(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 79: Tầng Đáy Của Chuỗi Thức Ăn Nhà Họ Tống
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:09
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một hồi náo loạn, mấy cuối cùng cũng trở về căn biệt thự, xuống phòng khách. Tuyết Hương Vi và Tống Húc Lâm vì chân tay dính bùn đất nên dọn dẹp , trong phòng khách chỉ còn Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý đối diện .
Bên chân Thiên Lý vẫn đặt chiếc hộp đựng xác của Mai Mai.
"Cậu..."
Tống Chiêu Lâm Thiên Lý mở miệng nhịn mà che mặt, thực sự trả lời bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến nhà. Hắn ngờ đôi bên gặp trong cảnh , nếu để chuẩn , chắc chắn sẽ kết quả như bây giờ.
... Ít nhất cũng dặn dò họ vài câu chứ.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Cậu... hỏi gì?"
Thiên Lý vốn dĩ bài xích hành vi " mắt phụ " đột ngột , hai họ tay , chẳng mang theo quà cáp gì đành, bản còn đang mặc bộ đồ trông như quần áo bệnh nhân, gặp mặt thế thật chút nào.
hiện tại chuyện quan trọng hơn cần làm rõ.
"Tại Tuyết tỷ là của ?"
Nói xong chính cũng thấy nghẹn lời — gọi của Tống Chiêu Lâm là "chị", quan hệ giữa hai là gì? Đại... đại điệt t.ử (cháu trai lớn)?
Tống Chiêu Lâm đảo mắt, vẻ mặt chút tự nhiên: "Ơ, bà ? Còn gọi là... 'Tuyết tỷ'?"
Thiên Lý cau mày : "Bớt giả vờ vô tội ! Lần khi bà rời nhận , bà chuẩn mà đến, suy nghĩ mãi hiểu rốt cuộc là chuyện gì, chỉ là ngờ bà là ."
Tống Chiêu Lâm bưng tách lên nhấp một ngụm, trong lòng thầm oán trách bại lộ quá sớm, nhưng cũng thể dối Thiên Lý nữa, trực giác bảo rằng, nếu thật, Thiên Lý tuyệt đối sẽ nổi giận.
Hắn nghĩ hồi lâu, ấp úng : "Thì là ... đột nhiên thèm mặt nữa, bận làm nhiệm vụ... cách nào đích đến tìm , đành nhờ xem thế nào."
Thiên Lý giật giật khóe miệng — chuyện thể để phụ giúp đỡ chứ!
"Cậu là đồ ngốc !"
Tống Chiêu Lâm đau lòng ôm chặt lấy : "Đừng mắng mà, lo cho mà!!"
"..." Thật là quá kinh tởm...
"Còn một câu hỏi nữa, tại lúc nãy trai là bạn nối khố, cho chúng gặp mặt? Cậu thấy làm mất mặt ?"
Tim Tống Chiêu Lâm thắt — đây là một câu hỏi chí mạng.
Hắn lập tức chỉ tay lên trời thề thốt: "Tuyệt đối , tuyệt đối , chỉ là hai gặp trong tình huống sự phòng nào thế thôi..."
Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đầy đáng thương: "Là trai khá mất mặt, nên mới là bạn nối khố."
"..."
Hắn thấy Thiên Lý gì, nhịn thở dài một tiếng, ngả lưng ghế sofa, mái tóc dài xõa xuống, phối hợp với biểu cảm mặt, trông cực kỳ suy sụp.
"Có một ông như , chẳng ngầu chút nào."
Thiên Lý lý do của mà suýt chút nữa bật — hóa là vì thấy trai đang bắt ve sầu , quá trẻ con . Cậu khẽ hắng giọng, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, nhẹ nhàng hỏi: "Nếu gặp họ, tại còn đưa đến vườn nhà để chôn Mai Mai."
"Tôi cũng ngờ họ đang làm cái trò đó."
Tống Chiêu Lâm gần như nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ một. Nói xong về phía Thiên Lý, đưa tay ôm lấy eo , kéo lòng , nghiêng đầu tựa lên vai Thiên Lý.
"Vốn dĩ chôn Mai Mai ở nhà , như dọn đến ở sẽ cần phiền phức đào lên nữa..."
Thiên Lý ngẩn , một tay đẩy đầu — bao nhiêu tuổi mà còn làm nũng cái nỗi gì.
"Ai thèm dọn đến nhà ở."
Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt , kiên trì dán sát : "Cậu chứ ai, gả cho đương nhiên ở nhà . Sau chúng sẽ tổ ấm riêng... nhưng trong thời gian ngắn vẫn thể ở nhà mà, vả nhà khá gần, ở đây sẵn hoa viên, chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi."
Thiên Lý những suy tính nghiêm túc của làm cho chút luống cuống, mặt tránh ánh mắt của Tống Chiêu Lâm, lẩm bẩm: "Sao là đến nhà ở."
