(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 113: Rốt Cuộc Ai Mới Là Đứa Con Được Tặng Kèm Khi Nạp Tiền Điện Thoại?
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:50
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xoảng!!!”
Chiếc tách sứ trắng viền vàng quăng mạnh xuống đất, mảnh sứ vỡ cùng nước nóng b.ắ.n tung tóe, thể hiện rõ mười mươi cơn thịnh nộ của ném.
Nước nóng tràn sàn nhà bốc nhanh chóng, tạo thành một làn sương mờ ảo ánh nắng, trông vẻ tĩnh mịch. Thế nhưng, bầu khí yên bình lập tức phá vỡ bởi tiếng gầm gừ giận dữ của một đàn ông: “Mày dám phản bội tao!”
Kẻ đang nổi trận lôi đình chính là Cục trưởng Cục giám sát Thái Bác Minh. Ngồi đối diện ai khác chính là vị “ông chủ” từng gây khó dễ cho Thiên Lý. Hắn vẫn mặc bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị, tỏ vô cùng thản nhiên cơn hỏa hoạn của Cục trưởng. Sau nửa tháng đình chỉ công tác, cuối cùng ông chủ mới đồng ý gặp mặt, khiến Thái Bác Minh bao nhiêu uất ức kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng nơi để xả.
“Cục trưởng Thái, hiểu ông đang gì. Tôi phản bội ông khi nào?”
Thái Bác Minh hít sâu một , cố đè nén cơn giận đang chực trào: “Được, mày phản bội tao. Vậy mày giải thích xem, tại cuối cùng ở tòa đổi khẩu cung? Chúng mày cư nhiên chủ động thừa nhận hành vi của ! Uổng công bấy lâu nay tao hết lòng dàn xếp, dẹp yên cấp cho chúng mày. Nếu chúng mày tự thú như thế, tao mặc xác cho xong!”
Vị ông chủ bỗng bật , thong thả đáp: “Cục trưởng Thái , đến chuyện , nên nổi giận là mới đúng chứ? Ông nhận tiền của là để ‘xử lý’ đám cấp , nhưng ông những dẹp yên bọn họ mà còn để chúng gây sự khắp nơi. Một chuyện cỏn con mà để náo loạn lên tới tận tòa án, ảnh hưởng đến thiếu gia nhà chúng còn lớn hơn nhiều so với việc hòa giải riêng tư. Cục trưởng Thái năng lực hạn, đành tự giải quyết thôi. Sau chuyện , một là đòi tiền, hai là lôi ông cuộc, thể phản bội ông ? Nếu thực sự phản bội ông, thì cái giá trả chỉ là đình chỉ công tác ba tháng .”
Thái Bác Minh tức đến nghẹn họng mà cãi thế nào, vì gã đúng quá. Mình nhận hối lộ của mà làm hỏng việc... Thế nhưng, gã làm thể thừa nhận sự vô dụng của bản ? Huống hồ hiện tại đang treo giò ở nhà, lòng gã đầy rẫy bực tức, nghĩ nghĩ vẫn thấy tất cả là của tên .
Vị ông chủ cúi đầu, xoay nhẹ chiếc nhẫn phỉ thúy ngón tay cái bên trái: “Nghĩ thì, vụ cũng do quyết định sai lầm. Cấp của ông đúng, chuyện vốn chẳng gì to tát, lẽ nên đốt tiền cái đứa Omega vì đầu tư loại Cục trưởng như ông.”
“Mày...!”
Nói xong, ông chủ dậy, gã khẩy: “Xong , lời cần cũng hết. Cục trưởng Thái cũng chẳng mất mát gì, chỉ là chơi xơi nước ba tháng thôi, đuổi việc , cứ thoáng . Tôi cũng làm phiền ông nghỉ ngơi nữa, chào nhé.”
