(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 36: Thiên Lý: Anh Đến Văn Phòng Tôi Ngay Lập Tức!
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Lý bàn, tay cầm một cây bút bi, ngón tay khẽ run rẩy.
... Lại đến .
Sáng sớm rời nhà Tống Chiêu Lâm ôm ngủ một lúc, tình trạng run rẩy ban đầu quả thực thuyên giảm, để tránh xảy bất kỳ tình huống bất ngờ nào nữa, Thiên Lý nhanh chóng rời khỏi nhà, ở cơ quan công việc phân tán sự chú ý khiến đến mức cứ mãi tập trung Tống Chiêu Lâm.
qua giờ ăn trưa, cảm giác run rẩy ban đầu đó trở . Thiên Lý nhanh chóng bàn, lấy từ ngăn kéo một lọ kẹo sữa, lấy vài viên bỏ miệng, nhưng cảm giác chấn động nhẹ đó biến mất như mong – giống như con nghiện thể dựa kẹo sữa để giải cơn nghiện, cơn nghiện Alpha khi đ.á.n.h dấu cũng thể dùng kẹo sữa để xoa dịu.
Thiên Lý bực bội dậy, trong phòng, đột nhiên dùng khớp ngón tay day nhẹ sống mũi, hít sâu một , dường như định cảm xúc của .
– Trước đây thể hiểu cảm giác chân thật của Omega khi đối mặt với Alpha, vì bẩm sinh nhạy cảm với tin tức tố Alpha, từng thật lòng cảm nhận tin tức tố của bọn họ đáng sợ đến mức nào, hôm nay thì trải nghiệm...
kèm với đó chỉ là nỗi sợ hãi, mà còn là sự phụ thuộc, khó lòng dứt bỏ... Cảm giác tin tức tố kiểm soát một chút cũng , đương nhiên, điều khiến khó chấp nhận nhất vẫn là ánh mắt của đồng nghiệp.
Không bọn họ , nhưng mỗi khi ánh mắt chạm ai đó, Thiên Lý đều cảm thấy những đang kinh ngạc – Trạm trưởng đ.á.n.h dấu ?!
... Thôi , lẽ chỉ là tác dụng tâm lý, nhưng cũng đủ trở thành ám ảnh tâm lý !
Thiên Lý bực bội dậy khỏi ghế, đến cửa sổ, bức tường bên cạnh vẫn treo lá cờ thi đua lố bịch mà Tống Chiêu Lâm tặng...
...
Thiên Lý nhắm mắt nó – biến thành lúc nào cũng thể nghĩ đến Tống Chiêu Lâm.
"Reng reng reng"
Điện thoại bàn reo, Thiên Lý tới nhấc máy: "Alo?"
"Trạm trưởng, chiều nay một buổi diễn thuyết tại trường học, ngài thể ạ?"
Thiên Lý đưa tay lật cuốn sổ ghi chép bàn, lúc mới nhớ chiều thứ Hai lịch tuyên truyền ở trường học về cách Omega nên đeo thiết ức chế phát tình trong cuộc sống hàng ngày, nhưng thông thường chuyện đều do phòng tuyên truyền , tìm đến ?
"Người của phòng tuyên truyền sắp xếp ?"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Vâng, một tiền bối bệnh, cần tìm thế, nhưng trong trạm chỉ còn mỗi Trạm trưởng là tiền bối kinh nghiệm, nên đến hỏi xem ngài thể ạ."
Khi điện thoại câu đầu tiên, Thiên Lý bắt đầu lật lịch trình, đối phương xong, lịch trình trong tay cũng vặn lật hết. Thiên Lý nhịn rùng , hít sâu một nuốt bụng: "Không thành vấn đề, thể , cô gửi tài liệu email văn phòng của ."
"Vâng Trạm trưởng! Có Trạm trưởng tay chúng càng thêm tự tin! Dù trường học đến đều là những Omega chút vấn đề về tư tưởng..."
Thiên Lý sững , đó sờ lên cổ – nếu nhiệm vụ buổi chiều gian nan, thể giữ trạng thái , nhất định điều chỉnh đến trạng thái nhất mới .
Cúp điện thoại xong, Thiên Lý bàn do dự lâu, cầm ống bàn lên, gọi điện về nhà. Chưa reo hai tiếng, nhấc máy.
... Cảm giác khá kỳ lạ, bình thường trong nhà ai, bây giờ điện thoại, thật thể tin nổi.
Giọng trầm ấm dễ của Tống Chiêu Lâm lập tức truyền đến từ ống : "Alo? Xin hỏi ai đấy?"
Thiên Lý khẽ thở dài: "Là ."
Đối diện lập tức trở nên vui vẻ: "Trời ơi, mà gọi điện cho giữa giờ làm, ? Nhớ ?"
