(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 94: Đừng Có Cản Đường Tôi!
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:28
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Lý cải trang thành trợ lý ngoại giao, trộn nhóm nhân viên đợt thứ hai tiến Ain. Cậu phi thuyền bay về phía Ain, cảnh sắc đơn điệu đổi ngoài cửa kính, sâu sắc cảm thấy con đường phía của cũng giống như vũ trụ đen kịt , thấy điểm dừng. Hiện tại tình hình của Tống Chiêu Lâm thế nào, cũng làm để tra nơi giam giữ... Hành khách xung quanh đa đều đang nhắm mắt dưỡng thần, Thiên Lý tâm trạng ngủ, cũng ngủ , hễ nhắm mắt là liền thấy cảnh Tống Chiêu Lâm đang tra tấn dã man, hành hạ bằng đủ loại hình phạt khủng khiếp.
Thiên Lý là từng nghiên cứu lịch sử, đương nhiên cũng qua một hình phạt kinh hoàng trong quá khứ. Vào thời đại Bạch Tháp, từng một vị tướng quân tàn bạo phát minh một loại hình phạt: dùng một thùng gỗ đầy nước treo đỉnh đầu phạm nhân, đáy thùng khoan một lỗ nhỏ, nước cứ thế nhỏ xuống từng giọt, từng giọt một, gõ thiên linh cái của đó. Trong lúc đó, phạm nhân vẫn cung cấp đồ ăn thức uống ngon lành, để sống thật thoải mái — ngoại trừ thùng gỗ treo đầu , cuộc sống của phạm nhân lẽ còn sung sướng như hoàng đế. Cứ thế trôi qua nửa năm một năm, da đầu phạm nhân ngâm đến nhăn nheo, thiên linh cái cũng giọt nước gõ nát, nhưng thì vẫn còn sống.
Hình phạt kinh khủng còn một cái tên sát nghĩa, gọi là "Nước chảy đá mòn"...
Thiên Lý đột ngột mở mắt, mồ hôi lạnh trán chảy ròng ròng — hình như lỡ ngủ quên mất... Cậu vô cảm mặt ngoài cửa sổ, bên tai vẫn truyền đến tiếng trò chuyện lầm rầm, líu lo ẩn hiện. Ở hàng ghế phía hai Ain đó, họ đặc biệt đến Nhật Diệu để đón đoàn. Bàn tay Thiên Lý đặt đầu gối vô thức siết chặt, dùng sức vò nát lớp vải quần, cả bàn tay nắm thành quyền. Phải thừa nhận rằng, chút cảm xúc giận cá c.h.é.m thớt với những Ain , hễ nghĩ đến tiếng nước nhỏ từng giọt từng giọt thấy lúc mơ màng nãy, đ.á.n.h .
Sẽ , Tống Chiêu Lâm thể đối xử như ...
Thiên Lý mệt mỏi nhắm mắt — nên ít xem mấy thứ đen tối đau thương thôi, nếu lúc nào cũng nghĩ ngợi lung tung.
"Thưa các vị sứ giả Nhật Diệu, phi thuyền của chúng tiến phạm vi Ain, hai mươi phút nữa sẽ hạ cánh xuống sân bay liên hành tinh Ain, mời các vị kiểm tra dây an , chuẩn hạ cánh."
Thiên Lý kiểm tra dây an của , trái thò tay dọc theo đường chỉ quần, thò trong một chiếc hộp đặt ghế. Đó là Hộp Lộc Lợi của . Thiên Lý duỗi thẳng ngón tay, đôi găng tay bám chặt lấy tay . Một cơn đau nhói truyền đến từ ngón tay, Thiên Lý nhịn nhíu mày một cái, đó thản nhiên rút tay khỏi hộp, nhẹ nhàng cử động ngón tay vài .
Đôi găng tay trắng ôm khít lấy ngón tay, chút sơ hở nào.
Mấy Ain chịu trách nhiệm dẫn đường đưa nhóm Thiên Lý đến phòng khách, nơi đó chuẩn sẵn nhiều món ăn trông vẻ vô cùng ngon miệng, đó dẫn đường mỉm với bọn họ: "Mời các vị tinh sứ cứ tự nhiên dùng bữa, lát nữa chúng sẽ đưa các vị đến nơi nghỉ ngơi."
Chuyến tốn ít thời gian, cộng thêm việc phi thuyền ăn thực phẩm chế biến đặc biệt, mùi vị chẳng , Thiên Lý ăn gì nhiều, quả thực cảm thấy đói khát. đôi tai nhọn và biểu cảm giả trân của những Ain , càng ham ăn uống. Cậu thoáng qua các nhà ngoại giao đang theo Ain xa, bước về một hướng khác.
Cậu quanh phòng khách hai vòng, phát hiện ở hướng đông nam một cánh cửa nhỏ màu trắng, cửa còn hai nam phục vụ mặc đồng phục đen đó, dường như là để sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào. Thiên Lý nghi hoặc liếc cánh cửa đó một cái, bước tới.
"Tiên sinh, xin dừng bước, đây là nhà bếp của chúng ."
