Lạc Thư làm xong phương án cập nhật cho nước hoa "Nguyệt Thần", liền thấy trợ lý chủ tịch tới: "Lạc Thư, Chủ tịch bảo chuẩn báo cáo doanh nước hoa quý một chút, lát nữa mười giờ đến phòng họp họp."
"Ồ, ." Lạc Thư ngẩn , tiếp tục vùi đầu làm việc.
Lạc Thư đúng giờ xuất hiện tại phòng họp, bên trong mà chật kín . Trước đây họp hành chẳng thấy mấy bóng , lẽ vì chủ tịch mới nhậm chức nên ai cũng thể hiện một chút, cộng thêm đám họ hàng bên Lạc gia " yên tâm", nên Lạc Thư vẫn chút quen mà chen phòng họp.
"Lạc Thư, thể bắt đầu ?" An Tự Bạch híp mắt chống cằm hỏi .
"Được ." Lạc Thư mở slide, gật đầu.
"Đây là bảng chi tiết doanh nước hoa quý của Tập đoàn Lạc thị chúng , mời xem qua. Rất rõ ràng, dòng 'Xuân Ấm Hoa Nở' và dòng 'Tinh Không' doanh nhất, xét về nguyên nhân, nghĩ mấy điểm ."
"Đối tượng tiêu dùng chính của nước hoa Lạc thị vẫn luôn là tầng lớp trung và thấp, cách khác, tuy chúng cũng đơn hàng VIP, nhưng thị trường lớn nhất vẫn đáp ứng thị hiếu đại chúng. Hai loại , loại mùi hương thanh khiết trang nhã, Omega yêu thích; loại hiệu ứng quảng bá , mùi hương nồng nàn, một Beta, bao gồm cả Alpha đều sẽ mua. Doanh kém nhất, đương nhiên là dòng 'Nguyệt Thần', nhưng chúng đưa phương án cải tiến, tin rằng trong tương lai xa, nó sẽ vực dậy..."
Lạc Thư cuối cùng cũng khô cả cổ họng mới trình bày xong báo cáo doanh , phản ứng của mặt do dự quyết, bởi vì Chủ tịch còn tỏ thái độ.
Lạc Thư mang theo ánh mắt dò xét và nghi hoặc về phía An Tự Bạch, An Tự Bạch mỉm , đầu vỗ tay.
Lúc mới nhao nhao hùa theo vỗ tay.
Lạc Thư cúi , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng trở chỗ.
Tiếp theo là các bộ phận khác lượt báo cáo, cuối cùng, đến lượt Chủ tịch phát biểu.
An Tự Bạch dậy lên phía : "Mọi đều , cũng vui vì các thành viên trong công ty đều hăng hái như ! Mục tiêu của chúng là quý , lợi nhuận doanh tăng mười phần trăm, tự tin ?"
"Cái ... e là khó nhỉ?" Lạc Sử Thực , nhếch khóe miệng. "Chủ tịch mới đến, thể , lợi nhuận bán hàng của Lạc thị chúng bao giờ quý nào tăng trưởng vượt quá năm phần trăm."
An Tự Bạch ý châm chọc trong lời của , cũng giận, giọng vẫn trầm : "Lịch sử đều là do con tạo , tự tin, bởi vì tin tưởng ... Lạc Thư, thấy ?"
Lạc Thư ngờ An Tự Bạch sẽ hỏi , ngẩn dậy: "Nếu Chủ tịch tự tin như , chúng đương nhiên là nỗ lực, nỗ lực và nỗ lực hơn nữa , đúng ?"
Mọi đều vội vàng hùa theo.
An Tự Bạch , trong khoảnh khắc nụ dịu dàng đến lạ, khiến ngay cả Lạc Thư cũng tưởng hoa mắt.
Lạc Nhất Nhiên bỗng nhiên dậy, lớn tiếng : "Mọi nhất định làm ! Vì Chủ tịch An của chúng ! Vì nước hoa Lạc thị!"
Lạc Thư cảm thấy, Lạc Nhất Nhiên chắc là thích An Tự Bạch . Mấy hôm còn vì An Tự Bạch mà cãi ầm ĩ với Lạc Thuần.
Tuổi trẻ đúng là dễ rơi lưới tình mà... Lạc Thư thầm cảm thán trong lòng, nghĩ đến bản , nghĩ đến Diệp Chính Thừa, chỉ đành khổ.
Mối tình đầu, ở trong lòng, chẳng là nhiệt liệt nhất, bền lâu nhất và đẽ nhất ?
"Lạc Thư, đợi một chút." An Tự Bạch nhẹ nhàng mở miệng.
Lạc Thư ôm tài liệu định dậy nhà ăn "tranh cơm", đành xuống .
"Chủ tịch, còn việc gì ạ?"
