(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 98: Té Ngửa Với Thân Phận Thật Của "ông Xã"
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:32
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường sinh bất lão. Cái gọi là trường sinh bất lão của Sao Ain giống với ý nghĩa thông thường, bởi vì tuổi thọ của họ quá ngắn, nên mục tiêu "trường sinh bất lão" lý tưởng ban đầu của họ chỉ là đạt đến mức độ như Sao Nhật Diệu mà thôi.
Thiên Lý cạn lời : "Cho nên bọn họ bắt Sao Nhật Diệu về làm vật liệu thí nghiệm để nghiên cứu ?"
Tống Chiêu Lâm gật đầu, Thiên Lý thở dài thườn thượt — Nguyên nhân ngoài dự tính nhưng hợp tình hợp lý, những mầm mống hiểm họa và mâu thuẫn như thực chất tồn tại từ lâu, chỉ là ai chú ý đến mà thôi. Người Sao Nhật Diệu tuổi thọ cực kỳ dài, còn Sao Ain dễ c.h.ế.t yểu, khi trưởng thành thuận lợi cũng sống quá sáu mươi tuổi. bù , trình độ khoa học kỹ thuật của họ vô cùng phát triển, theo suy luận của Thiên Lý, khoa học kỹ thuật của Sao Ain lẽ Sao Nhật Diệu đến mấy trăm năm.
Mâu thuẫn tồn tại hàng vạn năm, cho đến tận hôm nay vẫn sóng yên biển lặng, ngờ đám Sao Ain bỗng nhiên "thông suốt", nghĩ cách để đối phó với họ.
"Kẻ khởi xướng chuyện chính là Ross, lão cũng là phụ trách chính của kế hoạch trường sinh bất lão."
Thiên Lý nhịn lạnh: "Kế hoạch trường sinh bất lão..."
cũng thể hiểu , bọn họ năng lực lớn như , chẳng lý do gì chịu khuất phục giới hạn của tuổi thọ cả.
"Vậy để g.i.ế.c lão , g.i.ế.c c.h.ế.t cái gã phụ trách kế hoạch trường sinh bất lão , chắc sẽ còn ai làm mấy chuyện kỳ quái nữa nhỉ."
Tống Chiêu Lâm lắc đầu, đưa tay với Thiên Lý, do dự một chút cũng đưa tay cho nắm lấy: "Người Sao Ain giống chúng , Ross tuy là kẻ khởi xướng, nhưng đến thời điểm hiện tại, chỉ một về kế hoạch , tham gia cũng chỉ một. Một khi bọn họ một thông tin một tiến triển nghiên cứu nào đó, bọn họ sẽ phát tán tin tức đó thế giới. Lúc bọn họ cần bất kỳ kẻ dẫn dắt phụ trách nào nữa, vì sẽ vô Sao Ain giỏi về lĩnh vực tiếp tục công cuộc nghiên cứu."
Thiên Lý nhíu mày, Tống Chiêu Lâm nắm tay kéo lòng một chút. Hắn hiện tại thấy gì, cũng thấy Thiên Lý, chỉ thể dựa thính giác và xúc giác để cảm nhận sự hiện diện của . Thiên Lý thuận thế tựa n.g.ự.c , trong đầu đang suy nghĩ về chuyện kể.
Vậy họ làm đây, chẳng lẽ cứ để mặc đám Sao Ain làm loạn ?
"Lúc nãy tuy giải quyết Ross nhanh, nhưng là nhờ lão đề phòng, nếu Sao Ain và Sao Nhật Diệu thực sự khai chiến, chúng chắc là đối thủ của bọn họ... Đánh đến c.h.ế.t cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, nhưng Sao Nhật Diệu chắc chắn sẽ gặp họa."
Thiên Lý thở dài thườn thượt: " nếu cứ mặc kệ bọn họ, Sao Nhật Diệu sẽ còn thê t.h.ả.m hơn, sẽ từng một bắt làm vật liệu thí nghiệm mất."
