[ABO] Tương tư / Ảo tưởng được yêu - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-23 02:17:13
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái T.ử gia còn rõ tiểu O đang gì nữa.

Hai chữ Nhị Nguyệt tựa như một câu chú ngữ đ.á.n.h nát phong ấn, cánh tay chợt hiện lên cơn đau xuyên tim. Cơn đau đó từ cánh tay lan thẳng lên não bộ, những hình ảnh vụn vỡ quét đến như một trận cuồng phong, đ.á.n.h nát thần trí .

Hắn còn thấy bất cứ thứ gì nữa, mắt từng đợt tối sầm .

Thân thể va khung cửa trượt xuống, cũng còn thấy tiếng tiểu O đang lo lắng gọi tên .

Hắn chỉ thể giống như một con thú thương, theo bản năng cuộn tròn , hai tay ôm chặt lấy trán.

Trong cơn đau nhức tột độ bỗng xuất hiện ảo giác, thấy một đôi tay đầy vết thương đang đập cửa, thấy giọng của chính vang lên: "Tôi còn bế Nhị Nguyệt, ở bên cạnh họ cả đời mà."

Hình ảnh em trai hiện , cha tẩy sạch ký ức của , bắt trở bình thường.

Khi đó còn hiểu rốt cuộc những làm gì , nhưng quên là một chuyện chẳng lành gì.

Hắn nhất định nhớ kỹ, nhớ kỹ và việc vốn dĩ nên khắc sâu trong lòng .

Hắn thấy chính cầm một mảnh kính sắc nhọn, từng nét từng nét một khắc tên da thịt.

Rất đau, nhưng thấy an lòng.

Chỉ đau đớn mới thể giúp nhớ kỹ, khắc ghi: Hà Nhan, Nhị Nguyệt.

Vậy mà cuối cùng quên mất cơ chứ.

Trong con hẻm dài lạnh đau , một vươn tay về phía kẻ ngốc bẩn thỉu là , đó là một Omega hương thạch lựu dễ ngửi.

Là Hà Nhan của .

"Sao ở chỗ ?"

"Anh thương , đau ?"

"Đi thôi, về nhà với ."

"Tôi đặt cho một cái tên mới nhé?"

"Tên là Hà Bạch thấy thế nào, lấy cùng họ với ."

Đôi mắt Thái T.ử gia đỏ bừng, thở dồn dập, bóng tối đen kịt mắt dần rút . Cuối cùng cũng thấy giọng của tiểu O và cảm nhận đang nắm lấy tay .

Tiểu O vốn đang hoảng hốt, nhưng ánh mắt bỗng định ở phía : "Hà Bạch, về ! Lại đây giúp em đỡ một chút."

Thái T.ử gia xoay tay nắm chặt lấy tiểu O, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay .

Hắn gần như c.ắ.n môi đến chảy m.á.u chỉ để nuốt ngược câu "Tôi là Hà Bạch, về " trong.

Hà Nhan của , trong lúc bên cạnh ngã bệnh, tự ảo tưởng một "" khác.

nhớ quá muộn, rốt cuộc thể làm một Hà Bạch như xưa nữa.

《 Tương tư ABO 》22

Tiểu O gắng sức đỡ Thái T.ử gia về ghế sofa, đó giải thích với tiểu A của .

Tiểu A vốn luôn lời , nên tốn bao nhiêu sức lực, bảo tiểu A yên lặng về phòng ngủ đợi .

Chủ yếu là tiểu O sợ Thái T.ử gia tiểu A ngốc nghếch.

Tuy rằng ngại tiểu A ngốc , nhưng cũng khác cậy điểm mà khinh thường .

Huống hồ giống như một Alpha cấp cao như Thái T.ử gia, còn cái gọi là áp chế tin tức tố.

Nghe bảo sẽ khiến đối phương khó chịu.