An Tự Bạch thoáng qua phòng họp trống rỗng, nhếch khóe miệng: "Chỉ hai chúng , cần gọi Chủ tịch nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-trong-sinh-chi-bat-kha-dien-thuyet/chuong-48.html.]
"A... ." Lạc Thư . "Vậy xưng hô thế nào cho ?"
"Giống như đây, gọi là... Bạch hoặc là Tiểu Bạch đều ." An Tự Bạch dậy rót cho Lạc Thư một cốc nước, Lạc Thư chút thụ sủng nhược kinh.
"Cảm ơn... Bạch."
"Mắt lắm, thì ít thôi. Sau sẽ cố gắng sắp xếp cho một công việc sắp xếp nhẹ nhàng." An Tự Bạch chỉ chỉ con mắt bịt mắt che của .
Lạc Thư sững sờ, nên giải thích thế nào, : "Không cần chăm sóc đặc biệt cho , ... cái mù mới thế, chỉ là... chỉ là con mắt kỳ lạ, nên mới che ."
"Ra là ~" An Tự Bạch đăm chiêu . "Là mạo phạm ? Tiểu Thư đừng để bụng."
"Đương nhiên là ." Lạc Thư xua tay. "Chủ tịch, nếu còn dặn dò gì khác thì... thể ăn cơm ?" Lạc Thư chút ngại ngùng gãi đầu.
"Cậu cần , thấy cơm nước ở nhà ăn nhân viên thực sự kém, đúng lúc nấu ăn, buổi sáng tiện thể làm cơm trưa ở nhà nên cũng làm cho một phần. Bố thường bắt nấu cho ông ăn, còn đặc biệt dặn dò mang cho một phần. Vì ông ăn xong cứ khen dứt miệng..."
An Tự Bạch đẩy phần cơm hộp tinh xảo đến mặt Lạc Thư: "Nếm thử xem."
Lạc Thư ngạc nhiên đến mức khép miệng, cơm canh thơm nức mũi thực sự kích thích sự thèm ăn: "Vậy thì thật là... cảm ơn !... Tôi ăn đây~"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Lạc Thư ăn vài miếng, ngạc nhiên : "Anh Bạch, đây làm đầu bếp chứ? Thật sự ngon."
An Tự Bạch cố nén ham xoa xoa mấy lọn tóc vểnh lên của đối diện, chống cằm: "Ngon thì ăn nhiều một chút."
"Được."
Ta là đường phân cách CP moe moe đây Trần Kính Minh hôn mê đến ngày thứ mười lăm , Tiêu Tần cả gầy một vòng, sắc mặt cũng bắt đầu trở nên xanh xao.
"Lão đại... dù cũng ăn một chút ."
"Cút, đừng làm phiền tao." Tiêu Tần ở hành lang bên ngoài phòng bệnh, ôm mặt đang nghĩ gì.
" mà lão đại... cũng thể để cơ thể suy sụp , nếu chị dâu tỉnh cũng sẽ vui ."
"Chỉ cần em tỉnh ... chỉ cần em tỉnh !" Trên cổ Tiêu Tần nổi đầy gân xanh. "Chỉ cần em tỉnh , sẽ ly hôn với em ."
Tiêu Tần cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, tròng mắt vằn vện tia máu: "Tôi nhớ hết ... đều là hại em ."
Trong mấy ngày Trần Kính Minh hôn mê, Tiêu Tần về nơi ở của một chuyến. Vốn định lấy ít quần áo để ở bệnh viện, vô tình phát hiện một sợi dây chuyền màu xanh lục đậm nhét trong áo khoác của .
Tiêu Tần nhớ mua sợi dây chuyền lúc nào, lúc đầu cũng để ý đến nó.
Cho đến tối bắt đầu mơ, nhưng , rõ khuôn mặt của trai trong mộng.
Cảnh tượng Trần Kính Minh lĩnh chứng kết hôn với , cảnh tượng tranh cãi lóc với , dáng vẻ làm tàn phế đôi chân, còn cuối cùng đeo chiếc nhẫn cho .
Hắn điên cuồng lục tung nơi ở của Trần Kính Minh lên, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc nhẫn ngũ sắc rực rỡ . Tiêu Tần đưa chiếc nhẫn đến trung tâm giám định tinh thể. Kết quả cuối cùng đưa khiến Tiêu Tần chịu đả kích nặng nề.
Năng lượng của loại tinh thể thể khiến ký ức của con suy giảm.
"Em vốn dĩ rời khỏi ... vẫn luôn là như ." Tiêu Tần che mắt, thể kìm nén cảm xúc sụp đổ nữa, bỗng nhiên thẳng dậy đập nát tất cả những gì thể đập trong nhà.
"Được , Trần Kính Minh, chỉ cần em tỉnh , tuyệt đối sẽ níu kéo em nữa. Tiêu Tần làm !!"