Ngu Kiều phòng tắm đ.á.n.h răng rửa mặt, tiếng nước chảy róc rách cũng kéo dòng suy nghĩ của Sở Kiêu trở .
Trong đầu bây giờ là hình bóng của Ngu Kiều.
Sở Kiêu thức dậy từ lúc 5 giờ sáng, mở mắt thấy gương mặt xinh tinh tế của Ngu Kiều. Cánh tay đang gác eo , Sở Kiêu là Ngu Kiều ôm eo .
Gần như theo bản năng, nín thở, đưa tay sờ lên mặt , cảm giác mềm mại đúng như trong tưởng tượng.
Cậu chút "tâm hư" mà xích gần thêm một chút, cẩn thận gạt những sợi tóc của Ngu Kiều vì sợ đè trúng sẽ đau mà tỉnh giấc.
Cánh tay vòng hờ gáy , nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc .
Mùi hương tiểu thanh mai vẫn nồng nàn mê như cũ, nhưng Sở Kiêu còn ngửi thấy một loại mùi hương khác.
Đó là tin tức tố của chính .
Lồng n.g.ự.c theo bản năng nóng ran lên, nghĩ đến việc thầm thương trộm nhớ đang vương mùi hương của , chút tự chủ của Sở Kiêu ngay lập tức sụp đổ.
Sợ Ngu Kiều phát hiện, mới dậy sớm tắm như .
Ngu Kiều rửa mặt xong bước , vốn định buộc tóc lên nhưng tìm thấy sợi dây thun mang tới hôm qua.
"Cười Cười, em thể giúp hỏi xem sợi dây thun nào ?" Ngu Kiều cầm lược bước , tóc chải mượt, phần đuôi xoăn nhẹ.
Sở Kiêu kéo ngăn kéo , lấy một chiếc hộp nhỏ.
"Em ." Cậu mở hộp, bên trong đủ loại kiểu dáng dây thun, "Nếu ở đây cái nào thích, em vẫn còn những cái khác."
"Em..." Ngu Kiều đưa tay bới trong hộp, ít nhất cũng tới một trăm sợi. Cuối cùng cũng tìm thấy cái cần, đó là một sợi dây màu đen đơn giản, trang trí rườm rà.
"Anh dùng cái là ." Ngu Kiều dời mắt , những sợi thun trong hộp hoa hòe hoa sói quá, cảm thấy nếu dùng chúng để buộc tóc thì chắc chắn khi đến trường sẽ vây xem suốt dọc đường.
Sở Kiêu dường như chút thất vọng, cúi đầu thu hộp .
Ngu Kiều soi gương buộc tóc hỏi: "Những sợi dây thun đều là chuẩn cho ?"
Sở Kiêu xong đồng phục, chiếc sơ mi trắng mặc càng làm tôn lên vẻ thanh tú, cao ráo của .
"Vâng."
"Trước đây tới thấy nhỉ?" Động tác của Ngu Kiều nhanh, thoắt cái buộc xong tóc.
Sở Kiêu nhận lấy chiếc lược từ tay Ngu Kiều, nhỏ giọng : "Tại hỏi em."
Ngu Kiều dáng vẻ ủ rũ của mà vì chuyện gì mà vui. Anh cúi thấp , một bàn tay đặt lên vai Sở Kiêu, gương mặt đột ngột áp sát , khẽ chạm lên má một cái.
"Nụ hôn chào buổi sáng."
Nhìn thấy vành tai Sở Kiêu đỏ ửng đúng như mong đợi, Ngu Kiều khẽ thành tiếng: "Vậy đều tìm em đòi dây thun, ?"
Sở Kiêu chỉ cảm thấy chỗ Ngu Kiều chạm như đang bốc cháy, khẽ há miệng, cuối cùng chỉ thốt một chữ: "Vâng."
"Anh quần áo, em vẫn ở đây ?" Ngu Kiều lùi một , bộ dạng ngượng ngùng của Sở Kiêu mà trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-24.html.]
Hôm qua còn tâm tư của Sở Kiêu dành cho . Giờ , cũng dám tùy tiện trêu chọc một Alpha mới trưởng thành, còn thầm thương trộm nhớ bao lâu như thế .
