(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 105: Cái Kết Của Việc Giả Chết
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:41
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc kiểm tra sức khỏe của Tống Chiêu Lâm vẫn luôn tiếp tục, cứ cách một tuần đến một . Những kiểm tra thì gì, chỉ tháo băng gạc mắt, nên Thiên Lý đặc biệt coi trọng. Trong suốt quá trình tháo băng, luôn túc trực bên cạnh.
Từng vòng băng gạc gỡ , đôi mắt Tống Chiêu Lâm cũng cảm nhận ánh sáng ngày càng mạnh. Hắn thì lo lắng, vì những bác sĩ đều phục hồi . Sau khi vòng băng cuối cùng tháo xuống, Tống Chiêu Lâm chậm rãi mở mắt.
"Đợi một chút."
Thiên Lý bỗng đưa tay nhẹ nhàng che mắt Tống Chiêu Lâm: "Để kéo rèm , hôm nay nắng gắt quá, mắt thể sẽ chịu nổi."
Bác sĩ lời Thiên Lý , vô thức liếc Tống Chiêu Lâm một cái, mỉm xoay mặt về phía Thiên Lý: "Được."
Rèm cửa trong phòng bệnh dày lắm, khi kéo rèm vẫn chút ánh sáng lọt . Thiên Lý cửa sổ đầu lo lắng Tống Chiêu Lâm.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Được , mở mắt thử xem."
Tống Chiêu Lâm ngoan ngoãn mở mắt , vì thời gian dài tiếp xúc với ánh sáng nên vẫn cảm giác nhói, nhưng một lúc, Tống Chiêu Lâm dần thích nghi với ánh nắng, điều đầu tiên thấy khi mở mắt chính là khuôn mặt của Thiên Lý.
Hắn mừng rỡ nắm lấy cổ tay Thiên Lý, chằm chằm mặt hồi lâu mới cảm thán: "Cảm giác cứ như là xa cách lâu ngày mới gặp ."
"Anh rõ ?"
Tống Chiêu Lâm dùng sức gật đầu: "Không khác gì lúc cả."
Thiên Lý lúc mới thở phào nhẹ nhõm, với vị bác sĩ bên cạnh: "Phiền bác sĩ kiểm tra chi tiết cho một nữa, đo thử thị lực xem ."
"Không cần mà... em rõ lắm."
Tống Chiêu Lâm nhíu mày Thiên Lý, bỗng nhiên phát hiện ở phần tóc mai của một nhúm tóc bạc. Tống Chiêu Lâm tưởng nhầm, nắm tay Thiên Lý kéo gần: "Thiên Lý, tóc của em..."
Thiên Lý ngẩn , đó vô cảm dời tầm mắt : "Không ."
— Sao mà , Thiên Lý còn trẻ thế tóc bạc , thể chứ?!
Tống Chiêu Lâm nhất thời nên lời, chằm chằm mặt Thiên Lý một lúc, bỗng nhận dường như tiều tụy nhiều. Tống Chiêu Lâm sống cùng Thiên Lý vô cùng thoải mái, cũng nhận Thiên Lý sự lo lắng thái quá đối với , chỉ cảm thấy thái độ của đối với hơn nhiều... hơn cả mong đợi. Tống Chiêu Lâm cùng lắm chỉ thấy thắc mắc, còn phần lớn cảm xúc là tận hưởng sự "" . Bây giờ cuối cùng cũng thấy mới phát hiện , hóa Thiên Lý lo lắng, mà là vì đó mù nên thấy ...
Tống Chiêu Lâm xót xa nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Lý, : "Anh cứ để bác sĩ kiểm tra mắt cho xong , lấy nước cho ."
Thiên Lý xong vỗ vỗ lên vai Tống Chiêu Lâm, cầm bình nước ngoài. Tống Chiêu Lâm dường như còn gì đó, nhưng bóng lưng Thiên Lý xa, dần lộ vẻ trầm tư.