Tống Chiêu Lâm nắm vai Thiên Lý, khẽ vuốt ve cánh tay , gì. Thiên Lý tự lẩm bẩm: " hiểu, tại bọn họ trực tiếp tay với các nhà ngoại giao? Nếu thực sự tìm làm thí nghiệm, thể lẻn đến Sao Nhật Diệu bắt mấy lang thang hoặc nơi nương tựa mà, như còn dễ gây sự chú ý."
Tống Chiêu Lâm khổ: "Em tưởng bọn họ từng làm thế ? Trong vài năm qua, nhiều lang thang mất tích . tình hình ở đất nước chúng vẫn là tệ nhất, ở những quốc gia nghèo nàn, chỉ lang thang mất tích, mà ngay cả những nhân vật chính trị quan trọng cũng tránh khỏi việc bắt cóc bí mật. Lần bọn họ trực tiếp tay với các nhà ngoại giao là để chứng minh rằng những kẻ ngày càng coi Sao Nhật Diệu gì nữa. Bọn họ đố kỵ vì chúng thể sống lâu, coi thường chúng , bởi vì trong các chiến dịch bắt giữ của Sao Ain, Sao Nhật Diệu luôn tỏ bất lực và khả năng phản kháng."
Thiên Lý khẽ nhắm mắt, tai ngừng thấy tiếng tim đập trầm của Tống Chiêu Lâm, mà cảm thấy chút ấm áp trong cảnh : "Vậy chúng làm ."
Cậu hỏi xong, đợi mãi thấy Tống Chiêu Lâm trả lời, bỗng ngẩng đầu : "Tại bọn họ dùng điện giật tuyến thể của ?"
Tống Chiêu Lâm cúi đầu, dù nhắm mắt nhưng dường như vẫn đang chằm chằm Thiên Lý: "Bởi vì điểm khác biệt lớn nhất về sinh lý giữa chúng và bọn họ là chúng tin tức tố, còn bọn họ thì ."
Thiên Lý nhịn nhíu mày, Tống Chiêu Lâm tiếp: "Bọn họ cũng chẳng thần thánh gì , nghiên cứu sự khác biệt giữa hai loài thì cứ bắt đầu từ điểm khác biệt rõ ràng nhất thôi... Bọn họ nghĩ như , và cũng đang làm mò mẫm thí nghiệm. thường thì những thí nghiệm như còn đáng sợ hơn, trong chúng một bọn họ cắt bỏ tuyến thể, nhốt trong lồng để quan sát suốt nửa tháng trời. Người đó suy sụp ngay khi cắt bỏ tuyến thể, là do nguyên nhân sinh lý tâm lý... lẽ là cả hai, đó trở nên điên điên khùng khùng, cuối cùng tự sát."
Chỉ qua vài lời kể của Tống Chiêu Lâm, Thiên Lý thể cảm nhận đem làm vật liệu thí nghiệm đó đau đớn đến nhường nào, nhưng điều là Tống Chiêu Lâm vẫn phần đáng sợ nhất. Người cắt bỏ tuyến thể đó chính là mà phát hiện ở cửa phòng thí nghiệm, ngâm trong chất lỏng trong lồng kính . Hắn còn một bản ghi chép quan sát chi tiết, ngày thứ nhất phát điên, từ ngày thứ hai bắt đầu đại tiểu tiện tự chủ, ăn uống bài tiết đều diễn trong lồng, mà cách đối phó của Sao Ain biến cố chỉ là đeo khẩu trang khi tiến hành quan sát thí nghiệm mà thôi.
Tống Chiêu Lâm lúc đó nhốt ở cái lồng bên cạnh, tiêm một loại t.h.u.ố.c rõ tên, phần lớn thời gian đều mơ màng... Cho đến khi Sao Nhật Diệu yêu cầu nhóm nhân viên ngoại giao tiến hành đối thoại gian, việc dùng t.h.u.ố.c mới dừng .
