[ABO]DƯA HẤU - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:49:40
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Cảnh thu tay , thẳng mắt : "Vậy gần ngửi kỹ hơn ?"

Tôi còn kịp phản ứng, Kỳ Cảnh vươn tay ôm lấy . Mùi hương của tuyết lấp đầy lồng ngực. Mặt bắt đầu nóng ran, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Kỳ Cảnh, cẩn thận ôm .

Trong vòng tay , thẫn thờ suy nghĩ: Kỳ Cảnh chẳng là Beta ? Sao khung xương to thế, còn cao hơn nhiều nữa. Vậy thì ai sẽ làm "vợ" đây? sức khỏe , ở "" chắc sẽ mệt lắm. Thôi, để làm .

Tôi tính toán kỹ càng trong lòng, càng thêm mong đợi đám cưới ngày mai. Kỳ Cảnh đặt một nụ hôn lên đầu ngón tay , : "Lát nữa mang theo chứng minh thư, chúng đăng ký kết hôn."

Tôi gật đầu: "Vâng ạ."

Làm thủ tục xong xuôi về đến nhà là buổi tối. Kỳ Cảnh nhanh tay nấu bốn món một canh. Ăn xong, kéo lên sân thượng.

Kỳ Cảnh đưa tay vén những sợi tóc rối vì gió của tai: "Lên đây làm gì thế?"

Tôi vân vê vết chai trong lòng bàn tay: "Em cho xem một bí mật."

Mắt Kỳ Cảnh sáng lên: "Bí mật gì?"

Tôi định xuống thì lời đêm đó của Đoạn Kiêu vang vọng bên tai. Thôi, .

Tôi nắm tay Kỳ Cảnh, chỉ về phía bầu trời đầy : "Ở một ngôi ."

Kỳ Cảnh theo hướng tay : "Anh thấy , nhỏ nhưng sáng."

Tim đập nhanh: "Em đặt tên cho nó, ?"

"Em sẵn lòng cho ?" Đôi mắt Kỳ Cảnh phản chiếu dải ngân hà, dịu dàng hỏi ý kiến .

Tôi gật đầu: "Hồi nhỏ em ngắm lắm. Bố em c.h.ế.t sẽ bay lên trời hóa thành ngôi , bảo vệ những yêu thương ở . Ngày bố em mất, em lên đây ngắm thấy nó."

Tôi chìm hồi ức: "Hôm đó em ngắm cả đêm. Sau em nghĩ, mai khi kết hôn, em nhất định đưa yêu lên đây ngắm ngôi ."

Là để ngắm , cũng là để cho bố xem sẽ cùng con suốt cuộc đời . Mong bố cũng che chở cho .

Đam Mỹ TV

Kỳ Cảnh thông minh, hiểu ngay lập tức. Anh mỉm ôm lấy : "Ừm, ngôi đó tên là gì?"

Tôi bỗng im bặt. Kỳ Cảnh : "Sao thế?"

Tôi lắc đầu: "Em đặt đại thôi, , đừng nhé."

Kỳ Cảnh hôn lên tai : "Anh ."

"Dưa Hấu."

Tôi lí nhí xong, Kỳ Cảnh sững . Tôi vội vàng giải thích: "Em đặt bừa thôi, thích thì đặt tên khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abodua-hau/chuong-5.html.]

"Không, thích." Kỳ Cảnh ngắt lời : "Anh thích cái tên , duyên."

Tâm trí dồn hết hai chữ " thích" , nên câu của kỹ.

"Anh thích là , chúng xuống thôi, ở đây nhiều muỗi lắm."

Kỳ Cảnh siết c.h.ặ.t t.a.y : "Mát mẻ thế , ngắm thêm chút nữa ."

Mũi cay cay: "Vâng."

Kỳ Cảnh nhận , hỏi: "Em nhớ chuyện gì vui ?"

Nhìn gương mặt quan tâm của , quyết định thú nhận hết chuyện giữa và Đoạn Kiêu. Nói đến cuối cùng, sàn thượng. Kỳ Cảnh hề do dự, cũng xuống bên cạnh .

Gió đêm mùa hè mang theo chút se lạnh, muôn vàn vì lấp lánh. Tôi thở dài: "Em cũng hiểu nổi tại chia tay."

Kỳ Cảnh đưa tay nhéo má : "Chuyện nghĩ thông thì đừng nghĩ nữa, đừng tự chuốc lấy phiền não."

"Hơn nữa, bây giờ sắp kết hôn với em là , làm ơn , trong đầu đừng nghĩ đến khác nữa."

Kỳ Cảnh nhổm dậy, chống tay đôi mắt ngơ ngác của , đầy bất lực đặt một nụ hôn lên trán . Sau đó vùi đầu hõm cổ .

"Anh cũng ghen đấy."

Lồng n.g.ự.c nóng hổi, đưa tay ôm lấy trong lòng, ghé sát tai khẽ khàng: "Vâng, nghĩ đến khác nữa, bây giờ chỉ thôi."

Ánh mắt Kỳ Cảnh trầm xuống, ngẩng đầu hôn lên môi . Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, Kỳ Cảnh mang theo d.ụ.c vọng, khàn giọng : "Ngoan, há miệng nào."

Tôi mất hồn mở môi, để mặc Kỳ Cảnh tấn công chiếm đóng. Nụ hôn của Kỳ Cảnh giống với vẻ ngoài của chút nào. Nó mãnh liệt và khiến nghẹt thở.

8.

Tôi và Kỳ Cảnh sân thượng suốt một đêm.

Sáng hôm , giục xuống nhà hỉ phục. Đó là hai bộ đồ chỉnh tề đặt may riêng. Tôi mặc màu đen, Kỳ Cảnh mặc màu trắng. Khách mời nhiều, đều là họ hàng thích nhà họ Lâm. Tiệc bày ngay giữa sân, và Kỳ Cảnh bái đường thành trong tiếng reo hò của .

 

Ngay lúc và Kỳ Cảnh đang mời rượu các trưởng bối, Đoạn Kiêu xuất hiện. Gương mặt u ám, đôi mắt chằm chằm như một con ch.ó điên, bó hoa lớn trong tay liên tục rơi rụng những cánh hoa héo úa.

"Lâm Húc, em phản bội ?"

Mọi mặt đều ngơ ngác, bao gồm cả . Tôi Kỳ Cảnh một cái. Bàn tay đặt vai , đó là sự tin tưởng.

Lòng thả lỏng: "Đoạn Kiêu, chúng kết thúc . Hôm nay là ngày vui của , nếu đến để chúc mừng thì mời , nếu , mời cho."

Loading...