Sau khi Thiên Lý rời , Tống Chiêu Lâm bỗng đầu vị bác sĩ bên cạnh, nheo mắt . Vị bác sĩ bỗng như chột mà dời mắt chỗ khác. Tống Chiêu Lâm dậy tấm rèm: "Bác sĩ, phiền ông qua đây một chút."
Bác sĩ khẽ thở dài, theo Tống Chiêu Lâm. Tấm rèm đó là thứ phòng bệnh nào cũng , tạo một gian tương đối kín đáo, chuyện bên trong sẽ dễ khác thấy.
"Rốt cuộc là thế nào?"
Vừa trong rèm, Tống Chiêu Lâm ý định nổi đóa, chỉ tay ngoài rèm: "Sao thành thế ?"
"Tống chỉ huy... ngài hỏi là ý gì, hiểu."
Môi Tống Chiêu Lâm run lên hai cái, đó cố ý hạ thấp giọng: "Ông rốt cuộc gì với Thiên Lý?!"
— Chuyện đúng , việc ngoài tầm kiểm soát của !
Vị bác sĩ trời đất chứ nhất quyết Tống Chiêu Lâm, ông vẫn nhớ rõ những gì , bèn thuật cho Tống Chiêu Lâm một lượt, nhấn mạnh: "Tôi theo lời dặn của ngài mà."
"Ông thế mà là theo lời dặn của ?! Tôi chỉ bảo ông tình trạng của nghiêm trọng một chút thôi!"
Mặt Tống Chiêu Lâm xanh mét: "Ông năng mập mờ như thế, còn cái gì mà 'chúng cố gắng hết sức', đặt địa vị ai mà chẳng nghĩ sắp c.h.ế.t đến nơi chứ! Ông xem... tiều tụy đến mức ! Ngay cả tóc bạc cũng ! Không xong , xót c.h.ế.t mất..."
Hắn ôm n.g.ự.c tựa tường, gần như vững, mặt là vẻ đau khổ tột cùng — hối hận , đáng lẽ nên làm chuyện .
, tất cả chuyện đều là âm mưu của Tống Chiêu Lâm.
Khi từ Sao Ain trở về, cơ giáp thử lòng Thiên Lý một về chuyện kết hôn... Vốn tưởng Thiên Lý còn gì do dự nữa, ai ngờ cứ luôn lảng tránh vấn đề, đáp một cách trực diện. Tống Chiêu Lâm đành thông đồng với bác sĩ bảo ông tình trạng của lắm, hy vọng Thiên Lý thể quan tâm nhiều hơn, cũng hy vọng dùng chuyện để ngầm ép một chút.
giờ xem ... chuyện đơn giản như nghĩ. Thiên Lý đúng là thuận lợi đồng ý sẽ kết hôn với , nhưng phản ứng cũng quá mức .
Bác sĩ vô cùng khó xử : "Trước đây cũng từng làm chuyện , nghiệp vụ thành thạo mà, yêu của ngài hỏi quá chi tiết, chỉ đành lấp l.i.ế.m cho qua, còn việc hiểu lời thế nào thì cũng kiểm soát ."
Tống Chiêu Lâm tức giận : "Tôi quan tâm, chuyện ông nhất định cho một lời giải thích." Tình cảnh của hiện giờ đúng là đ.â.m lao theo lao, thế nào với Thiên Lý rằng thực mắc bệnh nan y, cơ thể khỏe như vâm ăn gì cũng ngon... mở miệng nổi!
"Xoạt."
Tống Chiêu Lâm dứt lời, tấm rèm bỗng nhiên kéo . Hắn kinh hãi đầu , chỉ thấy Thiên Lý đang đó, vô cảm chằm chằm .
"Thiên Lý..."
"Anh cho một lời giải thích , Tống Chiêu Lâm."
Tống Chiêu Lâm căng thẳng nuốt nước miếng: "Thiên Lý, em ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-105-cai-ket-cua-viec-gia-chet.html.]
Thiên Lý nhẹ nhàng đặt bình nước ở tay xuống, mắt chằm chằm Tống Chiêu Lâm, nhưng với vị bác sĩ bên cạnh: "Đại phu, phiền ông ngoài một chút, chúng vài lời riêng."
