[ABO] Tôi là một Beta nam, nhưng lại có một người chồng là Alpha cấp cao. - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:18:10
Lượt xem: 550

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nghiệp về nhà, thấy mãi tìm việc, dì ghẻ bắt đầu sắp xếp cho xem mắt. Bà bệnh tình của em trai nặng thêm, cần phẫu thuật gấp mà nhà lo nổi viện phí. Nếu kết hôn, khoản tiền sính lễ thể giải quyết tình thế cấp bách .

Tôi dùng hôn nhân của để đổi lấy tiền. bóng lưng còng của cha và đốm t.h.u.ố.c lá lập lòe suốt đêm tay ông, thỏa hiệp. Tôi chấp nhận xem mắt, nhưng ai cũng chê lầm lì và cách ăn mặc thời. Khi nhắc đến việc nhận sính lễ, lo lắng lắp bắp tranh luận, kết quả là làm hỏng cuộc gặp.

Trong xem mắt thất bại thứ tư, gặp Phó Trình Bách. Anh là nam thần học giỏi nổi tiếng nhất trường, cũng là ngưỡng mộ nhất suốt thời đại học. Ai cũng trở thành như , cũng ngoại lệ. Kẻ trong góc tối luôn khao khát ánh sáng.

Một thiên chi kiêu t.ử như , nếu buổi giao lưu giữa khoa Tài chính và Công nghệ thông tin, lẽ cả đời chúng cũng quen . quen cũng chỉ dừng ở việc lưu liên lạc. Đến khi nghiệp, mối liên hệ mỏng manh đó gần như bằng . Vậy mà ngờ gặp ở đây, và còn chủ động chào .

Tôi lúng túng rõ mục đích ở đây, đôi tai giấu mái tóc dài đỏ bừng như thiêu đốt. Nghe kể vì xem mắt thất bại mà buồn bã, Phó Trình Bách tỏ ngạc nhiên. Sau đó, nở nụ đầy thiện chí:

"Hay là kết hôn với , nhà cũng đang giục. Em giúp ứng phó với gia đình, giúp em giải quyết khó khăn tài chính, thấy ?"

Nghe giọng trầm thấp pha chút lười biếng của , ôm lấy trái tim đang đập loạn, hoảng hốt chạy trốn. Vừa về đến nhà, thấy tiếng thở dài của cha: "Bệnh của em con nặng , cần phẫu thuật ngay. Cha và dì Thẩm quyết định bán nhà để gom tiền."

Căn nhà là tài sản duy nhất của gia đình . Nhìn bóng gầy guộc ở cửa, gửi tin nhắn cho Phó Trình Bách. Anh trả lời nhanh: [Tôi vui, hợp tác vui vẻ.]

Hôn lễ nhanh chóng diễn , khoản sính lễ của giúp em trai cuộc sống mới. Tôi ơn , nên dù bao nhiêu xứng, đều giả vờ như thấy. Giây phút những chú chim bồ câu thả bay, chủ động hôn lên môi . Lần đầu tiên, hiểu thế nào là bủn rủn chân tay, thế nào là não nổ pháo hoa.

Sau khi kết hôn, Phó Trình Bách luôn giữ lễ nghĩa, nếu cho phép, bao giờ làm chuyện quá giới hạn. hầu như lúc nào là cho phép cả. Dần dần, cuộc hôn nhân trở nên chân thực hơn, trái tim chúng cũng xích gần hơn. Nếu vài ngày vô tình xông tầng hầm, lẽ những ngày tháng hạnh phúc vẫn còn kéo dài mãi.

3.

Nghĩ đến đó, thở dài. Đồng nghiệp bên cạnh vỗ vai : "Chu Dư, tối nay tổ chức tiệc sinh nhật, ông ?"

Tiệc tùng sẽ đông . Bản năng của là kháng cự, nhưng lời từ chối kịp thì đồng nghiệp tiếc nuối: "Lần nào rủ ông cũng , sinh nhật mà cũng nể mặt ? Tôi mời cả studio , chỉ thiếu mỗi ông thôi đấy."

Tôi đành hỏi: "Mấy giờ kết thúc?"

Đam Mỹ TV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-toi-la-mot-beta-nam-nhung-lai-co-mot-nguoi-chong-la-alpha-cap-cao/chuong-2.html.]

Thấy hy vọng, tươi rạng rỡ: "8 giờ là xong, lúc đó đưa ông về tận nhà, lo trễ giờ giới nghiêm ."

Tôi phản bác: "Tôi làm gì giờ giới nghiêm, chỉ là..."

Chỉ là về quá muộn vì Phó Trình Bách tan làm sớm, để ở nhà một .

"Được , yên tâm , đúng 8 giờ kết thúc, đích đưa ông về."

Tôi do dự một hồi gật đầu.

Đồng nghiệp , Phó Trình Bách gửi tin nhắn: [Bé con, mấy giờ em tan làm?]

Tôi loay hoay gõ phím nửa ngày, nhắn một dòng thì tổ trưởng gọi . Mãi đến lúc tan làm mới rảnh tay xem điện thoại, thấy hơn mười tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của , bỗng thấy trốn tránh. lúc đó, đồng nghiệp tới kéo lên xe.

Buổi tiệc diễn náo nhiệt, đều vui vẻ trừ . Tôi nhận vẫn thích nơi đông . Nhìn đồng nghiệp uống rượu hò hét, uể oải gắp thức ăn, trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ: Đồ ăn ở đây chẳng ngon bằng chồng nấu. Nghĩ xong khựng . Chu Dư, mày nghĩ cái gì thế, mày đang định ly hôn với cơ mà?

Tự trách xong, bắt đầu vùi đầu ăn. Ăn xong đồng hồ 8 giờ rưỡi, vội vàng dậy xin về. Đồng nghiệp áy náy đưa về nhưng từ chối vì làm gián đoạn cuộc vui của họ. Bắt xe về đến nhà gần 9 giờ rưỡi. Nhìn căn nhà đèn đuốc sáng trưng, lòng chút sợ hãi. Tôi đưa tay áo lên ngửi, chắc chắn mùi gì lạ mới tra chìa khóa cửa.

"Về ?"

Tôi như con chuột mèo dọa, lông tơ dựng cả lên. Nhìn Phó Trình Bách đang tựa bàn ăn, chột : "À... ừ, em về ."

Anh bước tới, gương mặt vẫn nụ ôn hòa: "Hôm nay em tăng ca ? Anh nhắn tin em trả lời?"

Tôi ậm ừ gật đầu, sang mới thấy thức ăn bày đầy bàn.

"Anh nấu cơm ?"

Anh đưa tay lấy chiếc áo khoác tay , ôm lòng: "Ừ, 7 giờ cơm xong , vẫn luôn đợi em."

Loading...