Thái Bác Minh chằm chằm theo bóng lưng gã mà nghiến răng kèn kẹt. Nói thì nhẹ nhàng lắm, đình chỉ ba tháng... Ba tháng , cái Cục giám sát còn ai thèm lệnh nữa?! Tất cả đều tại cái thằng Thiên Lý, đúng là chổi!
Cái tên đáng ghét đó gây cho bao nhiêu rắc rối, mà giờ thảnh thơi chuẩn kết hôn... Hừ, nhất định gửi cho bọn họ một “món quà lớn” mới .
Sáng sớm, tiếng gõ bàn phím lạch cạch khe khẽ đ.á.n.h thức Tống Chiêu Lâm khỏi giấc mộng. Hắn theo bản năng quờ tay sang bên cạnh nhưng vồ hụt, bèn lờ đờ mở mắt. Thiên Lý đó từ lúc nào trong ánh ban mai nhạt nhòa, đang hì hục gõ cái gì đó máy tính. Nhìn từ góc độ , tóc vẫn còn ẩm, rõ ràng là mới tắm xong.
Tống Chiêu Lâm xoay , chống tay lên đầu đắm đuối, thầm mong Thiên Lý cảm nhận ánh mắt của mà qua một cái.
đối phương vẻ đang cực kỳ tập trung công việc, tâm mà đếm xỉa đến .
“Không sấy tóc ngay là cảm lạnh đấy.”
Nghe thấy tiếng Tống Chiêu Lâm, Thiên Lý cuối cùng cũng chịu chia sẻ chút chú ý lên .
“Tôi làm thức giấc ?”
Tống Chiêu Lâm nhún vai: “Em ở giường thì tự tỉnh thôi.”
Nói đoạn, bò lồm cồm dậy, xuống phía Thiên Lý vòng tay ôm lấy , cả đổ dồn về phía . Thiên Lý đè đến mức lùn một mẩu, cau mày liếc một cái: “Tự thẳng lên ?”
Không.
Tống Chiêu Lâm thầm đáp trong lòng, mắt dòm màn hình máy tính hỏi: “Em đang làm gì thế?”
Thiên Lý khẽ thở dài, bất lực mặc kệ hành động của , đáp: “Viết báo cáo.”
“Hửm?”
“Tôi ghi những gì thấy và ở Cục giám sát để báo cáo lên cấp .”
Tống Chiêu Lâm ngẩn : “Em hành động nhanh thật đấy... như coi là vượt cấp ?”
Thiên Lý nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Cũng lý, là nên thư tố cáo trực tiếp luôn nhỉ?”
“...”
Tống Chiêu Lâm càng càng thấy sai sai, túm lấy vai Thiên Lý bắt xoay đối diện với : “Anh hỏi em nhé, em nhớ là gì của em ?”
Thiên Lý theo bản năng nhướng mày: “Cậu gì?”
Tống Chiêu Lâm hít một đầy kinh ngạc: “Tại mặt em một thể giúp đỡ mà em nhờ, cứ tốn công tốn sức đ.á.n.h báo cáo với thư tố cáo làm gì? Như chẳng khó khăn ?”
“Cậu giúp ? Cậu định giúp thế nào?”
Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt: “Anh quen Thị trưởng.”
“... Rồi nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-113-rot-cuoc-ai-moi-la-dua-con-duoc-tang-kem-khi-nap-tien-dien-thoai.html.]
Thấy sắc mặt Thiên Lý bắt đầu gì đó , Tống Chiêu Lâm nhất thời chẳng gì tiếp. Hắn chợt nảy một vấn đề nếu Thiên Lý vốn thích dùng đặc quyền thì ? Nếu mà thích dùng đặc quyền thì sớm nhờ vả chứ chẳng đợi đến tận bây giờ. Thế là vội vàng đổi giọng: “Thì... thể giúp em gửi thư tố cáo mà, như bọn họ sẽ xem sớm hơn.”
Thiên Lý vẻ do dự, tiếp tục gõ bàn phím: “Tôi cứ tưởng định là sẽ tìm trực tiếp giải quyết hộ luôn chứ.”
