Phó Trình Bách gọi một tiếng, lập tức dậy phòng tắm: "Cái nào cơ?"
Anh giơ chiếc áo khoác màu lạc đà mặc hôm nay lên.
"Cái , áo mùi khó chịu, cái gì đổ lên đây ?"
Tôi gãi đầu, nghĩ mãi một hồi: "Không mà."
Nụ môi Phó Trình Bách nhạt đôi chút: "Vậy chắc là mùi tin tức tố ."
Tôi gật đầu: "Chắc ạ."
Anh ghé sát ngửi, góc nghiêng mỹ đối diện với . Căn bệnh mê trai của bắt đầu tái phát.
"Mùi nồng thật đấy, em gần ai ?"
Làm gì nhỉ. Dù cũng là một Beta, ngửi thấy gì .
"Có khi nào ngửi nhầm ? Hôm nay em gần ai."
"Vậy ." Phó Trình Bách mỉm : "Tắm xong ?"
Tôi gật đầu, vài giọt nước từ lọn tóc ướt văng . Anh bỏ chiếc áo máy giặt, cho thêm nhiều nước giặt. Tôi còn kịp thắc mắc thì dậy bước tới mặt . Bàn tay với những khớp xương mạnh mẽ nâng mái tóc đen của lên. Giọng mang theo ý , vẻ lười biếng pha chút bất lực vang lên: "Sao sấy khô tóc thế ?"
Tôi định lùi né tránh thì một bàn tay siết chặt eo . Ngay đó, Phó Trình Bách bế bổng lên.
"Ngoan, sấy tóc ."
Ban đầu định vùng vẫy, nhưng nghĩ thôi bỏ . Cầm máy sấy mỏi tay lắm, nếu làm thì cứ để làm . Theo thói quen, đặt lên bệ rửa mặt. Luồng gió ấm áp từ máy sấy cùng những ngón tay dịu dàng của ngừng lướt qua làn tóc .
Nhìn gương thấy hai con một cao một thấp, màu da tương phản rõ rệt, mới chợt nhận hành động cho quá nhiều nước giặt lúc nãy của ... dường như bình thường chút nào. Dù vẫn giặt đồ, nhưng thường chỉ giặt những món nhỏ của . Vả , chiếc áo khoác hình như giặt máy.
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, kịp suy nghĩ mà thốt luôn: "Phó Trình Bách, ghen đấy ?"
Bàn tay đang luồn trong tóc khựng , đó tắt máy sấy. Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu .
"Là chồng của em, nghĩ ghen là chuyện bình thường mà. Vì yêu em nên mới nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng chiếm hữu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-toi-la-mot-beta-nam-nhung-lai-co-mot-nguoi-chong-la-alpha-cap-cao/chuong-4.html.]
Đầu óc chút cuồng, tất cả chỉ còn đọng câu " yêu em". Phó Trình Bách tỏ tình với nhiều , nhưng hầu hết đều là giường, khi cả hai đều mấy tỉnh táo. Đây là đầu tiên tỏ tình trực tiếp khi cả hai đều đang tỉnh táo như thế . Tay chân bỗng chốc lúng túng, chẳng đặt cho .
" em cũng yêu mà, em cảm giác chiếm hữu với ."
Anh bóp nhẹ eo , đột ngột hôn lên môi. Kết thúc nụ hôn, thở dốc, đổ gục lòng .
"Nếu làm thế với khác, em thấy vui ?"
Bộ não đang mụ mị của vội vàng xử lý câu . Phó Trình Bách hôn khác? Chỉ nghĩ đến cảnh đó, tim nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hóa cũng tính chiếm hữu với ?
Trong khi còn đang cố gắng làm rõ mối quan hệ , Phó Trình Bách bế về phòng ngủ.
Đam Mỹ TV
"Ngoan, thấy mấy ngày nay em ngủ ngon, hâm sữa cho em ."
Ly sữa ấm đưa tới mắt. Tôi nghĩ ngợi nhiều, cũng kịp thấy sự thâm trầm và nét cố chấp thoáng qua trong mắt , chỉ đón lấy chiếc ly và uống cạn. Sữa ngọt, vị chút khác so với bình thường. Tôi l.i.ế.m vệt sữa vương nơi khóe miệng: "Có bỏ đường ?"
Phó Trình Bách đáp, đưa tay vén lọn tóc mai trán , trán chạm trán.
"Không bỏ đường."
Tôi đắm chìm trong ánh mắt của , đầu óc ngày càng mụ mị. Cho đến khi tầm nhòe , mới nhận điều gì đó . Tôi ngoảnh mặt chiếc ly trống , liên tưởng đến camera, định vị và cả tầng hầm lúc , một ý nghĩ thể tin nổi vụt qua não: "Anh... bỏ t.h.u.ố.c sữa ?"
Câu hỏi còn dứt, đại não trống rỗng, đôi mắt tự chủ mà nhắm . Trước khi mất ý thức, thấy giọng dịu dàng của Phó Trình Bách vang lên bên tai:
"Bé con, vốn dĩ thể giả vờ lâu hơn nữa, tại em đòi ly hôn chứ?"
5.
Khi tỉnh dậy nữa, ngoài cảm giác mệt mỏi rã rời, thấy khó chịu gì khác. Tôi cố gắng mở mắt quan sát xung quanh, căn phòng lạ lẫm. Ngoài một chiếc giường thì chẳng gì cả.
Tôi định đưa tay lên day trán thì cảm thấy một sức kéo ở cổ tay khiến khựng . Cúi đầu , thấy một sợi xích to cỡ ngón tay cái. Nói là xiềng xích cũng hẳn chính xác, nó giống như một loại... đồ chơi tình thú hơn?
Tiểu nhân trong lòng gào thét điên cuồng. Chuyện là đây? Tôi cố lục tìm ký ức, cuối cùng trong bộ não mụ mị cũng nảy một khả năng: Có lẽ Phó Trình Bách giam cầm .
Thế nghĩa là làm nữa ? Ý nghĩ lóe lên, tự vả cho một cái thật mạnh. Chu Dư, trong đầu mày chứa cái gì thế hả?