Thiên Lý trợn trắng mắt.
"Anh đang làm gì."
Tống Chiêu Lâm một tay cầm điện thoại, một tay chống cây lau nhà, cúi đầu đ.á.n.h giá bản đang mặc tạp dề, đột nhiên cảm thấy chút kỳ quái: "Cậu hỏi như khiến cảm giác như chồng làm bên ngoài lo lắng vợ yêu ở nhà nửa đường kiểm tra."
"..." Cậu nên gọi cuộc điện thoại .
Tống Chiêu Lâm xong tự híp mắt: "Tôi đang dọn dẹp vệ sinh, lau sàn nhà, tìm chuyện gì?"
"Anh bây giờ rảnh ."
"Có chứ, cả ngày đều rảnh."
"Vậy qua đây một chút."
Tống Chiêu Lâm nghi ngờ nhíu mày: "Qua đây? Qua ?"
Thiên Lý vô cảm bức tường mặt , : "Trạm Giám Sát Tin Tức Tố, lầu ba, văn phòng của . Ngay lập tức, lập tức, qua đây một chút."
Cậu xong trực tiếp cúp điện thoại, Tống Chiêu Lâm tiếng "tút tút" trong ống , ngây nửa giây, đột nhiên kích động: "Thiên Lý nhớ ?!"
Câu cuối cùng đúng là tổng tài bá đạo mà! Cứ như gọi làm chuyện hổ gì đó!
Tống Chiêu Lâm nhanh chóng cởi tạp dề, tắm rửa, quần áo, đeo kính và khẩu trang, chuẩn ngoài. Hắn bước một bước, cảm thấy nên tay như , dù cũng là Thiên Lý đích triệu tập , ít nhất cũng mang bữa trưa chứ, sáng sớm cũng ăn mấy.
Tống Chiêu Lâm khỏi nhà liền gọi một chiếc xe, Trạm Giám Sát Tin Tức Tố danh tiếng lẫy lừng, ai cũng ở , tài xế thấy đeo kính râm khẩu trang, là một Alpha, liền hỏi: "Anh bạn tìm thù ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-36-thien-ly-anh-den-van-phong-toi-ngay-lap-tuc.html.]
Tống Chiêu Lâm lập tức nghẹn lời: "Tìm thù?"
" , suốt ngày Alpha đến đó gây sự, ăn mặc thế , chuẩn gây sự ?"
Tống Chiêu Lâm ở ghế , từ phía kính râm liếc một cái: "Có bệnh, gây sự cái gì, đưa cơm cho vợ ! Nhìn xem xem, thấy hộp cơm ? Vợ kén ăn lắm, nhất định là cơm nấu mới ăn."
Hắn xong còn nhấc hộp cơm bên cạnh lên lắc lắc về phía tài xế: "Nhìn !"
Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, bĩu môi: "Giám sát viên đều là Beta, một Alpha vợ ở đó ? Vợ là Omega giam giữ để điều trị đấy chứ."
Tống Chiêu Lâm nhướng mày, nghiêng tới gần, vịn lưng ghế phụ lái: "Vợ thể là một Beta ?"
Tài xế: "Anh đùa ."
Tống Chiêu Lâm cảm thấy cần thiết giải thích với một lạ, trở ghế của , nhưng từ những gì nhận ít lượng thông tin.
Hóa giám sát viên tin tức tố chỉ dễ khiếu nại, mà còn dễ trả thù ? Vậy... chẳng an cá nhân đảm bảo ? Thiên Lý cũng như ?
Tống Chiêu Lâm nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm thấy nên thẳng một vấn đề – Alpha gây sự với Thiên Lý mà gặp ở siêu thị đây lẽ ngẫu nhiên, mà là mỗi ngày đều nhiều gây sự với , hôm đó tình cờ gặp .
Nghĩ đến đây, Tống Chiêu Lâm đột nhiên sốt ruột, Thiên Lý gọi điện thoại gấp như bảo qua, gặp chuyện phiền phức ?
"Này! Tài xế! Chạy nhanh lên!"
A Chiêu dùng sức vỗ lưng ghế: "Vợ đang đợi đưa cơm đấy! Đến muộn sẽ đ.á.n.h đấy!"
Tài xế lười biếng đầu , hất cằm ngoài: "Không thấy đèn đỏ ?"
"Vừa nãy chạy nhanh là vượt qua !"
"Vậy cảnh sát giao thông sẽ lao tới!"
Tống Chiêu Lâm đ.ấ.m mạnh một cái lưng ghế: "Được đèn xanh !!! Anh chạy nhanh lên! Tôi trả gấp đôi tiền!"