"Em... em ngoài ." Cậu chật vật đóng cửa .
"Thật đáng yêu." Nhìn bóng dáng Sở Kiêu chạy trối c.h.ế.t, tiếng của Ngu Kiều cánh cửa phòng ngăn cách .
Vợ chồng Sở Tần dậy sớm như , nhà ăn chỉ hai Sở Kiêu và Ngu Kiều đang dùng bữa sáng.
Bữa sáng gồm cháo kê và sủi cảo hấp. Ngu Kiều thích uống sữa bò, Sở Kiêu xuống nên dặn nhà bếp hâm nóng một ly sữa mang lên.
"Hôm nay công ty bận ?" Ngu Kiều thổi cháo hỏi thêm, "Mấy ngày em đều đến trường."
Hơn nửa tâm trí của Sở Kiêu đều đặt , hỏi liền trả lời: "Cha về , việc ở công ty chia bớt cho ông một phần, em sẽ bận rộn như mấy ngày nữa."
"Cười Cười." Ngu Kiều gọi một tiếng, đợi đến khi Sở Kiêu về phía , mới cong cong đôi mắt: "Em đến trường là vì thấy ?"
Bàn tay đang cầm thìa của Sở Kiêu bỗng chốc cứng đờ, hoảng loạn né tránh, dám mắt Ngu Kiều vì sợ thấu điều gì đó.
Ngu Kiều cũng vội, nhà ăn chìm gian yên tĩnh cực kỳ. Anh bưng ly sữa lên uống một ngụm, thể trêu quá mức, mới chậm rãi tiếp: "Nếu Cười Cười vì thấy mới đến trường, sẽ thấy vui."
Sở Kiêu ngước mắt lên, vặn thấy Ngu Kiều đang l.i.ế.m vết sữa dính nơi khóe miệng, yết hầu của theo bản năng chuyển động lên xuống.
" ." Cậu đáp, "Là vì thấy , em mới đến trường."
"Cười Cười thích đến ?" Ngu Kiều nghiêng tới , khi mở miệng, mùi sữa ngọt ngào hòa lẫn với hương thanh mai, cảm giác chua chát lúc sớm biến mất.
Tim Sở Kiêu lỡ mất một nhịp, căng thẳng mắt Ngu Kiều như xem những gì.
Ly
Thấy đôi môi mỏng của đối diện mím chặt thành một đường thẳng lời nào, Ngu Kiều cũng truy hỏi thêm, dù việc Sở Kiêu thích là sự thật rõ ràng .
Cánh mũi khẽ động, mùi tin tức tố nhàn nhạt thoang thoảng quanh chóp mũi khiến tâm trạng Ngu Kiều vô cùng .
"Anh cũng vui vì mỗi ngày đều thể thấy Cười Cười." Anh đưa tay véo má Sở Kiêu một cái.
Lúc sắp cửa, Ngu Kiều lấy xong đồ đạc, mới giày xong thì Sở Kiêu phía kéo một cái.
Ngu Kiều theo bản năng đầu định hỏi chuyện gì.
Cằm những ngón tay lạnh bóp nhẹ, buộc ngẩng đầu lên. Tin tức tố đàn ông nọ ngày càng nồng đậm. Tiếng thở của lọt tai như dẫm lên nhịp tim, khiến tim đập loạn xạ.
Độ cong của chiếc cổ khi ngẩng lên tuyệt mong manh, bàn tay của Sở Kiêu xoa nhẹ gáy , vuốt từ vị trí tuyến thể xuống đến yết hầu.
Cậu cúi , khẽ chạm khóe môi Ngu Kiều.
"Nụ hôn chào buổi sáng, Tiểu Ngoan."
Tin tức tố ngừng cuộn trào xung quanh, thở của cả hai va chạm phát tiếng động, lặng lẽ hòa quyện làm một.
"Em thích , Tiểu Ngoan."
"Chỉ cần thấy , em thấy vui ."
Đó là câu trả lời của cho câu hỏi của Ngu Kiều lúc ở trong nhà ăn.