(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 45: Một Nụ Hôn Đầy Rắc Rối

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:11
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc chia ly đến quá đột ngột, đừng là Thiên Lý chuẩn tâm lý, ngay cả Tống Chiêu Lâm cũng sẵn sàng để rời lúc .

"Nói nhé, vì hành tung nhà phát hiện nên mới định ngoan ngoãn về , mà là vì quốc gia cần , hiểu ?"

Cả buổi sáng Tống Chiêu Lâm cứ lải nhải chuyện , Thiên Lý bận rộn thu dọn những thứ cần thiết cho rời , trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu — thời điểm tệ quá, quan hệ giữa và Thiên Lý đang bước giai đoạn tiến triển , giờ , chừng Thiên Lý lưng cái là quên luôn.

Thậm chí còn khả năng kẻ khác thừa cơ nhảy .

Mấy ngày chung sống qua, Tống Chiêu Lâm cảm nhận sâu sắc Thiên Lý là một ưu tú đến nhường nào, vả đám ong bướm dập dìu quanh chẳng hề ít chút nào, chỉ là Thiên Lý quá chậm chạp, cảm nhận mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tống Chiêu Lâm tự nhiên nhớ tới đàn ông mà Thiên Lý gặp lúc diễn thuyết hôm đó, từ xa, tuy thấy gì, nhưng trong lòng hiểu rõ đối phương đang giở trò tán tỉnh gì.

"Tôi là vì quốc gia, với mấy chuyện làm gì."

Tống Chiêu Lâm chằm chằm bóng lưng Thiên Lý, thở hắt một thật mạnh: "Bởi vì thành kiến với ! Có cảm thấy là một tên công t.ử bột ăn chơi trác táng, giờ gia đình bắt về ?"

Nếu là mấy ngày , Thiên Lý sẽ thẳng thắn — nhưng đó là chuyện khi là Tống Chiêu Lâm, khi phận thực sự của , dĩ nhiên hiểu rằng Alpha chắc hẳn là một Alpha tài năng thực sự. Nói nhỉ... phận thật của vẫn tránh khỏi việc khoác lên cho tên một lớp hào quang, tuy hình tượng hiện tại của A Chiêu khác xa so với tưởng tượng của , nhưng cũng thể dùng tư duy định kiến để áp đặt đặc điểm tính cách cho một nhóm , ai bảo hùng thì thể tính cách như A Chiêu chứ?

Tuy tính tình chút bay nhảy, nhưng trong suốt thời gian dài như vẫn thể giữ kín như bưng với , cái gì thể , cái gì thể , từ một góc độ nào đó mà , A Chiêu vẫn khá là đáng tin cậy...

Thiên Lý bất lực đầu : "Tôi thấy nhà bắt về lúc nào, hiểu..."

Cậu đến đây đột nhiên hạ thấp giọng: "Tôi hiểu Tổng chỉ huy Chiến Đội Cơ Giáp là làm cái gì."

"Vậy... khi , nhất định giữ liên lạc đấy nhé, một ngày ít nhất gọi hai cuộc điện thoại."

Thiên Lý buồn : "Trong quân đội thể gọi điện thoại bên ngoài ?"

Tống Chiêu Lâm lập tức nghẹn lời, : "Tôi sẽ cố gắng, ít nhất một tuần gọi một , sẽ gọi di động của ."

Thiên Lý nhướng mày: "Còn gì nữa ?"

"Không thiết quá với những đàn ông khác! Đặc biệt là Alpha! , còn cái gã mặc áo blouse trắng nữa, cái là hạng lành gì ... Đối tượng xem mắt của cũng chẳng , cũng tránh xa cô , cô còn hại hạ t.h.u.ố.c đấy."

Thiên Lý chịu nổi sự lải nhải của , nhịn cắt ngang lời Tống Chiêu Lâm: "Hôm nay làm thế? Cứ như một bà lão ."

Tống Chiêu Lâm nhất thời á khẩu, chằm chằm Thiên Lý, lồng n.g.ự.c phập phồng rõ rệt mấy nhịp: "Cậu tưởng thế chắc?! Sao ... cái biểu hiện ."

Thiên Lý nghi hoặc nghiêng đầu: "Biểu hiện gì?"

"Cậu chẳng hề tỏ chút gì là nỡ xa cả!"

Nghe , Thiên Lý bỗng thấy cạn lời — lẽ đó cũng chút nỡ thật, nhưng như , cảm giác buồn bã lúc chia ly bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Cậu vô cảm đẩy kính một cái: "Tại nỡ xa chứ."

"..." Hắn ngay mà! Thế thì làm yên tâm mà cho !

Tống Chiêu Lâm cảm thấy việc đúng đắn nhất từng làm chính là kéo Thiên Lý đến nhà ăn của họ để công khai quan hệ, chuyện càng nhiều càng , nhất là để cả Sao Nhật Diệu đều ! Bất kể Thiên Lý coi là đối tượng hẹn hò hờ , trong mắt khi họ là thật, thì họ chính là thật.