Tài xế lúc mới từ từ đạp ga: "... Sợ vợ thế, một chút cũng giống Alpha."
Tống Chiêu Lâm câu làm cho nghẹn lời – sợ vợ thì liên quan gì đến việc Alpha ?! Ba cũng sợ vợ! Cũng là Alpha! Còn là tướng quân nữa! Nhà bọn họ di truyền sợ vợ thì chứ?! là lo chuyện bao đồng!
Thế là sự thúc giục và cám dỗ bằng tiền bạc của Tống Chiêu Lâm, tài xế đạp ga phóng như bay đến Trạm Giám Sát, Tống Chiêu Lâm nhanh chóng xuống xe, lên lầu ba tìm Thiên Lý. Hắn vốn nghĩ phòng thì sẽ tìm lâu, ngờ tầng chỉ một văn phòng, Tống Chiêu Lâm đẩy cửa , liền thấy Thiên Lý đang bên trong cửa, tựa lưng tường nhắm mắt nghiến răng.
"Lão... Thiên Lý! Tôi đến !"
... Lỡ lời suýt gọi "vợ ơi", thấy thể sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.
Thiên Lý ngẩng đầu Tống Chiêu Lâm, đến mặt : "Cậu tìm làm gì? À đúng , còn mang bữa trưa cho , ăn ?"
Thiên Lý vô cảm chằm chằm một lúc, đột nhiên đưa tay : "Lại đây."
Tống Chiêu Lâm hiểu gì mà tiến gần, Thiên Lý túm lấy vạt áo kéo , ôm lấy eo. Hắn kinh ngạc mở to mắt, nhưng cảm thấy một khuôn mặt nóng hầm hập vùi n.g.ự.c . Tống Chiêu Lâm lập tức ngây đó, một lúc lâu, đưa tay đỡ lấy vai Thiên Lý: "Thiên Lý..."
"Đừng gì."
Thiên Lý nhắm mắt , trán lấm tấm một chút mồ hôi, Tống Chiêu Lâm từ từ hạ tay xuống, đổi từ đỡ sang ôm lấy vai , tay cũng trượt lưng , nhẹ nhàng ôm lấy Thiên Lý.
Tống Chiêu Lâm thấy tiếng thở dốc gấp gáp của trong lòng, lúc mới nghĩ đến tình hình của đối phương – chuyện sáng nay vẫn kết thúc, gọi đến đây vì gặp chuyện phiền phức, mà là cơn run rẩy ban đầu vẫn hết.
Tống Chiêu Lâm cúi đầu , khóe môi khẽ cong lên. Thôi , ít nhất bây giờ gặp rắc rối trực tiếp tìm giúp đỡ .
Hắn hỏi thêm nữa, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Thiên Lý, lòng bàn tay trượt từ gáy xuống, đỡ lấy gáy . Tống Chiêu Lâm nhẹ nhàng vỗ vai Thiên Lý, dùng khớp ngón tay nhẹ nhàng cọ xát tuyến thể của .
"Cậu gọi đến đây chỉ vì chuyện thôi ?"
Thiên Lý gì, nắm chặt hai bên áo của Tống Chiêu Lâm, một loại cảm giác choáng váng chực ngã – đặc biệt là khi vuốt ve tuyến thể của , cảm giác choáng váng đó càng mãnh liệt.
Thiên Lý hít sâu một , hệt như một con nghiện nhịn nửa ngày cuối cùng cũng đợi t.h.u.ố.c giải, một khi tiếp xúc, liền thể kiểm soát bản nữa, chìm sâu .
Tống Chiêu Lâm cảm thấy hai bọn họ ôm giữa văn phòng chút kỳ lạ, liền cúi đầu nhẹ giọng bên tai Thiên Lý: "Chúng ghế sofa bên cạnh ."
Thiên Lý nhắm mắt đáp, Tống Chiêu Lâm trực tiếp đưa tay, một tay ôm lấy Thiên Lý, mang về phía ghế sofa bên cạnh.
Thiên Lý thở một , nắm chặt áo , ngay cả thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Đóng cửa..."
Tống Chiêu Lâm quanh, phát hiện Thiên Lý kéo rèm tất cả các cửa sổ trong văn phòng của , chỉ cửa một ô kính trong suốt, nhưng cũng cách mặt đất cao, chắc sẽ ai thấy.
"Đóng , yên tâm ."
Tống Chiêu Lâm xuống ghế sofa, tiện thể ôm Thiên Lý lòng, thì khẽ cúi đầu tựa n.g.ự.c .
Nhìn khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng của Thiên Lý, Tống Chiêu Lâm nhịn cúi đầu ghé sát , nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu – thích nghĩ lung tung, tình cảnh , thật sự khiến nhịn mà nghĩ lung tung ...