Người phục vụ bên bước lên lễ phép gật đầu với , ngăn cản bước chân của Thiên Lý.
Thiên Lý gật đầu: "Ngại quá, vệ sinh, cho hỏi nhà vệ sinh ở ?"
Người phục vụ mỉm chỉ về hướng các nhà ngoại giao : "Mời lối ."
Thiên Lý vô cảm đáp lời, xoay về hướng đó.
— Lạ thật... Chỉ là phục vụ thôi mà, lực tay mạnh thế.
Lúc bọn họ ngăn cản , Thiên Lý cảm nhận , sức mạnh của hai lớn, lúc cánh tay chắn mặt, thể cảm nhận khối cơ bắp rắn chắc họ. Đêm khi tới đây, Thiên Lý theo Tuyết Hương Vi học cấp tốc một kiến thức về họ, nhiều thường thức khác biệt với Nhật Diệu.
Đa Ain đều yếu ớt, một là do di truyền, hai là... công nghệ của họ phát triển, nhiều việc cần tự tay làm mà máy móc, cho nên họ cũng cần thể hình quá cường tráng. Hai chỉ là phục vụ thôi, theo lý mà thì càng cần thể hình mạnh khỏe đến thế, nhưng tại ? Sức lực của hai đó dường như còn lớn hơn cả .
Đặc chủng binh?
Trên Ain quả thực một loại khá mạnh mẽ, là đặc chủng binh rèn luyện qua t.h.u.ố.c men và cố ý bồi dưỡng. Những thường dùng làm vệ sĩ cho các chính khách và quan chức, cũng là nguồn tài nguyên quý giá ở Ain. Nếu chỉ là để đón tiếp đoàn ngoại giao như bọn họ, cần thiết dùng loại "nhân tài" làm phục vụ chứ.
Thiên Lý nhíu mày, bất động thanh sắc dừng bên cạnh một đĩa trái cây, giả vờ dùng nĩa xiên một miếng trái cây, nhưng dư quang liếc về phía hai tên phục vụ . Sau đó Thiên Lý phát hiện, hai đó quả nhiên đang chú ý đến .
Lạ thật, cứ chằm chằm làm gì.
Vốn dĩ khi đến Ain, thấy khí ở đây thoải mái, những đối với đoàn ngoại giao cũng mang thái độ hì hì, còn chu đáo đưa họ dùng bữa, Thiên Lý nảy sinh một thoáng tự nghi ngờ bản , tưởng rằng hiểu sai tín hiệu mà Tống Chiêu Lâm truyền đạt. khi thấy hai tên phục vụ , Thiên Lý liền xác nhận , tuyệt đối hiểu sai, Tống Chiêu Lâm quả thực xảy chuyện.
Thiên Lý ngẩng đầu quanh một vòng — phòng khách cũng gì đó , cứ cảm giác như đang "mời quân hũ", dường như còn thấy tiếng của các nhà ngoại giao nữa, những đó đưa ?
... Không lẽ bắt cóc hết chứ.
Trong tình huống đương nhiên sẽ ăn đồ ăn ở đây nữa, đặt nĩa xuống, vô cảm tiến về phía hai tên phục vụ. Không do tâm lý , cảm thấy ngay khoảnh khắc bước về phía đó, biểu cảm của hai tên phục vụ đều đổi, đôi mắt xếch đặc trưng của Ain càng trở nên hẹp hơn, phối hợp với đôi tai nhọn và cái cằm nhọn trông thực sự chút hung ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-94-dung-co-can-duong-toi.html.]
Thiên Lý hít sâu một , bước tới: "Cho hỏi..."
"Két —"
Thiên Lý một câu, phía bỗng truyền đến tiếng mở cửa, Thiên Lý cảnh giác đầu , một quan chức Nhật Diệu thò đầu , khi thấy Thiên Lý thì một cái: "Ái chà, ở đây , đang tìm đấy, sắp khai tiệc ."
Thần kinh căng thẳng của Thiên Lý thả lỏng, bỗng nở một nụ nhẹ nhõm, gật đầu về phía vị ngoại giao quan đó: "Ngại quá, nãy tìm nhà vệ sinh, tới ngay đây."
Cái gì chứ...
Thiên Lý rảo bước vài bước đến mặt vị ngoại giao quan, đưa tay , làm động tác như giúp mở cửa, nhưng vị ngoại giao quan đó khi chạm tay Thiên Lý, bỗng nhiên trợn tròn mắt, đó ngã gục xuống. Thiên Lý vội vàng đỡ lấy , hoảng loạn về phía hai tên phục vụ phía : "Mau đến đây, bỗng nhiên ngất xỉu !"
Hai tên phục vụ , đó sải bước tới, một tên còn hỏi: "Chuyện gì thế?"
Thiên Lý ôm lấy vị ngoại giao quan, lắc đầu với bọn họ: "Tôi cũng ! Có bệnh gì ! Mau đưa bệnh viện!"
