[ABO] Trọng sinh khốc A biến kiều O - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-21 04:08:21
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù hôn lễ thứ đều giản lược làm rầm rộ, nhưng chỉ dựa nhan sắc thần tiên của hai vợ chồng chủ nhiệm Đinh cũng đủ để khiến khác hâm mộ.
Càng cần đến lúc tân hôn mặn nồng, đến kiểm tra sức khỏe cũng dính lấy rời.
"Anh họp đây, em kiểm tra xong thì nhắn tin cho ."
"Biết ." Lưu Trì xua xua tay, "Anh mau bận việc của , em ở đây vấn đề gì ."
Hôm nay khám t.h.a.i xong tiện đường ghé qua làm tái khám. Cơ thể của lúc đột phát tai biến mạch m.á.u não làm phẫu thuật mở hộp sọ, hiện tại thời gian trôi qua lâu như , khéo tiện đường đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Lưu Trì ở khoa sản xong xuôi, tự nhiên liền theo chủ nhiệm Đinh ngoan ngoãn tới kiểm tra.
"Lão Đinh cứ yên tâm giao cho chúng em , bảo đảm sắp xếp cho tẩu t.ử thỏa đáng."
"Vất vả cho ." Đinh Lăng gật đầu với đồng nghiệp, đưa tay xoa xoa đầu Lưu Trì, gương mặt đầy vẻ yên tâm, dặn dò: "Ngoan một chút nhé."
Đinh Lăng mà cứ lưu luyến từng bước, khiến đồng nghiệp thấy tắc lưỡi ngạc nhiên.
"Chị dâu nhỏ, Đinh ca của chúng em thật sự là ngã gục tay chị ."
"Chị gì mà chị." Lưu Trì , "Cứ gọi tên là ."
"Tẩu t.ử đừng thế." Đồng nghiệp là thích trò chuyện, "Vị của chủ nhiệm Đinh cũng tên gần giống , tính tình cũng giống, chúng thoáng qua còn tưởng là cùng một đấy."
"Có lẽ Đinh thích kiểu như chúng chăng." Lưu Trì , cảm thấy mạo phạm, "Tôi kiểm tra thế nào đây?"
"Tới đây, tẩu t.ử lên máy , chụp chiếu cho ..."
Kết quả kiểm tra , Lưu Trì hồi phục nhanh, chỉ đều bình thường.
Ly
Đồng nghiệp : "Chủ nhiệm Đinh đúng là tự cứu một vợ về cho mà."
Anh với Đinh Lăng về việc lúc cuộc phẫu thuật nguy cấp thế nào, bọn họ đều tưởng vô phương cứu chữa, nhưng Đinh Lăng quyết định nhanh chóng, xin cấp cho làm cấy ghép, cuối cùng mới giữ mạng sống. Đây đúng là một kỳ tích trong lịch sử y học, thật quá tài giỏi.
"Cấy ghép?" Lưu Trì ngẩn , nhận giọng của chút run rẩy, hiểu rõ những thuật ngữ chuyên môn đó nên chỉ thể hỏi: "Vậy cái ... nguồn tạng là của ai?"
"Cái chúng cũng ." Đồng nghiệp , "Thông tin hiến tặng là bảo mật, chúng làm ."
"Ra là ."
Lưu Trì truy hỏi thêm, chỉ là nhịn mà thẫn thờ, sự việc liệu đúng như suy đoán ?
"Tái khám xong ? Đưa kết quả xem." Đinh Lăng khỏi phòng họp liền thấy Lưu Trì ngốc nghếch ở ghế chờ cửa văn phòng phát ngốc, "Sao ngẩn thế, Tiểu Trì?"
"Em..." Lưu Trì mở miệng, nhưng bệnh viện thực sự là nơi thích hợp để tâm sự, kịp gì thì y tá sốt sắng gọi Đinh Lăng cấp cứu bệnh nhân.
"Anh làm việc , về nhà ."
Đinh Lăng cũng thần sắc vội vàng, chỉ kịp dặn dò.
"Đừng để mệt, phòng nghỉ của mà đợi."
Chủ nhiệm phòng nghỉ riêng. Tuy rằng quá lớn nhưng sạch sẽ ngăn nắp, bên cửa sổ còn đặt một chậu quất cảnh. Lưu Trì bên cửa sổ, vặn đối diện khu viện, vị trí đó quen thuộc, khiến Lưu Trì ngẩn ngơ.
"Đinh, bồi em ở phòng bệnh t.h.ả.m quá ." Lưu Trì hì hì há miệng chờ lão Đinh nhà đút cơm, tứ chi gần như tê liệt, nhưng vẫn nhanh mồm nhanh miệng, còn thể hươu vượn cả ngày, "Anh xem đối diện kìa, văn phòng chủ nhiệm, bên cửa sổ còn quất để ăn, thật khí phái. Khi nào mới sắp xếp cho em đến đó đây?"
Đinh Lăng tiếp lời, đang giận Lưu Trì, dù đôi tay vẫn chăm sóc tỉ mỉ nhưng sắc mặt khó coi, nửa lời.
"Anh một câu mà." Lưu Trì giở trò , bĩu môi ăn, "Em chỉ ký cái tên thôi mà, làm gì mà giận dữ ."
"Em gọi đó là chỉ ký cái tên thôi ?"
