"Em là mà..." Lạc Thư nghiêng giường, bất lực bóng dáng bận rộn của đàn ông.
"Không thể lời một ? Tối qua bảo em ở nhà đợi cũng đợi, hôm nay đừng tưởng đến bệnh viện tiêm t.h.u.ố.c ức chế là vạn sự đại cát." Diệp Chính Thừa ôm ga giường và vỏ chăn giặt sạch ban công.
"Anh mua t.h.u.ố.c , để xem nào." Diệp Chính Thừa xuống mép giường, giọng điệu dịu dàng dỗ dành.
Lạc Thư đỏ mặt, ôm chăn lăn phía trong giường, rầu rĩ : "Không cần ... em bôi t.h.u.ố.c ."
"Cái đó giống ." Diệp Chính Thừa xoay , ý lan đến tận đáy mắt.
"Chẳng lẽ... em đang trách tối qua bôi t.h.u.ố.c cho em ?" Diệp Chính Thừa cúi đầu ấn lên cái cổ mảnh khảnh của Lạc Thư, ép thẳng mắt .
"Em..." Giọng Lạc Thư run run, trong mắt dâng lên chút ánh nước.
"Đồ ngốc, cuộc điện thoại tối qua cũng ." Diệp Chính Thừa thở dài, suy nghĩ xem nên giải thích với yêu thế nào cho .
"Rõ ràng là suýt chút nữa thì phát tình ." Đôi mắt đàn ông lấp lánh ánh sáng tinh nghịch.
"Anh..." Lạc Thư thẹn thùng tức giận đẩy Diệp Chính Thừa . "Em tắm."
"Vậy thì khéo." Diệp Chính Thừa lắc lắc tuýp t.h.u.ố.c trong tay. "Tắm xong bôi t.h.u.ố.c sẽ dễ dàng hơn một chút."
"..."
Ta là đường phân cách CP moe moe "Tiêu Tần~" Trần Kính Minh mệt mỏi đặt quyển sách trong tay xuống, dang rộng hai tay.
Tiêu Tần ân cần tới, bế bổng từ ghế sofa lên.
"Ngày mai là cuối tuần, đó chơi một chuyến ?" Trần Kính Minh bỗng nhiên đề nghị.
Tiêu Tần ngẩn : "Sao tự nhiên chơi?"
"Cậu việc bận ? Vậy thì thôi..."
"Tôi bận! Nói ! Đi ?"
Trần Kính Minh trượt từ trong lòng đàn ông xuống, chạy thư phòng lục một tấm bản đồ, trải phẳng mặt đất.
"Nào, nhắm mắt chỉ đại một cái ."
"Hả?"
"Nhanh lên nào."
Tiêu Tần đành nhắm mắt chỉ bừa một cái.
"Đỉnh Thanh Sơn, xem chúng leo núi ." Trần Kính Minh híp mắt .
"Vậy ! Sáng mai chúng leo núi. Tiêu Tần, bây giờ chuẩn cơm hộp, chuẩn ba lô."
Chỉ thị của giáo sư Trần, Tiêu Tần nào dám ?
Tiếc là ông trời chiều lòng , ngày hôm núi đổ mưa to.
Đỉnh Thanh Sơn, bởi vì tên gọi đồng âm, nên còn gọi là núi Định Tình. Rất nhiều cặp đôi đều mộ danh tìm đến ngọn núi , thề nguyện hẹn ước một đời bên .
"Kính Minh, để cõng nhé?" Tiêu Tần nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của đàn ông, dù là mặc áo mưa, việc leo núi cũng chút tốn sức.
Trần Kính Minh nước mưa tạt đến mức mở nổi mắt, nhưng vẫn kiên trì tự leo lên.
"Như , lời thề trọn đời trọn kiếp mới linh nghiệm, ?" Trần Kính Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y đàn ông, lớn tiếng hét lên.
Tiêu Tần ngẩn , càng thêm dùng sức nắm chặt những đầu ngón tay ấm áp của đàn ông.
Đường núi quả thực càng lúc càng dốc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-trong-sinh-chi-bat-kha-dien-thuyet/chuong-42.html.]