“...” Hắn vốn định thế thật, nhưng bản năng sinh tồn bắt đổi lời.
Thấy Thiên Lý vẫn miệt mài gõ máy, Tống Chiêu Lâm nhịn bèn bảo: “Thiên Lý, đói , là ăn cơm , ăn xong tiếp.”
Thiên Lý đồng hồ máy tính theo bản năng gật đầu: “Đến giờ ăn thật, ăn xong còn làm nữa.”
“Em ngốc , làm lụng cái gì tầm , ăn xong chúng chọn đồ cưới chứ. Giờ ở trong quân đội, chẳng lẽ cứ vứt hết việc cho lo liệu .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Hả?”
Tống Chiêu Lâm bất lực: “Em bắt đầu nghỉ phép kết hôn mà!”
Thiên Lý xong ngẩn một lúc mới sực nhớ: “Phải , quên béng mất bắt đầu nghỉ phép ...”
Tống Chiêu Lâm vòng tay ôm Thiên Lý từ phía , đặt cằm lên vai , hì hì cọ cọ má : “Nghỉ phép kết hôn, cảm giác cứ như thực sự bước đời sống hôn nhân sớm , cả nhà đều mong chúng cưới sớm cho xong.”
Thiên Lý nghiêng đầu : “Cả nhà?”
“Mẹ với trai chứ ai.”
Chuyện Tống Húc Lâm hai cưới sớm thì Thiên Lý từ lâu, đó lâu Tống Chiêu Lâm cũng rõ sự tình. Hắn cũng mới hóa đại ca nhà ý đồ với Ngụy Vân Hề. còn Tuyết Hương Vi thì ? Tại bà cũng vội thế?
“Chị Tuyết, chị ...”
“Mẹ bảo cùng bố du lịch.”
Nhắc đến chuyện Tống Chiêu Lâm thấy dỗi. Rõ ràng là và Thiên Lý kết hôn, mà nhà ai nấy đều hăng hái như chính cưới bằng, cư nhiên dồn hết phép cả năm mấy ngày để nghỉ. Đặc biệt là bố ... một cuồng công việc như thế mà cũng bắt đầu nghỉ dài hạn. Mẹ đương nhiên tận dụng cơ hội để du lịch một chuyến . Suy cho cùng, bố mới là chân ái, còn với trai chỉ là ngoài ý mà thôi...
Thiên Lý gật đầu mơ hồ: “Vậy , du lịch cũng .”
“Thế nên em nhanh chóng gả qua đây thì họ mới thảnh thơi mà chơi . Nếu , cứ vướng chân chuẩn hôn lễ cho chúng đấy.”
Thiên Lý nhịn bật : “Cậu là bản sốt ruột, là sốt ruột hộ chị Tuyết đấy?”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi, ôm Thiên Lý ngã xuống giường: “Cả hai chúng cùng sốt ruột ?”
Bọn họ quá nhiều việc bận rộn. Cả Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm đều sống trong biệt thự nhà họ Tống, thế nên họ mua một căn nhà mới cách biệt thự xa. May mà việc sửa sang tốn quá nhiều thời gian, vì sử dụng công nghệ trang trí nội thất mới nhất nên chỉ trong vòng ba ngày là thiện và thể dọn ở ngay.
Thiên Lý nắm tay Tống Chiêu Lâm khẽ mơn trớn: “Thực chúng cũng thể tổ chức đám cưới kiểu du lịch, như phiền đến , mà làm hôn lễ rình rang... còn mời bao nhiêu khách khứa, phiền phức lắm.”
Tống Chiêu Lâm suy nghĩ một chút, bỗng vui mừng gật đầu: “ đúng, chúng tổ chức đám cưới du lịch .”
Cái ông sư phụ của Thiên Lý , cũng chẳng gặp nào nữa . Cảm giác mỗi gặp là làm khó dễ... Hay là do ông vốn sở hữu gương mặt “nhạc phụ nghiêm túc” nhỉ? Tống Chiêu Lâm cũng chẳng hạng chịu nhịn uất ức, bảo ứng phó một hai thì còn , chứ cứ chiều lòng ông mãi thì cũng thấy phiền. Tóm , phương án đám cưới du lịch, nghĩ thế nào cũng thấy tuyệt vời ông mặt trời.
