[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:16:30
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng buổi xế chiều xuyên qua cửa sổ thư phòng mà gặp chút trở ngại nào, rọi thẳng căn phòng tông màu trầm ấm, hòa quyện với sắc trắng từ chiếc áo len của Ngu Kiều, tạo nên một gian thêm phần ấm áp.

Y quan sát Sở Kiêu đặt bức tượng gỗ lên bàn, chống tay lên cạnh bàn, khom vươn tay lấy tập tranh đặt ở phía bên . Khi Ngu Kiều cúi xuống, vạt áo len kéo lên làm lộ một vòng eo thon gọn. Làn da trắng như ngọc thạch khiến Sở Kiêu nỡ rời mắt, ánh cứ thế dán chặt đó.

Cho đến khi Ngu Kiều thẳng dậy, Sở Kiêu mới vươn tay khẽ kéo vạt áo của y xuống, đôi mắt lảng tránh dám thẳng mặt y.

“Sao thế?” Ngu Kiều thắc mắc.

Sở Kiêu lắc đầu, chỉ thấp giọng : “Quần áo của lệch .”

Ngu Kiều cũng để tâm lắm, y cầm tập tranh tới xuống chiếc ghế quý phi trong thư phòng. Đây là món đồ mà Sở yêu cầu trang , bà rằng ở đây sưởi nắng là thoải mái nhất.

“Tiểu Kiêu, em qua đây.” Ngu Kiều vẫy vẫy tay gọi .

Lúc Sở Kiêu mới bước tới. Ngu Kiều đang chính giữa ghế, Sở Kiêu thoáng qua khẽ khàng xuống sát cạnh bên y.

“Đây là do vẽ ?” Sở Kiêu hỏi xong mới thấy một câu thừa thãi. Bởi lẽ những chữ lớn bìa tập tranh rõ điều đó .

Ngu Kiều tủm tỉm gật đầu: “ , phần vẽ dựa theo album ảnh chung của hai đứa , còn phần nghĩ gì vẽ nấy. Anh vẽ em lắm đấy, em xem thử ?”

Sở Kiêu tin tưởng lời y , bởi rõ tài năng hội họa của Ngu Kiều xuất sắc đến nhường nào. Ngón tay thon dài của nhanh chóng lật mở trang đầu tiên. Đó là hình ảnh thuở nhỏ. Ánh mắt Sở Kiêu lập tức dừng ở dòng chữ nhỏ ở góc bên :

Tiểu Kiêu năm tuổi trông giống như một thiên thần nhỏ.

Ánh mắt khẽ xao động, dùng dư quang liếc thần sắc của Ngu Kiều, vành tai bắt đầu nóng lên.

“Anh vẫn nhớ đầu gặp em, em học cách giả vờ vẻ già dặn .” Ngu Kiều hề nhận ánh mắt trộm của , ngón tay y khẽ chạm gương mặt của "Tiểu Sở Kiêu" giấy vẽ: “Lúc đó nghĩ, đứa trẻ đáng yêu đến thế cơ chứ.”

Sở Kiêu vô thức mím môi. Hắn còn nhớ rõ dáng vẻ của lúc mới gặp y. Khi , mới từ đất nước của trở về. Cha Sở là yêu vợ như mạng sống, nếu Sở rằng để và bạn đời tương lai bồi dưỡng tình cảm thì lẽ lúc bọn họ vẫn còn đang ở nước ngoài.

Sở Kiêu nhanh chóng lật sang trang thứ hai. Trong tranh là hình ảnh đang lóng ngóng dùng đũa gắp đậu phộng, khiến đậu phộng rơi vãi đầy bàn. Góc vẫn là một hàng chữ:

Lần đầu tiên Tiểu Kiêu dùng đũa, nhưng em thông minh.

“Dáng vẻ phục của em lúc đó làm ấn tượng cực kỳ luôn.” Ngu Kiều nghiêng mặt , nhớ vẻ mặt cau đầy biệt nữu của Sở Kiêu năm đó khiến y nhịn mà bật .

Trong mắt Sở Kiêu hiện lên một tia ngượng ngùng. Những "lịch sử đen tối" thầm thương trộm nhớ ghi tạc kỹ càng như , khiến hạnh phúc thẹn đỏ cả mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-17.html.]

