(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 97: Alpha Đẹp Trai Nhất Thế Giới Hóa... Đầu Trọc

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:31
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Lý ngẩn trong giây lát khi ôm chầm lấy, nhưng cũng nể mặt mà đẩy , trái còn ôm đáp . Tay luồn qua lớp áo khoác đang choàng Tống Chiêu Lâm, siết chặt lấy eo , một tay khác vỗ vỗ lưng , thở dài bất lực: "Câu để mới đúng chứ..."

Kể từ khi Tống Chiêu Lâm phát tín hiệu cầu cứu bản tin, lúc nào cũng lo lắng cho , ngay cả trong ác mộng cũng là cảnh Tống Chiêu Lâm tra tấn. Giờ đây gặp , tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống. Thế nhưng bộ dạng của , chịu bao nhiêu khổ cực .

Nghĩ đến đây, Thiên Lý nắm lấy vai Tống Chiêu Lâm đẩy một chút, đưa tay chạm mắt : "Mắt của rốt cuộc là làm ?"

— Chuyện tóc tai thì đại khái thể hiểu , nếu đến muộn một chút nữa, chắc chắn Tống Chiêu Lâm sẽ đem m.ổ x.ẻ như chuột bạch , mà nếu m.ổ x.ẻ thì đúng là cần cạo trọc đầu .

"Không , kích thích chút thôi, tạm thời mở ."

Tống Chiêu Lâm nắm lấy tay Thiên Lý, khẽ trấn an : "Yên tâm, . Bây giờ thấy mặt em là điều hối tiếc duy nhất của đấy."

Thiên Lý nhíu mày mặt , bỗng nhiên nhớ chuyện lúc , liền hỏi: "Tên Ross đó, động tuyến thể của ..."

Tống Chiêu Lâm khựng , nhưng biểu cảm trong khoảnh khắc đó cho Thiên Lý câu trả lời, vội vàng kéo Tống Chiêu Lâm bắt đầu : "Để xem!"

Tuyến thể đối với họ là một cơ quan cực kỳ quan trọng, tuy tên thì vẻ chỉ liên quan đến sinh sản, nhưng vì nó gần hành tủy, bên trong phân bố dày đặc dây thần kinh và mạch máu, một khi tổn thương thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Đương nhiên, cũng vì vị trí hiểm hóc đó mà tuyến thể khó phá hủy, trừ khi bọn chúng sử dụng phương pháp đặc biệt nào đó...

"Thật cũng gì..."

Tống Chiêu Lâm ngoan ngoãn đầu , để Thiên Lý xem gáy , chỗ đó bằng phẳng nhẵn nhụi, bất kỳ vết thương nào, trông giống như thương, Thiên Lý nhịn đưa tay lên sờ sờ.

"Chỉ là điện giật... xuýt!"

Thiên Lý thấy tiếng Tống Chiêu Lâm hít hà vì đau, vội vàng rụt tay , lo lắng hỏi: "Sao thế? Đau lắm ?"

Tống Chiêu Lâm mò nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Lý, kéo lòng ôm lấy, mới nhỏ giọng : "Không , em sờ như thế làm kích động mà."

"..."

Thiên Lý cái gã đang cúi đầu tựa vai cọ tới cọ lui , nhịn đỏ mặt, là lúc nào mà cái tên khốn còn tâm trí mấy lời đó với ...

Trước đây Tống Chiêu Lâm cũng thích làm động tác , gục đầu lên vai cọ quậy làm nũng, nhưng khi đó còn tóc, cảm giác mềm mại cọ khiến Thiên Lý dù gì cũng thấy mủi lòng. bây giờ còn một Tống Chiêu Lâm tóc tai mềm mại để sờ nữa , biến thành một gã đầu trọc.

Thiên Lý tiếc nuối dùng tay xoa xoa đỉnh đầu : "Nghe điện giật cũng đau lắm... Mắt mở là vì chuyện đó ?"

"Ừ."

Tống Chiêu Lâm bĩu môi: "Cũng may chạy thoát , cho lão cơ hội làm chuyện khác, nên vết thương chỉ là tạm thời thôi. Đợi về ... kiểm tra cơ thể cho kỹ."

"Vậy vết thương nghiêm trọng nhất hiện tại của cạo trọc đầu hả?"

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thiên Lý liếc một cái, chỉ thấy Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên tỏ vẻ tủi : "Từ nãy đến giờ em chỉ quan tâm đến tóc của thôi, thế trông lắm ?"