Thiên Lý bộ dạng tức tối vì đuối lý của Tống Chiêu Lâm, trong lòng thấy buồn , kinh ngạc nhận hóa cũng nhân cách thích trêu chọc khác, là do bản tính cách của Tống Chiêu Lâm vấn đề, khiến một thành thật như cũng nảy sinh ý bắt nạt .

Thiên Lý chỉnh vẻ mặt, đặt một bộ quần áo tay Tống Chiêu Lâm: "Thời gian còn sớm nữa, quần áo ."

Tối qua họ đặc biệt trung tâm thương mại một chuyến, mua cho Tống Chiêu Lâm một bộ quần áo trông quá kỳ quặc — dù cũng thể để mặc bộ đồ chống nắng về, Tống Chiêu Lâm từ một góc độ nào đó cũng coi là trọng thần của quốc gia, đường như thế thì mất mặt quá.

Tống Chiêu Lâm ôm bộ quần áo đưa cho , thấy xót xa, thấy chút vui mừng — hừm, trong lòng Thiên Lý vẫn mà.

Thiên Lý thấy Tống Chiêu Lâm ôm quần áo đực đó, nhướng mày: "Mau đồ chứ."

Tống Chiêu Lâm cúi đầu bộ quần áo trong tay hồi lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: "Thiên Lý."

"?"

Thiên Lý còn kịp trả lời, bỗng Tống Chiêu Lâm đưa tay đẩy một cái, đẩy ngã xuống giường, ngay lập tức ép xuống, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u mạnh bạo hôn lên.

— Đã đến lúc , nếu còn làm gì đó, chẳng quá lỗ ?

Thiên Lý c.h.ế.t lặng ngay khi chạm môi , Tống Chiêu Lâm chuẩn sẵn tâm lý rằng cưỡng hôn sẽ vùng vẫy phản kháng, nên trận nắm chặt hai tay Thiên Lý, đầu gối tì chặt khoeo chân , dùng một tư thế đầy tính xâm lược ép giường. Thiên Lý mới vùng vẫy, chân của Tống Chiêu Lâm cũng gác lên theo, móc chân Thiên Lý khoeo chân kẹp chặt , khiến thể nhúc nhích chút nào.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tống Chiêu Lâm hôn lên môi Thiên Lý, nhấm nháp nghiền nát cánh môi , khiến nụ hôn mang theo một chút hương vị quấn quýt đến c.h.ế.t mới thôi, Thiên Lý thấy tiếng thở dốc nặng nề của , thể cảm nhận cảm xúc của Tống Chiêu Lâm đang kích động, mở miệng ngăn cản , nhưng chỉ sơ hở một chút, trong miệng một chiếc lưỡi cưỡng ép xâm nhập.

Theo đầu lưỡi của Tống Chiêu Lâm mạnh mẽ cạy mở hàm răng thăm dò trong, một cảm giác kỳ lạ truyền đến từ đầu lưỡi tiếp xúc mật thiết của hai , Thiên Lý nhịn nhổm eo lên, nhưng phản xạ phản kháng của nhanh chóng trấn áp, Tống Chiêu Lâm dùng sức đè xuống, mạnh mẽ quấn lấy đầu lưỡi Thiên Lý cùng dây dưa. Thiên Lý trợn to mắt — đây coi như là đầu tiên họ hôn trong trạng thái tỉnh táo và vì tình thế bắt buộc, tuy cũng còn ký ức, nhưng quá trình đều mờ mờ ảo ảo, cố ý nghĩ đến thì cũng nhớ rõ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-45-mot-nu-hon-day-rac-roi.html.]

"Ưm..."

Thiên Lý nhịn phát một tiếng rên rỉ trầm đục, Tống Chiêu Lâm bỗng nhíu mày, đôi mắt nhắm nghiền vẫn hề mở — dường như chỉ cần mở mắt là sẽ đ.á.n.h mất một vài cảm xúc nào đó .

Không qua bao lâu, Thiên Lý cảm thấy sắp hôn đến ngạt thở , Tống Chiêu Lâm mới buông , chằm chằm Thiên Lý, lồng n.g.ự.c phập phồng dồn dập, trong mắt một loại ánh sáng rực rỡ thiêu đốt khiến dám thẳng. Thiên Lý dồn dập thở dốc hai tiếng, giơ tay cho một cái tát, Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt, bỗng nhiên đưa tay tháo kính của , đó như hổ đói vồ mồi, một nữa hôn lên.

— Cậu đ.á.n.h chẳng đau chút nào.

Hắn đưa tay ôm chặt lấy eo Thiên Lý, ép cả lồng n.g.ự.c , so với nụ hôn như ly biệt , thêm vài phần ôn nhu quyến luyến. Một tay ôm lấy , một tay nhẹ nhàng vuốt ve bên tai Thiên Lý, men theo vành tai dịu dàng mơn trớn đến vị trí dái tai.