Thái T.ử gia ghế sofa, cánh tay che khuất khuôn mặt, chỉ lộ chiếc cằm thon và đôi môi tái nhợt, giữa môi đỏ tươi một màu m.á.u do chính tự c.ắ.n .

Tiểu O thấp thỏm đưa Nhị Nguyệt phòng, do dự một lát hỏi: "Còn đau ?"

Thái T.ử gia buông tay , đôi mắt chằm chằm tiểu O khiến bắt đầu thấy sợ hãi.

Tiểu O nhỏ giọng : "Tôi t.h.u.ố.c giảm đau ở đây, uống ?"

Giọng Thái T.ử gia khàn khàn hỏi : "Tại t.h.u.ố.c giảm đau, cơ thể chỗ nào khỏe ?"

Tiểu O : "Trước đây tật đau eo, khi sinh Nhị Nguyệt xong, lẽ do hậu sản chăm sóc nên càng nghiêm trọng hơn, ngày mưa sẽ càng đau."

Biểu cảm của Thái T.ử gia như ai đó đ.á.n.h một gậy đầu, đau đớn ngẩn ngơ, vành mắt đỏ lên, suýt nữa rơi nước mắt.

Hắn : "Tôi tìm bác sĩ đến khám cho ."

Tiểu O : "Không cần , cũng chẳng chuyện gì lớn, cả."

Thái T.ử gia chút giận dỗi mím môi, hồi lâu mới nhẹ nhàng : "Sao quan trọng chứ, đau đớn là chuyện khó làm quen nhất đời."

Tiểu O Thái T.ử gia làm , nhưng ánh mắt hiện tại của quá kỳ quái.

Không do ảo giác của , cảm thấy Thái T.ử gia như thể biến thành một khác.

Ánh mắt tràn đầy nỗi thống khổ vô tận, và lạ lùng hơn là nỗi thống khổ đó mang theo một tia ẩn nhẫn thâm tình.

Thái T.ử gia thể nào thích mà.

Quả nhiên là nghĩ nhiều , tự đa tình thôi.

Ly

Một Omega bình thường như , gia đình và con cái, Thái T.ử gia làm thể thích .

Giống như đầu tiên gặp gỡ, Thái T.ử gia dù lướt qua thì cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.

Thời gian còn sớm, tiểu O khéo léo ý tiễn khách.

Thái T.ử gia bế Nhị Nguyệt một lát, tiểu O đành bế con giao tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-tuong-tu-ao-tuong-duoc-yeu/chuong-8.html.]

Lần Thái T.ử gia hỏi han vô cùng kỹ lưỡng.

Hận thể đếm xem Nhị Nguyệt bao nhiêu sợi tóc.

Khi thấy Nhị Nguyệt sinh non, sắc mặt Thái T.ử gia xanh mét .

Tiểu O vội vàng : " bác sĩ con bé khỏe mạnh, còn là Alpha cấp S nữa."

Cậu tiếp: "Rất kỳ lạ đúng , và cha con bé đều là bình thường, chắc là do đột biến gen thôi."

Thái T.ử gia hôn lên cái đầu nhỏ của Nhị Nguyệt, khẽ : "Bởi vì con bé là một báu vật, là báu vật cha mong chờ mà đến với thế gian ."

Tiểu O cảm thấy Thái T.ử gia dường như chút sến súa quá mức, cứ như thể Nhị Nguyệt là con gái của .

Tiễn Thái T.ử gia , Nhị Nguyệt dường như vẫn còn lưu luyến, nháo nhào đòi tiểu O bế cửa sổ để xuống lầu. Thấy Thái T.ử gia chui xe con bé mới chịu thôi.

Tiểu O chút ghen tị: "Con thích chú đó đến thế ?"

Nhị Nguyệt đáp: "Thích!"

Tiểu O hỏi: "Tại chứ?"

Nhị Nguyệt trả lời: "Thơm thơm!"

Thái T.ử gia trong xe nhưng lái ngay mà gọi điện cho một bạn làm nghiên cứu.

