh mẽ ấn lên đùi : "Sẽ đau đấy."

Đam Mỹ TV

Tôi đỏ mặt, mặt sang chỗ khác: "Người em khỏe lắm, chịu * ."

Vừa dứt lời, trời đất đảo lộn. Tôi trần nhà rung lắc, đổ rạp xuống tấm chăn hỉ đỏ rực, bấm chặt lấy cánh tay Kỳ Cảnh.

9.

Sáng hôm thức dậy, cử động một chút là mặt mũi cứng đờ. Đau, mỏi. Còn mệt hơn cả làm việc cả ngày ngoài đồng. may là cuối cùng Kỳ Cảnh cũng bế tắm rửa. Tuy rằng thời gian tắm lâu, giữa chừng ngất nữa. Nhìn chung, đêm tân hôn . Ngoại trừ "vị trí" của , thứ khác đều tuyệt vời như tưởng tượng.

Đang bóp eo suy ngẫm thì Kỳ Cảnh bước . Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng hôm qua, những vết cào đỏ từ lưng kéo dài lên tận cổ. Người tinh mắt qua là lớp áo kích thích đến mức nào.

"Tỉnh , uống chút cháo ."

Tôi để mặc Kỳ Cảnh đút cháo cho . Uống xong, chợt nhớ một chuyện: "Vậy những lời với em là lừa dối ? Tại lừa ?"

Tôi chất vấn. Kỳ Cảnh đặt bát xuống, đột nhiên từ trong túi lấy một chiếc nhẫn. Một viên kim cương thật lớn. Anh định đeo cho , tránh : "Em lấy ."

Kỳ Cảnh giơ tay ném chiếc nhẫn sọt rác. Tôi lập tức bật dậy, chẳng màng đến đau đớn mà nhặt nhẫn lên: "Anh điên ? Cái đáng giá bao nhiêu tiền chứ? Sao phá gia thế hả!"

Kỳ Cảnh gương mặt tái nhợt của , vòng tay bế thốc lên đặt xuống giường.

"Em thích, thì nó đáng một xu."

Nhìn vẻ u ám đáy mắt Kỳ Cảnh, cảm thấy dường như phát hiện điều gì đó. Mơ hồ chạm tới , nhưng nó cứ lởn vởn trong lòng.

"Chuyện nhẫn tính , câu hỏi nãy còn trả lời." Tôi bọc nhẫn giấy vệ sinh đặt lên tủ.

Kỳ Cảnh khẽ vân vê chiếc nhẫn cỏ Tình Yêu tay, cuối cùng ngước .

"Em nhất định ?"

Tôi gật đầu. Tôi sống cả đời trong sự mơ hồ và xa cách. Chuyện gì cũng để giải quyết, nếu nó sẽ như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn sụp đổ .

"Nếu giờ , chúng tạm xa một thời gian để cả hai cùng bình tĩnh..."

Tôi kịp hết câu, môi Kỳ Cảnh chặn . Anh lúc và một Kỳ Cảnh hung hãn hề che giấu đêm qua trùng khớp. Tôi để mặc hôn, cắn, hề đáp .

Loading...