Động tác của quá đỗi ám , Thiên Lý theo bản năng giơ tay nắm lấy bàn tay đó của Tống Chiêu Lâm, còn thì nắm chặt cả bàn tay , nhưng đầu ngón tay vẫn cứ vân vê dái tai . Chẳng từ lúc nào, Thiên Lý mà cũng thả lỏng , từ bỏ việc kháng cự nụ hôn của Tống Chiêu Lâm.

Đây là một nụ hôn cực kỳ ôn nhu, kìm nén sự cấp bách, lo âu, bất định, và cả một chút vui sướng, Tống Chiêu Lâm nâng mặt Thiên Lý mút hôn hồi lâu, buông một chút, mổ tới, nhẹ nhàng c.ắ.n môi Thiên Lý, đầu lưỡi móc nối với , hồi lâu nỡ buông .

— Ít nhất thì từ chối trong trạng thái tỉnh táo, ?

Hắn cứ thế đè Thiên Lý giường, trong thở đều là mùi vị của . Một lúc lâu , Tống Chiêu Lâm bỗng ôm chặt eo Thiên Lý, vùi đầu bên mặt hôn mạnh một cái: "Tôi nhất định sẽ , đợi ."

"..."

Hắn xong câu đó liền đưa tay cầm lấy bộ quần áo vứt sang một bên, dứt khoát dậy, bước khỏi phòng. Thiên Lý một giường, chằm chằm trần nhà hồi lâu, bỗng nhiên đưa tay che mặt — cái quái gì thế ... để mặc cho tên làm xằng làm bậy chứ... chắc chắn là ma xui quỷ khiến .

Cho đến khi Tống Chiêu Lâm rời , cả hai đều nhắc nụ hôn đó nữa, bên cửa , Thiên Lý cũng , chỉ "ừ" một tiếng, cũng Tống Chiêu Lâm thấy .

Có lẽ hiểu thành vẫn còn đang giận chăng.

Thiên Lý bàn làm việc, chằm chằm bức cẩm kỳ xí đến cực điểm tường mà ngẩn , nhưng trong đầu trống rỗng, chẳng gì cả.

Cậu hiếm khi gặp tình trạng như , điều cực kỳ bình thường.

Thực chính Thiên Lý cũng hiểu đang giận — giận... chắc chắn là vẫn , Tống Chiêu Lâm chẳng hề đưa bất kỳ lời giải thích nào cho nụ hôn , cho đến lúc cũng nhắc thêm một lời, câu mập mờ "đợi " càng nực hơn.

Dựa cái gì mà đợi chứ.

Không... chắc chắn đợi , tên nợ nhiều tiền như , định phủi m.ô.n.g luôn ?

tâm trạng của phần nhiều vẫn là sự lúng túng, Thiên Lý nên đối mặt với Tống Chiêu Lâm thế nào, cũng nên đối mặt với chính .

... Nói thật, thấy ghét khi hôn, nhưng cứ thế cho phép ... , chút kỳ lạ.

Thiên Lý thể tháo gỡ mớ bòng bong , tuyệt vọng nhắm mắt cần bình tĩnh một chút, suy nghĩ kỹ xem... tại lúc đó biến thành cục diện như .

Tống Chiêu Lâm cái đồ khốn kiếp , sắp mà cũng để yên.

"Reng reng reng —"

Thiên Lý đang thẫn thờ bàn làm việc thì chiếc điện thoại đặt bàn bỗng đổ chuông, nhíu mày cầm điện thoại lên, màn hình hiển thị một lạ.

"Alo?"

"À... máy ."

Đầu dây bên truyền đến giọng một đàn ông, đối phương thấy chuyện thì dường như thở phào nhẹ nhõm .

Thiên Lý nghi hoặc hỏi: "Anh là ai?"

"Haha, thể nào, nhanh như quên ?"

"..." Đồ thần kinh.

"Đợi đợi ! Đừng cúp máy! Được , thua luôn. Là đây, Bắc Cảnh Xuyên. Chúng gặp một ở trường quý tộc trung ương tỉnh."

Thiên Lý thấy cái tên xong cuối cùng cũng chút ấn tượng, hóa là gã Alpha gặp , đó còn tưởng là giáo viên giả, suýt chút nữa khiếu nại lên Cục giáo d.ụ.c .

"Ồ... nhớ , tìm việc gì?"

Bắc Cảnh Xuyên : "Nhớ , hiện tại rảnh ? Hẹn ngoài gặp mặt chút?"

Thiên Lý vô cảm từ chối: "Không rảnh, làm việc , chào nhé."

Cậu xong liền dứt khoát cúp điện thoại — từng một đều là lũ rảnh rỗi, hôm nay là ngày làm việc đấy!

Loading...