Tống Chiêu Lâm tin rằng loại t.h.u.ố.c bọn chúng tiêm cho là vô hại, vì bọn chúng chỉ hạn chế khả năng hành động của vật liệu thí nghiệm là , chứ làm hại . Bọn chúng thậm chí còn nỗ lực nhiều để duy trì hoạt động sống sung mãn nhất của , chuyên gia dinh dưỡng riêng điều phối chế độ ăn uống, thậm chí còn quan tâm đến tình trạng tinh thần của họ...
Người Sao Ain, đúng là một lũ quái vật kiên nhẫn và đáng sợ.
Thiên Lý nắm tay Tống Chiêu Lâm, thấy mặt trong cánh tay nhiều vết bầm tím, còn những chỗ dính cồn i-ốt màu nâu tan, là đ.â.m kim nhiều . Bọn chúng tuy để lỗ kim, nhưng những vết bầm tím chính là dấu vết của việc tiêm thuốc.
Thiên Lý nhịn ôm chặt lấy , ánh mắt lạnh lùng chằm chằm bức tường đối diện: "Vậy bây giờ chúng làm gì."
— Đã dồn đường cùng thì chỉ còn một cách thôi, đó là g.i.ế.c sạch lũ .
Ít nhất g.i.ế.c sạch những kẻ trong phòng thí nghiệm !
Tống Chiêu Lâm đưa tay lên khẽ vuốt ve mặt Thiên Lý: "Chỉ thể khai chiến thôi. đó, lấy đồ của ."
Thiên Lý nghi hoặc hỏi: "Đồ gì?"
Tống Chiêu Lâm vẻ mệt, hít sâu một : "Em mà, hoạt động ngoại giao còn cử cả thành viên của UI theo."
"Biết, cho nên các đơn thuần là làm nhiệm vụ ngoại giao?"
Tống Chiêu Lâm là thành viên của UI, Tống Húc Lâm cũng công tác xa với tư cách là vệ sĩ, điều đó chứng tỏ bọn họ chắc chắn nhiệm vụ đặc biệt nào đó.
"Chúng tìm hai thứ và đ.á.n.h cắp về Sao Nhật Diệu. Một là bản đồ bố phòng quân sự, hai là sơ đồ nguyên lý của Bom Kim Lưu... Bom Kim Lưu là vũ khí quân sự do chính bọn họ nghiên cứu phát triển, một khi sử dụng sẽ gây sát thương khổng lồ cho đối phương. Anh nhất định tìm thấy nó, nếu dù khai chiến, chúng cũng chỉ ở thế động ăn đòn thôi."
Thiên Lý đến đây thì chấn động Tống Chiêu Lâm — Bom Kim Lưu loại vũ khí đúng là qua, khi đó Sao Ain chỉ dùng một quả Bom Kim Lưu tiêu diệt một hành tinh nhỏ, hành tinh đó đến tận bây giờ vẫn một ngọn cỏ nào mọc nổi, đủ thấy uy lực của nó lớn đến mức nào. Người Sao Nhật Diệu dám tùy tiện khai chiến với bọn họ cũng là vì cái ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-98-te-ngua-voi-than-phan-that-cua-ong-xa.html.]
Nắm trong tay loại vũ khí quân sự sức sát thương khủng khiếp như , mức độ nguy hiểm của Sao Ain tăng lên gấp bội.
Thế nhưng Thiên Lý chấn động vì Bom Kim Lưu, mà là vì những gì Tống Chiêu Lâm ... Hắn mà đến đây làm điệp viên? Chẳng là tổng chỉ huy , nuôi dưỡng một chỉ huy dễ dàng lắm chắc? Vậy mà để đến nơi làm điệp viên. Hơn nữa, những năm qua họ và Sao Ain vẫn luôn duy trì hòa bình giả tạo, hóa gầm bàn đấu đá dữ dội như ? Không đúng, trọng điểm bây giờ là... Tống Chiêu Lâm mà là một điệp viên?! Hắn... bao giờ với cả!