Bác sĩ vốn đang Tống Chiêu Lâm hỏi đến mức trả lời , lời Thiên Lý, như đại xá, vội vàng rời ngay. Tống Chiêu Lâm chằm chằm Thiên Lý đang từng bước ép sát , cảm thấy đây tuyệt đối là cuộc khủng hoảng lớn nhất trong hơn hai mươi năm cuộc đời của .
"Thiên Lý... em, em đừng kích động, giải thích..."
"Anh giải thích ."
Thiên Lý đến mặt Tống Chiêu Lâm, nheo mắt : "Tôi cũng xem, định giải thích thế nào."
"Anh..."
"Thôi, đừng giải thích nữa, để hỏi thì hơn."
Thiên Lý ép Tống Chiêu Lâm tận góc tường: "Những gì thấy là giả chứ, thông đồng với bác sĩ để lừa , đúng ?"
Tống Chiêu Lâm ngả , hai tay đưa lên làm tư thế ngăn cản: "Cũng... cũng cũng hẳn là thông đồng..."
"Nói cách khác, thực chẳng làm cả, cơ thể khỏe mạnh vô cùng, đúng ?"
Tống Chiêu Lâm há miệng, nhỏ giọng lầm bầm: "Không mà... em đúng là bọn họ bắt làm thí nghiệm thật mà..."
Thiên Lý bỗng nhiên túm chặt lấy vai , lớn tiếng ngắt lời: "Tôi hỏi rốt cuộc cơ thể làm !"
Tống Chiêu Lâm quát đến mức im bặt, hồi lâu mới xị mặt uất ức co : "Không... bệnh gì lớn... nhưng cũng cần hung dữ với như thế chứ..."
Thiên Lý nhắm mắt , hít một thật sâu. Tống Chiêu Lâm theo phản xạ rụt cổ , nhưng đợi mãi vẫn thấy nắm đ.ấ.m của Thiên Lý rơi xuống. Tống Chiêu Lâm chậm rãi mở mắt , chỉ thấy mặt Thiên Lý hiện lên nụ chằm chằm : "Vậy thì , quá , là ."
Tống Chiêu Lâm vô cùng cảm động, nước mắt lưng tròng nắm lấy cổ tay Thiên Lý: "Thiên Lý..."
"Vậy bây giờ chúng tính sổ chuyện lừa nhé."
"..."
Thiên Lý đột ngột rút tay , đ.ấ.m thẳng một cú thật mạnh mặt Tống Chiêu Lâm: "Tống Chiêu Lâm, đồ vương bát đán nhà !!!!"
Tống Chiêu Lâm đ.ấ.m đến mức cả bay thẳng ngoài, vặn cuốn tấm rèm, "vèo" một tiếng văng . Bác sĩ khi ngoài dám quá xa, thế là giây tiếp theo ông thấy Tống Chiêu Lâm rèm cuốn thành một cái kén ngã lăn đất, trượt một đoạn dài.
Ngay đó, Thiên Lý lao tới, cưỡi lên cái kén đất, đ.ấ.m từng cú một : "Cho lừa ! Cho lừa ! Đồ khốn! Đồ vương bát đán! Đánh c.h.ế.t luôn!"
Bác sĩ áp sát lưng bức tường phía , bàng hoàng Thiên Lý nổi điên — thật, thật bạo lực quá mất.
Ông sững sờ một lúc, bỗng nhận nếu cứ để Thiên Lý đ.á.n.h tiếp như , Tống Chiêu Lâm chừng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất, ông thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tống chỉ huy kìa! Đây là đầu tiên ông Tống Chiêu Lâm còn thể kêu t.h.ả.m đến thế...
"Thiên, Thiên , bình tĩnh ! Sức khỏe Tống chỉ huy thực sự vẫn hồi phục mà..."