"Hi hi, cũng sẵn lòng, tóm là ở với cũng ."
Thiên Lý bực bội đẩy , cho Tống Chiêu Lâm dán lên : "Cậu tránh xa một chút... Còn nữa, ai thèm gả cho chứ! Đi !"
"Không ..."
Tống Chiêu Lâm một khi giở trò lưu manh thì đẩy thế nào cũng , cứ như miếng cao dán ch.ó dán chặt lên Thiên Lý. Thiên Lý sốt ruột tách , bọn họ hiện tại đang ở Tống gia, đầu đến thế ... thế thế ! Thật là quá thể thống gì!
"Cậu cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-79-tang-day-cua-chuoi-thuc-an-nha-ho-tong.html.]
"Khụ khụ."
lúc , đột nhiên từ ngoài cửa lưng truyền đến một tiếng ho khan, Tống Chiêu Lâm đang ôm Thiên Lý, theo bản năng đầu , phát hiện Tống Húc Lâm đang ở cửa chằm chằm bọn họ, Thiên Lý lập tức đỏ mặt, vội vàng gạt tay Tống Chiêu Lâm xuống, nhích sang một bên, giữ cách với .
Tống Chiêu Lâm liếc Tống Húc Lâm một cái, vẻ mặt lộ rõ sự buồn bực, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngay ngắn: "Ho thì uống si rô ho , ho cái gì mà ho."
Tống Húc Lâm chậm rãi tới, xuống ghế sofa đối diện Tống Chiêu Lâm: "Anh là vì cho chú thôi, lát nữa thấy, chừng đ.á.n.h chú một trận."
"..."
Thiên Lý cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, vì , trong tình huống nếu biểu hiện sự lúng túng , thì bầu khí sẽ thực sự đóng băng. Thế là chỉ thể lườm Tống Chiêu Lâm một cái thật sắc để phát tiết sự bất mãn trong lòng.
Tuyết Hương Vi lúc cũng , lau tay : "Mọi đang gì mà vui thế."
Thiên Lý vội vàng chỉnh đốn biểu cảm, ngay ngắn — thật là... kỳ quặc, đối mặt với gia đình Tống Chiêu Lâm ngay bây giờ, thực sự quá kỳ quặc ! Chuyện chẳng nên làm khi kết hôn ? Bọn họ hiện tại rõ ràng còn đến mức đó...
Tuy nhiên Tuyết Hương Vi rõ ràng nghĩ , bà xuống thấy ai lên tiếng, liền : "A Chiêu đáng lẽ đưa Thiên Lý về cho chúng xem mặt từ lâu chứ, cứ giấu giếm mãi, thật đáng đ.á.n.h đòn. mà chúng cũng gặp . Thiên Lý."
Nói xong bà còn nháy mắt với Thiên Lý, thần thái đó y hệt lúc Tống Chiêu Lâm nghịch ngợm.
Thiên Lý cố gắng nặn một nụ : "Vâng, Tuyết... bá mẫu."
Tuyết Hương Vi lập tức sửa : "Bá mẫu cái gì, gọi thế làm già mất, cứ như đây , gọi là Tuyết tỷ."
Tống Húc Lâm lúc đột nhiên lên tiếng: "Cậu gọi là Tuyết tỷ, A Chiêu gọi là gì?"
Tuyết Hương Vi ngẩn , một tay tát đầu Tống Húc Lâm: "Hai đứa bây cũng gọi tao là Tuyết tỷ hết cho tao! Đứa nào cho phép gọi là ! Sinh hai thằng ranh con tụi bây xong vóc dáng tao xuống cấp hết , còn suốt ngày gọi , gọi cho tao già đến mức nào nữa."
Thiên Lý giật giật khóe miệng, đại khái hiểu Tuyết Hương Vi là tính cách thế nào , chỉ là , Tống Húc Lâm là một thích cà khịa và quái chiêu như , rõ ràng từ nãy đến giờ vẫn đó cảm xúc, vẻ mặt nghiêm nghị...
Lúc Tuyết Hương Vi mắng , nụ của Tống Chiêu Lâm chút gượng gạo, lẽ cảm thấy khí đắn trong nhà quá nồng đậm, nghiêm túc như Thiên Lý chắc chắn sẽ thấy thoải mái. Hắn ở phía gối tựa sofa khẽ bóp tay Thiên Lý, hy vọng tương tác với một chút, như ít nhất cũng khiến yên tâm hơn đôi chút. Thiên Lý rõ ràng hiểu Tống Chiêu Lâm làm gì, càng sợ hành động quá mật mặt trưởng bối thế là trang trọng, nên trực tiếp rút tay khỏi lòng bàn tay .