Thiên Lý diễn tả tâm trạng chấn động của thế nào nữa, nên phản ứng đây? Là nhảy dựng lên mắng Tống Chiêu Lâm là kẻ lừa đảo, là vui vẻ chấp nhận? những gì chút tự mâu thuẫn — Người làm điệp viên thể tùy tiện tiết lộ phận điệp viên của cho khác chứ? Tống Chiêu Lâm đến tận bây giờ, vì sắp bại lộ nên mới cho đúng ...
Trong đầu Thiên Lý nảy vô khả năng, cuối cùng lắp bắp đưa một kết luận: "Anh... là phát hiện... nên mới bắt các làm vật liệu thí nghiệm đấy chứ?"
Tống Chiêu Lâm ngẩn , đó bật thành tiếng: "Thiên Lý, em cũng ngây thơ quá đấy."
Thiên Lý nhíu mày, chút vui: "Tôi làm ."
"Chẳng lẽ em tưởng chúng thực sự chung sống hòa bình với Sao Ain suốt bao nhiêu năm qua ?"
"..."
"Hoạt động điệp viên giữa hành tinh với hành tinh, quốc gia với quốc gia bao giờ dừng , chẳng qua đều giữ vẻ hòa bình bên ngoài thôi. Chúng phái điệp viên đến hành tinh của họ, họ cũng phái điệp viên đến hành tinh của chúng , những chuyện bao giờ để dân bình thường cả."
Tống Chiêu Lâm vẫn giữ nụ bình tĩnh: "Thật hành động quyết định từ lâu . Những chiến binh cơ giáp tuyên bố mất tích ở hẻm núi chính là đội tiền trạm của chúng , thâm nhập Sao Ain từ lâu . Điệp viên thực hiện nhiệm vụ liên hành tinh bắt buộc điều khiển cơ giáp và phi thuyền, nên trực tiếp tuyển chọn từ chiến đội cơ giáp là thuận tiện nhất, để họ 'mất tích' chẳng qua là để tìm một lý do hợp lý cho sự của họ mà thôi."
Tống Chiêu Lâm khẽ nắm lấy tay Thiên Lý, thấp giọng , là ảo giác của Thiên Lý , cảm thấy Tống Chiêu Lâm đang thở dài — một tiếng thở dài bất lực, nghiêm túc, nhưng quá đỗi quen thuộc: "Thế giới của chúng bao giờ hòa bình cả, em ngạc nhiên thế. Nếu vì làm nhiệm vụ thất bại bọn chúng nắm thóp mới đối xử thế , thì bọn chúng sớm phát hiện ."
Nói đến đây, ghé môi sát tai Thiên Lý, nhỏ giọng: "Thật , so với chức tổng chỉ huy chiến đội cơ giáp, dành nhiều thời gian hơn để làm công việc điệp viên đấy, nếu tính theo thời gian... thì đây mới là nghề chính của ."
Thiên Lý câu mà nổi hết da gà, nhưng lập tức bình tĩnh — Được , so với một vị tổng chỉ huy quân đội... Tống Chiêu Lâm là đặc vụ chừng còn hợp lý hơn. Hắn thủ nhanh nhẹn, tự khả năng kháng nhiễu tin tức tố mạnh nhất trong giới, nhân tài như chắc chắn sẽ cấp nhắm trúng thôi... Để làm những việc thể phát huy tối đa tài năng của , hèn chi cứ mãi về nhà, quan hệ với cũng nhạt nhẽo, hèn chi Tống Húc Lâm thể cho Tuyết Hương Vi hành tung của , còn Tống Chiêu Lâm thì ... Cậu mà, cùng là chỉ huy quân đội, mà khác biệt lớn thế.
