(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 59: Biến Cố Kinh Hoàng: Trạm Trưởng Tỉnh Dậy Hóa Thành Mèo Đen

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó thực sự xảy nhiều chuyện. Thiên Lý đuổi Tống Chiêu Lâm ngoài, Tống Chiêu Lâm lẻn Trạm Giám Sát trộm hồ sơ cá nhân của Thiên Lý, còn Bắc Cảnh Xuyên — đang hẹn hò với một Omega — cũng nhận một cuộc điện thoại từ viện nghiên cứu.

"Cái gì?"

Bắc Cảnh Xuyên cầm điện thoại ở hành lang, lưng là tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc của vũ trường. Hiếm khi thấy cau mày chặt đến thế, hai hàng lông mày kiếm xoắn thành một cục.

"Tại gấp gáp như ?"

Đầu dây bên gì, Bắc Cảnh Xuyên lộ vẻ mặt bất lực: "Bây giờ giờ làm việc, bất kể đang ở vũ trường khách sạn thì cũng cần báo cáo với cấp chứ."

Cuộc điện thoại kéo dài gần hai mươi phút, Bắc Cảnh Xuyên suốt cả quá trình đều nhíu chặt mày, giống như đang giáo huấn . Cũng đối phương rốt cuộc là ai mà thể khiến loại như đơn phương mắng. Cúp điện thoại, Bắc Cảnh Xuyên thở dài thườn thượt, về phía căn phòng đầy ánh đèn màu hỗn loạn phía .

"Cưng hôm nay chúng về ."

Tất cả những chuyện Thiên Lý đương nhiên đều . Sau khi đuổi Tống Chiêu Lâm , tắm rửa một chút lên giường ngủ. Thiên Lý cứ ngỡ sẽ mất ngủ, nhưng ngờ chìm giấc ngủ nhanh, hơn nữa cũng mơ thấy gì, cứ như thể thực sự là một vô cảm vô tâm . Có điều, nửa đêm mơ màng tỉnh dậy một , thấy một vài tiếng động, khẽ mở mắt , mắt là những vệt sáng vặn vẹo và chói mắt.

Thiên Lý tưởng đang mơ, nhưng dường như chút tỉnh táo. Cậu đại khái là rơi trạng thái nửa tỉnh nửa mê, thấy ánh đèn, đồng thời cũng thấy bóng .

Cậu dậy xem thử — mật mã cửa chính đổi , lẽ thể đây dễ dàng như . Thế nhưng thành công, Thiên Lý còn chút sức lực nào. Trên đầu bỗng nhiên một bóng đen bay qua, nhưng bóng đen đó như đụng thứ gì đó, bật ngược trở , rơi mềm nhũn lên cánh tay .

Hơi nặng... cảm giác ... hình như là Mai Mai?

Mai Mai làm ?

Thiên Lý cảm thấy nhất định dậy xem , nhưng vùng vẫy vài nhanh chóng ngất .

Sáng sớm hôm khi Thiên Lý tỉnh dậy, phát hiện điều bất thường. Trước mắt tuy sáng sủa nhưng đầu óc nặng trĩu. Cậu thử chống tay định dậy nhưng mấy đều thành công, hơn nữa cảm giác truyền đến từ lòng bàn tay là sự tiếp xúc lực, mà là chạm thứ gì, cảm giác như hụt chân.

Thiên Lý nhắm mắt , cố gắng mở nữa, đó phát hiện, trần nhà cách xa thế ...

...

"Bộp!"

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Vừa trở một cái thế mà ngã xuống đất!

Chuyện ? Trước đây bao giờ gặp tình huống chật vật như thế .

Thiên Lý mặt đất hồi lâu, vẫn giữ nguyên trạng thái ngơ ngác. Cậu vốn định bò dậy, nhưng tay chân đồng loạt trơn trượt, giống như một chú hươu con mới chào đời, cách nào vững bằng bốn chân.

... Hươu con?

Thiên Lý ngẩng đầu lên, cảm giác càng thêm ngơ ngác, cái giường đầu thế ?! Giường của từ khi nào mà biến thành to lớn như ...

Thiên Lý tới xem thử, bước một bước, "tay" "vèo" một cái trượt ngoài. Đồng thời, Thiên Lý cũng rõ "bàn tay" của .

Một bàn tay đầy lông lá, mọc đầy lông đen...

Đậu mớ!!! Móng vuốt!!! Tay của biến thành móng mèo !!!!

Thiên Lý dọa cho khiếp vía, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên từ mặt đất, tiếng kêu kinh hãi theo phản xạ tự nhiên thốt một bước: "Meo!!!"

...

Cái quái gì thế ... cái quái gì thế ...

Hoàn cần nghi ngờ gì nữa! Cậu biến thành mèo !