Hai đứa trẻ nhà tính toán thì lắm, ngờ lúc thuyết phục Tuyết Hương Vi tốn ít công sức. Bà lóc sướt mướt bảo Tống Chiêu Lâm lớn là bay khỏi vòng tay cha , đến cả hôn lễ cũng định tổ chức. Thiên Lý kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của bà làm cho ngây , thậm chí còn mủi lòng. Cậu hỏi Tống Chiêu Lâm nghĩ sai , bà thế chẳng giống đang vội du lịch chút nào.
Chẳng là rủi may, Tống Chiêu Lâm từ nhỏ Tuyết Hương Vi “đầu độc” đủ kiểu nên hiểu rõ chiêu trò của bà đến chân tơ kẽ tóc. Dù diễn sâu đến , vẫn sắt đá như cũ: “Mẹ trốn chơi thảnh thơi lắm chứ, làm màu mặt em thôi, sợ em thấy bà nhiệt tình với em.”
Thiên Lý khẽ thở dài, hóa bên trong còn nhiều lý do phức tạp thế , khiến nhất thời dở dở .
May mắn là khi Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý hết lời “khuyên ngăn”, Tuyết Hương Vi cuối cùng cũng đồng ý. Bà kéo Thiên Lý một góc: “Dù đồng ý cho hai đứa đám cưới du lịch, nhưng về vẫn tổ chức một buổi lễ nhỏ nhé. Đồ đạc chuẩn cũng gần xong cả , lúc đó chỉ cần mời họ hàng bạn bè đến ăn bữa cơm, tụ tập một chút thôi.”
Thiên Lý còn đang do dự, Tuyết Hương Vi vỗ vỗ tay tiếp: “Đây là yêu cầu tối thiểu đấy, từ chối nữa . Huống hồ, con cái của mấy bà bạn chị kết hôn chị đều tiền mừng cả , giờ con trai chị cưới, chị thu hồi vốn về chứ.”
“...” Cái lý do , đúng là thực tế đến đau lòng.
Xử lý xong xuôi việc, Thiên Lý bắt đầu cùng Tống Chiêu Lâm lên kế hoạch cho chuyến . Phải thừa nhận rằng, quyền thế của nhà họ Tống ở thủ đô thuộc hàng nhất nhì, dù họ tuyên bố tổ chức hôn lễ rầm rộ nhưng quà cáp vẫn cứ tấp nập gửi đến. Thiên Lý thấy mấy hộp quà lớn, tuy bên trong là gì nhưng bao bì là cực kỳ tinh xảo.
Đáng tiếc, vốn là kẻ lạnh nhạt với cả lẫn vật, nếu quà do quan trọng tặng thì cũng chẳng buồn mở , cứ thế để mặc cho Tuyết Hương Vi xử lý đống đồ đó.
Sau khi thứ thỏa, Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm, cùng với vợ chồng nhà họ Tống lượt lên đường bắt đầu hành trình của . Tống Húc Lâm khó khăn lắm mới tranh thủ kỳ nghỉ để từ quân đội về thăm nhà, mà chẳng thấy bóng dáng một ai. Hắn ngây cánh cổng biệt thự khóa chặt, bỗng cảm thấy hóa mới chính là đứa con tặng kèm khi nạp tiền điện thoại.
Vì chủ nhân của ngôi nhà đều du lịch, hầu cũng Tuyết Hương Vi cho nghỉ phép, nên khi trở về, căn nhà trống .
Hắn mặc bộ quân phục chỉnh tề cửa hồi lâu, khẽ thở dài thôi thì tìm Ngụy Vân Hề , năng t.h.ả.m hại một chút, sẽ thương tình cho ở nhờ vài hôm.