Tên phục vụ kéo vị ngoại giao quan đang hôn mê từ tay Thiên Lý dậy, nhưng ngay khoảnh khắc bọn họ áp sát, Thiên Lý bỗng nhiên đầu , dang hai tay lượt ấn mạnh mặt hai tên phục vụ. Hai chỉ cảm thấy một luồng điện chạy từ tay truyền qua, hai đôi mắt hẹp dài trợn ngược lên, luồng điện, hai tiếng "bịch bịch" vang lên, cả hai ngã lăn đất.
Thiên Lý kéo vị ngoại giao quan trong cửa, đưa tay túm tóc tên phục vụ giật mạnh một cái, mái tóc dài của tên đó liền Thiên Lý giật phăng .
Quả nhiên là đặc chủng binh mà...
Người Ain coi trọng mái tóc dài của , ngoại trừ đặc chủng binh , ai để kiểu đầu đinh thế .
Thiên Lý vô cảm dậy, đội bộ tóc giả đó lên đầu , xoay về phía cánh cửa nhỏ màu trắng ở góc đông nam.
"Để xem xem, đằng cánh cửa rốt cuộc là cái gì mà khiến các đề phòng đến thế."
Trong găng tay của giấu một chiếc nhẫn hổ thể khiến lập tức tê liệt mất tri giác, tuy chỉ thể phóng điện hai ba , nhưng thời điểm mấu chốt thì khá hữu dụng. Chiếc nhẫn hổ cũng là một trong những vũ khí tiêu chuẩn của giám sát quan, nhưng ít khi dùng tới, vì khi điện giật gây mê, nạn nhân sẽ xuất hiện dấu vết, giám sát quan dễ vì chuyện mà kiện cáo, đó trạm giám sát ngừng sử dụng nhẫn hổ.
Chiếc nhẫn hổ của Thiên Lý để lâu, lúc mới đeo còn rò điện.
Còn về vị ngoại giao quan vô tội đang đất... Cậu tạm thời định quản , tới đúng lúc, cung cấp cho một cái cớ để tay. Nếu mặt đất chỉ Ain, bọn họ nhất định sẽ nghĩ ngay là do Nhật Diệu làm, và sẽ sớm đến cản đường .
Cứ để vị ngoại giao quan bầu bạn với bọn họ thêm một lát .
Thiên Lý thực chất là một lạnh lùng, với quen thì lẽ còn cân nhắc nhiều một chút, chứ với lạ thì nảy sinh ý nghĩ dịu dàng nào. Nếu vì phận nhân viên công vụ ràng buộc, cũng chẳng buồn tuân thủ mấy cái quy tắc quỷ quái đó. Giờ đối đầu với Ain, càng lười để tâm đến mấy thứ như nhân đạo bang giao hữu nghị...
Hiện tại chỉ tìm thấy Tống Chiêu Lâm, bất cứ kẻ nào cản đường , đều biến hết.
Thiên Lý từ cánh cửa nhỏ màu trắng đó, phát hiện nơi đúng như lời bọn họ , là một nhà bếp, nhưng đối với một nhà bếp hậu cần của phòng khách mà thì chút quá nhỏ, hơn nữa ở đây cũng bất kỳ đầu bếp nào.
Căn bếp hẹp, ở cuối một hành lang tối tăm, bên trong dường như đặt những thứ như bếp lò, dụng cụ nấu nướng. Thiên Lý chậm rãi trong, tay nhẹ nhàng lướt qua mặt bếp kim loại nhẵn bóng, mặt bếp lạnh ngắt, giống như mới đỏ lửa.
... Quả nhiên vấn đề, đám rốt cuộc làm gì?
"Thình!"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Phía bên tay trái bỗng truyền đến một tiếng va chạm nhẹ, Thiên Lý lập tức sang, nhưng tiếng đó im bặt. Cậu thử tiến gần chỗ đó, nơi trống trơn, gì cả, tiếng "thình" đó lẽ nào là truyền từ đất lên?
Cậu đợi năm phút, một tiếng "thình" vang lên, Thiên Lý dùng tay gõ nhẹ lên đó hai cái, phát hiện bên là gian rỗng, nhưng ai đáp .
Lúc phía cánh cửa trắng cũng bắt đầu ồn ào, chắc là việc Thiên Lý đ.á.n.h ngất phát hiện. Nếu tới là Ain, bọn họ tiếp theo sẽ xông đây. Thiên Lý vội vàng sờ xuống mặt đất, là gian rỗng thì nhất định lối !
Cậu sờ một lát, cuối cùng cũng tìm thấy một cái nút bấm ở gần góc tường. Thiên Lý kịp nghĩ nhiều, vội vàng ấn nút xuống, một mảng sàn nhà từ từ trượt phía , lộ một cái hố địa đạo hình chữ nhật bên trong. Tiếng ồn ào bên ngoài càng lớn hơn, nhanh chóng nhảy xuống hố, sàn nhà đầu từ từ khép .
Thiên Lý thấy bên ngoài dường như tiếng cửa mở , nhưng bọn họ xem một vòng thấy gì bất thường . Thiên Lý nấp trong bóng tối khẽ thở phào một cái — suýt nữa thì tiêu, lẽ nên giấu ba mới đúng.