Hơn nữa còn biến thành con mèo đen Mai Mai !

Cảnh vật mắt vẫn là nhà của , nên biến thành con mèo hoang vô danh nào đó. Nơi ngã xuống chính là bệ cửa sổ mà Mai Mai thường thích ngủ, chân bên còn một chỏm lông trắng, rõ ràng chính là Mai Mai ...

Chẳng trách ngã xuống đất xong bò dậy nổi, còn xu hướng trượt chân. Lông chân của Mai Mai nên cắt tỉa , giẫm lên sàn gỗ tất nhiên là sẽ trượt. Nội tâm Thiên Lý đang sụp đổ, đồng thời cảm thấy đang mơ. giơ chân lên, đưa tới mắt , định làm động tác nắm tay , chỉ thấy cái cục thịt mặt nỗ lực ngọ nguậy vài cái, xòe .

... Mèo thể nắm tay .

Chuyện quá đỗi hoang đường, biến thành mèo?! Không thể nào... Cậu sống trong tiểu học viễn tưởng!

Thiên Lý bò tại chỗ hỗn loạn hồi lâu, bỗng nhiên nghĩ đến, nếu bây giờ đang ở trong cơ thể Mai Mai, cơ thể của thì ? Hiện tại ai đang ở trong cơ thể ?

Cậu sốt ruột bò đến cạnh giường để xem cho rõ, nhưng khi thử bước một bước, Thiên Lý mới phát hiện, hiện tại đối với chuyện quan trọng nhất chính là dậy. Thiên Lý từ từ duỗi chân , những chiếc móng sắc nhọn thò từ trong đệm thịt, thử chống đỡ cơ thể, từng bước từng bước về phía giường. Khó khăn lắm mới đến gầm giường, Thiên Lý ngẩng đầu cái giường cao ngất ngưởng mà lòng đầy sầu muộn — bao giờ nghĩ rằng đối với một con mèo thì cái giường của cao đến thế, bình thường Mai Mai lên bằng cách nào? Có đôi khi đang ngủ, Mai Mai sẽ chui ngủ cùng , những việc Mai Mai làm , nhất định cũng làm .

... Chứ nhỉ?

Thiên Lý lùi hai bước bằng bốn cái chân, đó hướng về phía giường nhảy mạnh một cái, cơ thể tức thì bay vổng lên trung.

Hóa mèo thể nhảy cao như ...

Thiên Lý đang nghĩ như thì cơ thể bay vọt qua khỏi giường, đ.â.m sầm chiếc đèn trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-59-bien-co-kinh-hoang-tram-truong-tinh-day-hoa-thanh-meo-den.html.]

... Nhảy quá đà .

Thiên Lý va chạm rơi xuống, hạ cánh khá chuẩn, rơi đúng lên nệm giường, cũng rõ tình hình giường.

Trên đó vốn dĩ đang , nhưng hiện tại chỗ ai. Ga giường nhăn nhúm, quả thực dấu vết ngủ, nhưng ? Cơ thể của ? Tại biến mất ?!

Thiên Lý sốt ruột chạy quanh chỗ đáng lẽ hai vòng, đương nhiên chẳng tìm thấy gì, trái chiếc đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường reo lên.

... Trời ạ, hôm nay còn làm! Đáng sợ thật! Bây giờ bằng cách nào đây?!

Thiên Lý nhảy xuống giường, đến gương soi. Cậu chằm chằm con mèo đen hiện trong gương, lòng đau như cắt.

Đừng là bây giờ dùng cơ thể của một con mèo để đến Trạm Giám Sát là muôn vàn khó khăn, cho dù thực sự thành công đến đó, thì ai tin một con mèo như thế là trạm trưởng Trạm Giám Sát?

Đi làm là chuyện cần nghĩ đến nữa ...

rốt cuộc tại xảy chuyện chứ!!!! Chẳng lẽ vì tối qua làm chuyện tàn nhẫn đó với Tống Chiêu Lâm nên ông trời giáng xuống hình phạt cho ?! Cơ thể của rốt cuộc ?! Mai Mai rốt cuộc ?!

Thiên Lý sắp suy sụp đến nơi , hiện tại cần một chuyện.

... Nghe kêu meo meo cũng !

"Zèèè "

Lúc , từ phía phòng khách bỗng nhiên truyền đến một tiếng báo nhập mật mã sai. Thiên Lý cảnh giác ngẩng đầu lên, đôi tai cũng tự nhiên dựng . Sau khi biến thành mèo, thính giác dường như cũng trở nên hơn nhiều, nếu là bình thường, chắc chắn sẽ thấy tiếng khóa mật mã từ cách xa như .

tiếng thông báo chỉ vang lên một im bặt. Thiên Lý ngẩn , đó lập tức chạy phòng khách — bất kể đang định nhà là ai, kẻ thù bạn bè, cũng mau chóng xem thử, gặp .