Chân trái của Trần Kính Minh vốn tật, dù lắp chân giả điện t.ử hỗ trợ, nhưng với những bậc đá trơn trượt do nước mưa xối xả, cũng cách nào kiểm soát lực đạo.
"A..." Trần Kính Minh vẫn ngã xuống bậc đá, Tiêu Tần vội vàng định trọng tâm kéo đàn ông .
Nếu ngã từ bậc đá dốc thế xuống, c.h.ế.t cũng tàn phế...
"Cẩn thận!" Tiêu Tần nhíu chặt đôi mày kiếm.
Trần Kính Minh cũng chẳng màng đến vết thương trầy xước ở đầu gối, tay chân luống cuống dậy nữa.
"Nguy hiểm quá..." Trần Kính Minh thoáng qua bậc đá lưng, giọng run rẩy. "Cảm ơn , Tiêu Tần..."
Hai cuối cùng cũng va vấp tới quảng trường đỉnh núi.
Đỉnh núi khi mưa to gột rửa một bóng , phía xa xa một dải cầu vồng rực rỡ phá mây mà .
Ánh mặt trời vàng óng càng chút keo kiệt rải lên đôi tình nhân đang ôm hôn triền miên.
"Phù~" Trần Kính Minh nhẹ nhàng rời khỏi môi yêu, vui vẻ chạy đến bên hàng rào hét lớn xuống núi: "Tôi yêu , Tiêu Tần~ Chúng giống như thế , cả đời ở bên !"
Tiêu Tần đến bên cạnh Trần Kính Minh, mười ngón tay đan chặt .
"Tôi cũng yêu , Trần Kính Minh! Đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh ! Hạnh phúc! Ở bên !!"
Trần Kính Minh kinh ngạc , dường như là đầu tiên thấy đàn ông tỏ tình dài dòng như .
Một sự khát cầu phát từ tận đáy lòng, bộc trực đến thế.
"May mà quần áo dự phòng ướt." Trần Kính Minh mặc một bộ áo ngủ màu đỏ sẫm, vui vẻ lăn lên giường.
"Cơm nước ở khách sạn đỉnh núi cũng khá , quan trọng là suối nước nóng... thật sự thoải mái."
Tiêu Tần khẽ nhếch khóe miệng: "Tôi trải chăn trong tủ , thể ngủ đấy."
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Được." Trần Kính Minh buồn ngủ dụi dụi mắt, lảo đảo dậy.
"Cẩn thận." Tiêu Tần vội vàng đỡ lấy Trần Kính Minh. "Sao thế, trong chỗ nào thoải mái ?"
"Tiêu Tần..." Trần Kính Minh chút khó chịu ngẩng đầu lên, trong mắt xẹt qua một tia hoảng hốt. "Làm bây giờ... hình như kỳ phát tình của sắp đến ."
Ánh mắt Tiêu Tần tối sầm , mở miệng : "Có thể kiên trì đến lúc về nhà ? Bây giờ gọi xe ngay."
"Ưm... chắc là ." Trần Kính Minh ngã xuống giường, khẽ nhíu đôi mày .
"Tôi đợi ." Giọng đàn ông mềm nhũn, mang theo chút hương vị ngọt ngào thanh khiết.
"Ngoan, đừng lộn xộn, chỉ mười phút thôi, sẽ ." Tiêu Tần vội vàng cầm lấy áo khoác, xỏ giày ngoài.
Năm phút... Mười phút... Mười lăm phút...
Tiêu Tần... ở ? Cậu mau về mà...
Trần Kính Minh đầu tiên cảm thấy khao khát ấm của đàn ông đến thế, khao khát nụ của đàn ông đến thế.
Làm ơn hãy mau về bên cạnh , Tiêu Tần.
Tiêu Tần bịt chặt cánh tay đang chảy m.á.u ngừng, lạnh lùng giơ lên nòng s.ú.n.g giấu trong áo khoác.
"Tiêu lão bản, vẫn khỏe chứ hả~" Một gã đàn ông mặt đầy sẹo bước từ trong bóng tối.
Tiêu Tần hề chút hoảng loạn nào, ngược vẻ mặt đầy khinh thường: "Chậc..."
Lũ tạp chủng cuối cùng cũng tìm tới cửa ?
Trò chơi kết thúc .