Tuyết Hương Vi mắng xong hai đứa con trai, về phía Thiên Lý: "Thiên Lý , Tuyết tỷ giới thiệu cho con một chút, chắc con gặp nhỉ, đây là con trai lớn của , tên là Tống Húc Lâm."
Thiên Lý ngẩn , gật đầu với Tống Húc Lâm một cái: "Danh tiếng của Tống thiếu tướng cũng như sấm bên tai, chào ."
Tuyết Hương Vi chỉ Thiên Lý : "Đây là đối tượng hẹn hò của em trai con, tên là Thiên Lý, làm việc ở trạm giám sát đấy, giỏi lắm."
"Chào . Mẹ, những chuyện con xem video đều cả , cái gì con ."
Tuyết Hương Vi liền tiếp: "Đứa nhỏ đặc biệt , lòng lương thiện, ưng ý! Tiếc là ba con nhà, nếu cũng thể tiện thể cho ông xem mặt luôn."
Tuyết Hương Vi phàn nàn một câu, liếc Tống Chiêu Lâm: "A Chiêu, con cũng thật là, đưa về mà đ.á.n.h tiếng với gia đình một câu, chúng chẳng chuẩn gì cả, để Thiên Lý thấy chúng tiếp đãi chu đáo thì ."
Tống Chiêu Lâm thầm nghĩ con cũng báo lắm chứ, con còn lo Thiên Lý hiểu lầm là nhà tiếp đãi chu đáo hơn cả đấy nhé?
Hắn mệt mỏi đảo mắt: "Mẹ hỏi trai con kìa, vốn dĩ chúng con định hôm nay về, ai bảo hét to như , giờ gặp ."
Tống Chiêu Lâm xong cau mày: "Mà ở nhà, đang ở quân đội ."
"Anh đang nghỉ phép."
Tống Húc Lâm đột nhiên lộ vẻ mặt suy tư: "Chú ?"
Tống Chiêu Lâm vội vàng lảng sang chuyện khác: "Quên mất! Vừa mới nhớ ! , bảo dọn dẹp phòng con nhanh lên, tối nay Thiên Lý ở đây."
— Tên khốn Tống Húc Lâm dám đe dọa !
Loại đe dọa ngầm chỉ hai em thường xuyên đe dọa lẫn mới hiểu .
Kỳ nghỉ của Tống Húc Lâm đương nhiên là nghỉ dưỡng, Tống Chiêu Lâm cũng kỳ nghỉ dưỡng, nhưng nào cũng lấy cớ quân đội bận rộn về , bao giờ bước chân cửa nhà, đương nhiên, nguyên nhân chính vẫn là để tránh ... Trong nhà chẳng mấy bình thường, bình thường như nhất đừng nên về thường xuyên.
Chiến đội cơ giáp và tính chất quân đội nơi Tống Húc Lâm và Tống Nghị công tác giống , cho nên lời dối rằng kỳ nghỉ dưỡng cũng trực chiến về của bao giờ vạch trần. Tống Nghị thì lười quản , Tống Húc Lâm , nhưng nắm thóp cái chính là để đe dọa hằng ngày!
Bị lừa bà bao nhiêu năm nay, chắc chắn sẽ thê thảm, dạy dỗ hai em đều dùng chiêu thức cả! Nào là Hắc Hổ Đào Tâm, Bình Sa Lạc Nhạn... chiêu nào hiểm là bà tung chiêu đó lên .
... Có thể bình an lớn đến nhường đúng là một kỳ tích.
Tống Húc Lâm thì trái ngược với , cứ kỳ nghỉ là chạy về nhà, ngày thường cũng sẵn lòng cùng quậy phá, cho nên tên khốn từ nhỏ sủng ái hơn ... Thực lưng bắt nạt thôi! Bây giờ đối tượng mà vẫn chịu sự khống chế của khác... Khốn kiếp! Thật khó chịu!
Tuyết Hương Vi cảm thấy giữa con trai lớn và con trai thứ bầu khí kỳ lạ gì đó, lập tức đề nghị của Tống Chiêu Lâm kéo sự chú ý: "À! ! Mẹ bảo dì Lý dọn phòng cho hai đứa ngay, con cứ ở nhà suốt, chất ít đồ trong phòng con , tối nay hai đứa cứ ngủ phòng khách ."
Thiên Lý há miệng, định cần phiền phức , Tuyết Hương Vi sớm dậy rời , trừng mắt Tống Chiêu Lâm hồi lâu nên lời — ít nhất cũng chia phòng cho bọn họ ngủ chứ?!
... nhưng từ những lời Tuyết Hương Vi với Tống Chiêu Lâm đó, bà chắc là sẽ cho bọn họ hai căn phòng chứ nhỉ...
Tống Chiêu Lâm còn giận hơn, ở nhà mà bà dám biến phòng thành kho chứa đồ? Hắn rốt cuộc con ruột ?!