Thiên Lý buồn gật đầu: "Xấu lắm luôn."

"Nói bậy! Cho dù cạo sạch cả lông mày thì vẫn là Alpha trai nhất thế giới, thể nào ."

Tống Chiêu Lâm cao giọng, là để tự cổ vũ bản để chứng minh rằng dù trọc đầu thì vẫn thực sự .

Thiên Lý tranh cãi với về vấn đề nữa, nâng mặt Tống Chiêu Lâm lên, bắt ngẩng cằm: "Bây giờ thử mở mắt xem, thấy gì ."

"Ừm..."

Thiên Lý thấy nhắm nghiền mắt, nhịn hỏi: "Mở mắt thấy đau ?"

Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên ghé sát : "Không mở nha."

"Hả?"

Hắn mặc kệ Thiên Lý sờ tới sờ lui mặt , đột nhiên : "Em hôn một cái , thêm động lực để cố gắng."

"... Chịu bao nhiêu khổ cực mà vẫn chứng nào tật nấy."

Tống Chiêu Lâm dường như quên mất bản đang ở nơi nguy hiểm, cứ quấn lấy đòi Thiên Lý hôn, mới chịu hé mắt một khe nhỏ. Ánh mặt trời chiếu đồng t.ử mang cảm giác xót, nhưng vẫn cảm nhận ánh sáng, chắc là . Thiên Lý chằm chằm mắt hồi lâu cũng gì, đành thôi. Tống Chiêu Lâm thừa dịp Thiên Lý chú ý, ghé tới hôn mạnh một cái khóe miệng , trong lòng sướng rơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-97-alpha-dep-trai-nhat-the-gioi-hoa-dau-troc.html.]

Thiên Lý cú tấn công bất ngờ va trúng, nhịn rên lên một tiếng đau đớn. Tống Chiêu Lâm nghi hoặc đưa tay , nâng mặt lên: "Thiên Lý, em thế? Có em thương ?"

Lúc nãy khi hôn , cảm thấy cằm ươn ướt, là cái gì... Chẳng lẽ Thiên Lý thương ?

"Cái gì đây..."

Tống Chiêu Lâm chạm vết thương cằm , đầu ngón tay cảm nhận một chút ẩm ướt, dùng hai ngón tay khẽ vê nhẹ, một mùi m.á.u nhàn nhạt truyền đến: "Em đang chảy máu?!"

Thiên Lý ngẩn , lúc mới nhớ đúng là lúc nãy quất một roi thép, mặt vẫn còn vết thương...

"Không , chỉ là vết thương ngoài da thôi, so với thì hơn nhiều."

Tống Chiêu Lâm xót xa ôm chặt lấy Thiên Lý, khẽ vuốt ve gáy : "Tên biến thái Ross đó... nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t lão !"

Thiên Lý mím môi: " chừng sẽ hủy dung đấy."

"... Sao đến chuyện hủy dung mà em bình thản thế hả."

Thiên Lý vờ thở dài: "Vì nghĩ kỹ , để một vết sẹo cằm trông cũng vẻ phong trần đấy chứ."

— Thật là tiêu chuẩn kép quá mà! Hắn chỉ cạo tóc mà là trọng thương! Còn là tàn phế cấp độ hai nữa chứ!

Tống Chiêu Lâm thật sự thế nào nữa, mà Thiên Lý đúng là vẻ chẳng hề để tâm đến vết thương của , bây giờ thấy, chỉ sốt ruột: "Em xem căn phòng , chắc là đồ dùng để xử lý vết thương đấy, băng bó đơn giản một chút ."

Thiên Lý nghi hoặc ngẩng đầu lên, quan sát xung quanh một lượt. Ở đây thắp một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng tuy yếu ớt nhưng vẫn đủ để rõ môi trường xung quanh. Nơi trông giống như một căn phòng đơn bình thường, một chiếc giường, một cái tủ, một cái bàn, bàn còn bày biện bát đũa, nhưng xem chừng lâu tới.

"Đây đúng là phòng riêng của Ross , giống như một căn ký túc xá đơn ."

Tống Chiêu Lâm gật đầu: "Hơn nữa phòng của lão khóa, nếu khóa từ bên trong thì bên ngoài mở . Anh cũng vô tình phát hiện chỗ thôi, Ross quá tự tin bản , ngờ sẽ phát hiện bí mật của lão, cho nên dù chạy theo hướng cũng phong tỏa căn phòng ."