" mà, đây thấy làm điệp viên cũng chẳng , tóm với làm gì cũng thế thôi. Từ khi quen em, mới thấy làm điệp viên thật đáng ghét, chuyện liên quan đến bản ... mà chẳng thể gì với em ."
Tống Chiêu Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y , như thể sợ Thiên Lý sẽ rụt tay . Thiên Lý rụt tay , điều cũng gì, Tống Chiêu Lâm chắc đang nghĩ gì. Thật từ nãy đến giờ, mắt hồi phục một chút, thể thấy những bóng sáng mờ mờ. Tống Chiêu Lâm mỉm đưa tay sờ mặt Thiên Lý, cố tỏ thoải mái : "Này, em đang thẩn thờ đấy ? Đừng đến điệp viên là nghĩ làm chuyện gì mờ ám nhé, đang làm việc cho đất nước mà."
Thiên Lý mím môi: "Tôi ."
Cậu ngẩng đầu thấy Tống Chiêu Lâm đang nheo mắt , kinh ngạc hỏi: "Anh thấy ?"
"Vẫn rõ lắm, nhưng thể thấy bóng mờ , hơn lúc nãy nhiều."
Hắn đưa tay quơ quơ vài cái mắt, vẫn thể chạm chính xác mặt , Thiên Lý liền kéo tay áp lên má , Tống Chiêu Lâm bất lực: "Anh thấy em ."
Thiên Lý hồi lâu, thở dài thườn thượt: "Được , xem... bây giờ làm gì."
Tống Chiêu Lâm đúng là xảo quyệt, bao giờ với chuyện , cũng chỉ nghĩ đang làm một công việc bình thường... Hóa phận của gã phức tạp đến thế. nghĩ kỹ thì... dù bây giờ là điệp viên thì cũng chẳng gì khác biệt, vẫn làm những việc nguy hiểm như ... Chỉ huy là phận công khai, điệp viên là phận bí mật, hai phận chẳng cái nào an hơn, cái nào nguy hiểm hơn.
Hắn vốn dĩ nhảy múa lưỡi d.a.o , làm điệp viên... cũng chỉ coi như tiện đường lăn qua chảo dầu một thôi.
Tống Chiêu Lâm lắc đầu: "Em đừng làm gì cả."
Thiên Lý nhíu mày: "Cái gì?"
"Đây là công việc của , sẽ để em mạo hiểm ."
Thiên Lý làm cho tức : "Nhiệm vụ thất bại thì ?"
Tống Chiêu Lâm tuy thấy biểu cảm của Thiên Lý, nhưng vẫn tự nhiên dời tầm mắt : "Thì thất bại thôi... Tóm để em ."
"Này!"
Thiên Lý tức giận đ.ấ.m một phát n.g.ự.c : "Nếu bây giờ còn khỏe mạnh hoạt bát, chắc chắn sẽ thèm quản , cũng chẳng thèm giúp , nhưng bộ dạng bây giờ của ! Còn cố chấp cái gì nữa." Bây giờ miệng thất bại thì thất bại, nhưng trong lòng chắc chắn vẫn còn canh cánh, nếu chẳng làm cái thứ đặc vụ quái quỷ gì đó !
Tống Chiêu Lâm nhất thời gì, Thiên Lý bỗng lạnh lùng bảo: "Anh còn nhớ lúc chúng mới gặp , thỏa thuận gì ?"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Tống Chiêu Lâm vô thức hỏi: "Thỏa thuận gì?"
"Chúng ký hợp đồng, trong hợp đồng , khi bên A và bên B ý kiến trái chiều, bên B phục tùng mệnh lệnh của bên A."
Tống Chiêu Lâm bỗng nhớ , nhưng cái hợp đồng đó chẳng là trò đùa ? Bây giờ lôi làm gì...
"Cái đó..."
Thiên Lý ngắt lời Tống Chiêu Lâm: "Bên B, yêu cầu giữ im lặng, tất cả theo ."