Đinh Lăng giận đến phát điên, chỉ rời mắt nửa ngày, Lưu Trì đem hết tâm can tì phổi thận thể quyên góp đều đem quyên hết, hiện tại quan hệ của và Lưu Trì ràng buộc pháp luật, đến quyền từ chối cũng .
"Em đây chẳng là tận dụng đồ bỏ ." Lưu Trì chớp mắt với Đinh Lăng, "Chờ đến lúc em tắt thở, các cứ làm nhanh tay chút, tháo hết cho em, cứu ai thì cứu."
Lưu Trì run rẩy dùng ngón tay biến dạng móc vạt áo blouse trắng của Đinh Lăng.
"Mổ xong nhớ khâu cho em một chút, em yêu cái mà."
Sau rốt cuộc khâu Lưu Trì , chỉ là đột nhiên dám nghĩ, thể trọng sinh một , rốt cuộc là ý trời khó trái là nhân định thắng thiên.
Lưu Trì một rối rắm thêm nữa, dứt khoát tìm việc gì đó để làm, nhưng phòng nghỉ trống , ngoài một chiếc giường thì chỉ một cái bàn và một máy tính, hiện tại tâm phiền ý loạn cũng ngủ , thế là mở máy tính lên.
Đây là máy tính cá nhân của Đinh Lăng, bên trong phần lớn là văn kiện và các loại tài liệu, Lưu Trì xem hiểu cũng dám động chạm linh tinh, chỉ thể mở ứng dụng mạng xã hội duy nhất lên.
Từ khi tỉnh , vẫn tải mở phần mềm nào. Lúc khi còn trẻ thích lên đây trò chuyện linh tinh và đăng trạng thái, chỉ là hiện tại phần lớn vì thanh toán điện t.ử và nhiều nguyên nhân khác nên chuyển sang nền tảng khác, phần mềm ngược thời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-trong-sinh-khoc-a-bien-kieu-o/chuong-9.html.]
Lưu Trì suy nghĩ hồi lâu, vất vả lắm mới nhớ tài khoản và mật mã, gõ từng ký tự ấn phím Enter. Sau đó máy treo. Tiếng thông báo tin nhắn vang lên liên hồi dứt.
Lưu Trì lặng , lặng lẽ những dòng tin nhắn lướt qua nhanh chóng.
"Em đừng , em đang ẩn danh ? Đừng trốn tránh ."
"Đừng sợ, nhất định thể cứu em."
"Tại chịu gặp , mỗi ngày đều nghĩ đến em, tại trong mơ thấy em."
...
"Trời mưa , em lạnh ."
"Hôm nay thấy một đội chiếc mũ giống của em, đó đội bằng em."
"Ngoài chợ bắt đầu bán đào , em ăn ."
...
"Anh xem một bộ phim, em chắc chắn sẽ thấy nó nhàm chán."
"Tối qua mơ thấy em mắng , hôm nay em thể đến mắng vài câu ."
"Anh lên chức phó cao , nhất định sẽ bê chậu quất về cho em."
...
"Nhà cửa trang hoàng xong cho em , những gì em thích đều chuẩn cả, chờ em về ở."
"Gần đây thấy tóc bạc nhiều, chắc chắn em sẽ nhạo cho xem."
"Hôm nay học làm tương đậu, ngon bằng em làm, khi nào dạy ."
...
Ngày tháng cứ theo tờ lịch lật về phía , Đinh Lăng cũng chậm rãi trở thành dáng vẻ như bây giờ. Anh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, trở nên trưởng thành trọng và bình dị gần gũi, mất những góc cạnh thời trẻ, trở thành một ôn hòa với tất cả .
"Anh tự đặt cược với chính một ván, cược rằng em còn thể tìm ."
Thời gian của dòng tin nhắn Lưu Trì thấy quen, mốc thời gian, nhớ ngày hôm đó ông cụ Đinh với vẻ mặt rạng rỡ. Anh với đối tượng xem mắt là rằng:
"Hẹn hò với , hôm nay gặp mặt thấy chúng hợp , ở bên ..."
Anh yêu em.
Khi Đinh Lăng trở phòng nghỉ, liền thấy Lưu Trì đang che mặt đến mức đầy nước mắt.
"Sao ? Trong bụng thấy thoải mái ."
Lưu Trì trả lời, chỉ đưa tay ôm chầm lấy , cũng chẳng quan tâm áo blouse trắng bẩn mà cứ dính chặt lấy Đinh Lăng.
"Em hát cho một bài ." Lưu Trì ngân nga giai điệu của bài hát từ nhiều năm :
Nếu như em thể,
Sống thêm một ngàn nữa,
Em vẫn mong mặt là ,
Em tất cả những ấm áp của kiếp ,
Đều dành trọn cho .
"Xin , để em đợi lâu ."
Đinh Lăng dứt lời, liền thấy vị Omega mặt đang với hốc mắt đỏ hoe. Thẫn thờ chỉ trong chốc lát, thấy xòa trả lời .
"Không lâu ."
Chia tay từ thuở mây bay, thấm thoắt nước chảy mười năm. Chỉ một ánh mắt , em liền chính là .
--- Hết ---
Cảm ơn các bạn theo dõi bộ truyện , hãy nhấn theo dõi để bỏ lỡ những bộ truyện tiếp theo từ Sherly nhé!