Thiên Lý yên tâm như : "Ross chính là kẻ cầm roi đuổi theo lúc nãy đúng ? Biết thế nên bẻ gãy cổ lão luôn cho , giờ chỉ đ.á.n.h ngất lão thôi, sớm muộn gì lão cũng tỉnh , chúng ở đây cũng an ."

Nếu g.i.ế.c c.h.ế.t lão thì sẽ ai ở đây còn một căn phòng, dù quân truy đuổi đuổi tới thì họ cũng thể thoát một kiếp. Nghĩ đến đây, Thiên Lý thực sự cảm thấy hối hận, nên tay nặng hơn một chút...

"Cú đ.ấ.m đó của em cũng đủ để lão ngủ cả mười ngày nửa tháng ."

Tống Chiêu Lâm thản nhiên : "Cơ thể của Sao Ain yếu ớt, lúc nãy chỉ tiếng thôi cũng cảm nhận cú đ.ấ.m đó của em nặng đến mức nào, chừng còn đ.á.n.h lão thành thực vật luôn chứ."

Thiên Lý vô thức sờ sờ ngón tay : "Bọn họ yếu xìu ? Tôi còn đeo cả tay gấu nữa..."

Tống Chiêu Lâm nhịn bật thành tiếng: "Cái gì?! Hóa ước tính sai , giờ em thể yên tâm, chỉ mười ngày nửa tháng lão tỉnh , gã khi thành thực vật thật ."

Thiên Lý vô thức nhíu mày, Tống Chiêu Lâm bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Hơn nữa, chuyện g.i.ế.c đơn giản như em , dù thực sự cho em cơ hội, em nỡ tay bồi thêm một nhát ?"

Thiên Lý liếc Tống Chiêu Lâm một cái, dời tầm mắt , thở dài trong lòng — G.i.ế.c đương nhiên chuyện dễ dàng, nhưng khi đến lúc một mất một còn, nỡ cũng làm, nếu Ross c.h.ế.t thì c.h.ế.t thể là và Tống Chiêu Lâm.

Chỉ là Tống Chiêu Lâm hỏi như , cứ như thể quen với việc g.i.ế.c , rõ ràng họ sống cùng một thời đại, chỉ vì là quân nhân, bảo vệ đất nước sở hữu thêm cái kỹ năng chẳng mấy dễ chịu .

Nếu thực sự thể sống trong thời bình, ai mà g.i.ế.c chứ. Thế giới quả thực hòa bình tuyệt đối, hòa bình mắt chẳng qua là vì đang liều mạng vì sự bình yên của đa mà thôi.

Thiên Lý vỗ vỗ tay Tống Chiêu Lâm, kéo dậy: "Ở đây giường, qua đây nghỉ một lát ."

Tống Chiêu Lâm ngoan ngoãn theo , miệng lẩm bẩm: "Có giường thì cả hai chúng đều thể nghỉ ngơi mà."

"... Bao giờ mới nghiêm túc đây."

Chuyện mắt vẫn giải quyết xong, Thiên Lý cũng họ nên làm gì, đám Sao Ain đó phát hiện Tống Chiêu Lâm bỏ trốn , phát hiện trong đoàn ngoại giao thiếu mất một ... Cậu chỉ thể để Tống Chiêu Lâm tạm thời hồi phục thể lực, đến lúc vạn nhất tiếp tục chạy trốn, họ cũng sức mà chạy.

"Nhắc mới nhớ, cứ thắc mắc mãi, đám rốt cuộc làm gì? Không các đến Sao Ain với tư cách là tinh sứ , bọn họ đối xử với như , chẳng lẽ ngay cả chút hòa bình giả tạo cũng duy trì nữa ?"

Công nghệ của Sao Ain phát triển, nhưng khả năng chiến đấu của các chiến binh yếu, nếu nhất quyết khai chiến với Sao Nhật Diệu, bọn họ cũng chẳng thu lợi lộc gì. Làm mấy chuyện tốn công vô ích rốt cuộc là vì cái gì...

Tống Chiêu Lâm thở dài: "Chắc là bọn họ còn màng đến hòa bình nữa . Bọn họ những lợi ích từ sự phát triển công nghệ làm cho mờ mắt, mất lý trí ... Giống như em thấy đấy, bọn họ đang làm thí nghiệm."

"Thí nghiệm? Thí nghiệm gì?"

Nói đến đây Tống Chiêu Lâm cuối cùng cũng nghiêm túc trở , nhắm mắt, nhíu mày: "Thí nghiệm trường sinh bất lão."

Loading...