Hắn hỏi đối phương: "Cái loại t.h.u.ố.c tiêm đổi diện mạo mà từng đưa cho , còn ?"

Người bạn đáp: "Không , kiểm tra cơ thể ? Bên xác định tác dụng phụ của nó là gì ."

Thái T.ử gia hỏi: "Là gì?"

Người bạn : "Tôi thế cho hiểu, khi sử dụng loại d.ư.ợ.c tề , cái giá trả là gấp đôi thọ mệnh. Cậu dùng bao lâu, bao nhiêu đều sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Dù vẫn dùng ?"

Thái T.ử gia im lặng một hồi lâu, thở dài : "Vẫn dùng."

《 Tương tư ABO 》23

Khi tiếng gõ cửa vang lên, tiểu O đang nấu cơm.

Mở cửa , ngoài chính là tiểu A.

Tiểu O thấy thì khựng : "Anh ngoài từ lúc nào thế? Chẳng vẫn luôn ở trong phòng ?"

Tiểu O định đầu phòng thì tiểu A nâng mặt lên, và nhận một nụ hôn.

Một nụ hôn nhiệt liệt, chuyên chú và tràn đầy tình yêu sâu đậm.

Đã lâu lắm tiểu A mật với tiểu O như , cơ thể hôn đến mức mềm nhũn.

Một lúc lâu , tiểu O mới tiểu A buông . Ngón tay vuốt ve gò má ửng hồng của , khẽ gọi tên: "Hà Nhan."

"Ơi."

"Hà Nhan."

"Ơi."

"Hà Nhan."

Đến thứ ba gọi tên , tiểu O kỳ lạ , dịu dàng hỏi: "Anh làm thế?"

Tiểu A ôm chầm lấy nữa, gục mặt cổ : "Cuối cùng cũng về ."

Tiểu O bật , vòng tay ôm lấy eo , nhẹ nhàng vỗ về: "Anh thế, dùng giọng điệu , làm cứ như thể rời lâu lắm bằng."

Tiểu A gì, chỉ đỏ hoe mắt buông .

Tiểu O xoa đầu , thử hôn nhẹ lên má một cái: "Chúng ăn cơm nhé?"

Tiểu A gật đầu.

Tiểu O buông để bếp, nửa đường mới thấy tiểu A vẫn luôn bám sát theo , dính vô cùng.

Tiểu O bảo: "Hôm nay lạ thật đấy."

Tiểu A hỏi: "Lạ chỗ nào?"

Tiểu O đáp: "Anh cứ giống hệt như lúc mới em nhặt về , đặc biệt rời nửa bước, gan còn nhỏ nữa."

Tiểu A tình nguyện đáp: "Gan nhỏ ."

Tiểu O cảm thấy chút kỳ quái, nhưng để tâm lắm.

Cậu bảo: "Được , , gan nhỏ, Hà Bạch của chúng là ngoan nhất."

Tiểu O bưng thức ăn thì thấy Nhị Nguyệt đang trong lòng tiểu A chơi đùa.

Tiểu O ngẩn , đột nhiên vành mắt đỏ bừng, thụp xuống bịt mặt nức nở.

Tiểu A hoảng sợ, vội bế con chạy tới, cùng xuống cạnh .

Nhị Nguyệt vươn tay sờ cằm tiểu O, miệng bập bẹ: "Ba ba, ba ba."

Tiểu A cuống quýt hỏi: "Em thế? Có đau ở , khỏe chỗ nào ?"

Tiểu O ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, đến mức khiến tim tiểu A đau nhói.

câu tiếp theo của càng khiến tan nát cõi lòng hơn.

Tiểu O : "Hà Bạch, đây là đầu tiên kể từ khi Nhị Nguyệt chào đời, bằng lòng bế con bé."

《 Tương tư ABO 》24

Tiểu A – thực tế là Thái T.ử gia cải trang – tiếng của tiểu O đ.â.m tim từng nhát một.

Loading...