Thiên Lý chằm chằm cửa chính nhà , dựng tai lên ngóng, thấy ngoài cửa loáng thoáng truyền đến một tiếng thở dài, đó là tiếng lầm bầm lầu bầu.

Là Tống Chiêu Lâm!

Tống Chiêu Lâm ở ngoài cả đêm, nghĩ nghĩ cảm thấy nên cứ thế mà rời theo ý của Thiên Lý. Sau khi tắm rửa ở khách sạn, nhà Thiên Lý. Hắn ôm một tia hy vọng mong manh, lẽ là vô tình chọc giận Thiên Lý, bây giờ qua một đêm , cơn giận của chắc cũng nguôi ngoai. Nếu vì ngoan ngoãn rời , chẳng là tự chuốc lấy thất bại, bỏ lỡ Thiên Lý ? Nghĩ , đây, nhập mật mã nhà Thiên Lý.

Không ngờ mật mã cửa đổi ...

Tâm trạng Tống Chiêu Lâm lập tức trở nên cực kỳ tệ hại, Thiên Lý mà nhẫn tâm thế chứ, ngay cả một chút cơ hội cũng để cho .

theo thói quen thường ngày, lúc chắc chắn vẫn còn ở nhà, vẫn đến giờ làm mà. Tống Chiêu Lâm bên ngoài , khẽ gõ cửa hai cái.

Trong nhà truyền đến một tiếng động mập mờ — , đoán sai, Thiên Lý quả nhiên vẫn làm.

thực tiếng động là do Thiên Lý từ sofa nhảy xuống cẩn thận ngã nhào xuống đất, cơ thể mèo vẫn dùng quen.

Cậu thấy Tống Chiêu Lâm thở dài một tiếng, đó : "Thiên Lý, em ở bên trong, cũng thấy tiếng của ... Em thể mở cửa , với em vài câu, ?"

Được chứ chứ! Mau ! Bây giờ còn sức mà quan tâm mấy chuyện , mau chóng giải quyết cái việc dầu sôi lửa bỏng mắt tính aaaa!

Thiên Lý gật đầu lia lịa nửa ngày, mới phát hiện cánh cửa mặt vẫn phản ứng — đúng , sửa mật mã cửa , Tống Chiêu Lâm căn bản .

Tống Chiêu Lâm thấy cánh cửa mặt vẫn đóng chặt, cũng bất kỳ phản ứng nào, trong lòng thấy buồn bã.

"Thiên Lý... Rốt cuộc làm gì khiến em giận đến thế, những lời em ... cái gì mà em là một khô khan cứng nhắc... lý do đó giống như đang tìm cớ để từ chối , chấp nhận lý do đó, chúng gặp mặt , cho rõ ràng ?"

Thiên Lý dựng hai tai Tống Chiêu Lâm lải nhải, cũng thấy buồn lây, nhưng bây giờ lúc để buồn, nghĩ cách mở cửa mới . Cậu chằm chằm tay nắm cửa hồi lâu, từ từ cong lưng — cơ thể mèo quá nhỏ bé, chỉ thể liều mạng thử xem thể mở cửa cho Tống Chiêu Lâm .

"Em thực sự như , sẽ nổi giận đấy nhé, ... cho em một phút... , năm phút, nếu em vẫn mở cửa, sẽ , và sẽ bao giờ đến làm phiền em nữa."

Tống Chiêu Lâm tủi cánh cửa mặt một cái, móc điện thoại từ trong túi , đối với chấp nhận mà cứ bám riết buông, cuối cùng sẽ khiến càng ghét hơn. Nếu qua năm phút nữa Thiên Lý vẫn mở cửa, sẽ thật... Dù thì hồ sơ của cũng đang ở trong tay , tin là tra ngọn ngành.

"Còn một phút nữa thôi đấy..."

"Còn ba mươi giây nữa thôi đấy..."

"Còn ..."

"Cạch "

Cánh cửa mặt uể oải mở một khe hẹp, Tống Chiêu Lâm mừng rỡ khôn xiết, đột ngột ngẩng đầu lên: "Thiên Lý!"

trong nhà ai.

Hắn nghi hoặc bước , nhíu mày quanh một vòng — c.h.ế.t tiệt, thực sự ai!

Tống Chiêu Lâm cúi đầu xuống, thấy một con mèo đen đang ngoạm lấy tay nắm cửa, cả con mèo dài ngoằng treo lủng lẳng đó, đôi mắt xanh biếc mở to trừng trừng .

Tống Chiêu Lâm giật giật khóe miệng: "Hả? Hả??? Mai Mai?!"

Con mèo mở cửa cho ?!

Loading...