Thiên Lý đang túm cổ áo Tống Chiêu Lâm xách từ đất lên, thấy tiếng bác sĩ bèn đột ngột đầu . Bác sĩ thấy mắt vằn tia máu, trong mắt đầy hung quang, sợ tới mức lùi một bước. Thiên Lý trừng mắt ông : "Ra ngoài, bớt quản chuyện bao đồng ."
Bác sĩ nuốt nước miếng, nhích một bước về phía cửa: "Cái đó... nhưng mà... chăm sóc sức khỏe bệnh nhân là chức trách của ."
"Thế , chức trách của ông còn bao gồm cả việc dối nhà bệnh nhân ? Có tin khiếu nại ông hả?! Cút ngay cho !"
Thiên Lý thực sự Tống Chiêu Lâm làm cho tức điên . Cậu lo sợ bấy lâu nay, hơn một tháng trời, đêm nào ngủ ngon giấc, cứ lo ngủ quên mất là Tống Chiêu Lâm sẽ cứ thế lẳng lặng mà . Biết bao nhiêu đêm lén dậy xem , bao nhiêu đêm ác mộng làm cho giật tỉnh giấc, sờ thấy tay Tống Chiêu Lâm còn ấm mới dám chợp mắt một lát... Không ngờ cái tên là giả vờ! Giả vờ! Giả c.h.ế.t! Đồ khốn khiếp!
Sau khi bác sĩ , Thiên Lý xách Tống Chiêu Lâm từ đất lên, khuôn mặt đ.ấ.m cho xanh tím một mảng của , cơn giận trong lòng vẫn hề giảm bớt.
"Tống Chiêu Lâm, tận hưởng cảm giác khác chăm sóc , hửm? Như mong , bây giờ sẽ đ.á.n.h cho bán bất toại luôn, yên tâm, nửa đời sẽ chăm sóc thật !"
Cậu xong liền giơ nắm đ.ấ.m định nện mặt Tống Chiêu Lâm, ôm mặt "oa" một tiếng rống lên: "Em đ.á.n.h ! Em đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho xong!"
"Mẹ kiếp thực sự đ.á.n.h c.h.ế.t đấy!"
"Hức..."
Tống Chiêu Lâm đuối lý nên dám phản kháng Thiên Lý, hồi lâu mới sụt sùi lên tiếng: "Anh... cũng cố ý mà... nào nhắc chuyện kết hôn em cũng lảng sang chuyện khác, em rõ ràng là chịu trách nhiệm với ! Anh mới đành bảo bác sĩ giả vờ với em là sức khỏe ..."
Thiên Lý nhướng mày: "Ồ, khổ nhục kế, dùng khá lắm nhỉ."
Tống Chiêu Lâm xị mặt: "Kế hoạch đuổi kịp đổi... Anh thực sự cố ý lừa em , cũng bảo bác sĩ với em là sắp c.h.ế.t, ai mà ông ngu thế chứ..."
"Đến giờ mà vẫn còn đổ trách nhiệm lên đầu khác ?!"
Tống Chiêu Lâm vội vàng ôm lấy Thiên Lý: "Thiên Lý, sai , chuyện đều là của , liên quan đến ai cả, nên lừa em. Anh hứa, thề, sẽ bao giờ chuyện như nữa... Em... em tha cho ?"
Những lời Tống Chiêu Lâm cũng tám chín phần mười giống như đoán, nhưng cái tên khốn làm việc lúc nào cũng trẻ con như , khiến chỉ đ.ấ.m cho thành thiểu năng luôn cho . Thiên Lý bực bội đẩy Tống Chiêu Lâm , định dậy, nhưng kịp vững, bỗng thấy mắt tối sầm , quỳ thẳng xuống đất. Tống Chiêu Lâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy : "Thiên Lý... Thiên Lý!"
Thiên Lý chút phản ứng nào, nhíu chặt mày, mắt cũng nhắm nghiền, dường như mất ý thức.
Tống Chiêu Lâm vội vàng bò dậy từ đất, bế Thiên Lý đặt lên giường bệnh, đó đột ngột mở toang cửa phòng, gào lên xé lòng: "Bác sĩ! Cứu mạng với!"