Chẳng là do ánh nắng quá đỗi ấm áp do bầu khí quá đỗi dịu dàng, mà tập tranh càng lật về , Ngu Kiều và Sở Kiêu càng xích gần hơn. Đến khi Sở Kiêu lật tới trang cuối cùng – bức vẽ mặc chính trang, rõ ràng sững sờ mất một lúc.

Người trong tranh trông trưởng thành hơn hẳn dáng vẻ hiện tại của . Bộ âu phục hai hàng khuy ôm sát lấy vòng eo, quần tây cắt may tinh tế để lộ mắt cá chân, khuôn mặt lãnh đạm về phía .

Sở Kiêu hỏi: “Bức tranh vẽ dựa ?”

Hắn thường xuyên tham dự các buổi yến tiệc nên từng mặc qua nhiều bộ lễ phục, phần lớn đều là âu phục may đo riêng biệt. Trí nhớ của Sở Kiêu , nhận ngay lập tức rằng bộ lễ phục nào từng mặc giống hệt với bộ trong tranh.

Ngu Kiều vén lọn tóc dài bên má tai, khẽ đáp: “Hôm đó tình cờ mơ thấy em, khi tỉnh dậy ấn tượng vẫn còn sâu đậm nên vẽ khoảnh khắc đó.”

“Anh nghĩ rằng đây chính là dáng vẻ của em khi ngoài hai mươi tuổi.”

Sở Kiêu dĩ nhiên bỏ sót dòng chữ nhỏ phía : Tiểu Kiêu lúc trưởng thành mặc âu phục quả nhiên vẫn như trong tưởng tượng.

“Anh thích em mặc âu phục ?” Sở Kiêu nghiêng đầu, đôi mắt màu xanh lục đậm sâu thẳm như một vòng xoáy, từng chút một cuốn lấy Ngu Kiều bên trong.

Ngu Kiều thoáng ngẩn ngơ. Hai là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, y vốn dĩ "kháng thể" với gương mặt của Sở Kiêu. Thế nhưng , bằng ánh mắt ôn nhu nghiêm túc như thế, ngay cả Ngu Kiều cũng khỏi nín thở.

Như ma xui quỷ khiến, Ngu Kiều vươn tay , nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm khóe mắt của Sở Kiêu thì y đột ngột dừng . Sở Kiêu nhanh chóng nắm lấy cổ tay y. Cổ tay Ngu Kiều gầy, khi bàn tay bao trọn, một luồng nhiệt nóng bỏng từ lòng bàn tay lập tức lan tỏa da thịt y.

“Tiểu Ngoan, thích ?”

Ly

Ngu Kiều nhiệt độ nơi cổ tay làm cho sực tỉnh, y cuống quýt cúi đầu, khẽ hít một sâu để bình trái tim đang đập loạn nhịp. Một lúc lâu , y mới nở một nụ nhạt, khẽ đáp: “Thích.”

Sở Kiêu vẫn nắm lấy tay y, để mặc cho đầu ngón tay y dừng nơi khóe mắt .

“Nếu chạm , thì cứ chạm .”

Ngu Kiều cảm thấy khoảnh khắc Sở Kiêu dịu dàng đến lạ lùng. Hương trúc nhàn nhạt như những sợi tơ bao vây lấy y, khiến "quả thanh mai" vốn đang nhảy nhót cành bỗng chốc trói chặt và trở nên tĩnh lặng. Tin tức tố ngọt thanh tranh trào , thể chờ đợi thêm mà quấn quýt lấy hương trúc đến mức khó lòng tách rời.

Ngu Kiều thấy tiếng nhịp tim. Là của y, và cả của Sở Kiêu nữa. Nhịp đập của hai trùng khớp hảo, đến mức y chẳng còn thấy tiếng chim chóc líu lo bên ngoài cửa sổ.

Thình thịch. Thình thịch.

Ngón tay Ngu Kiều khẽ run rẩy. Y dường như đôi mắt thâm thúy mê hoặc, đầu ngón tay tròn trịa khẽ lướt qua hàng mi cong vút của . Sở Kiêu nén cảm giác ngứa ngáy mà hề nhắm mắt, bướng bỉnh chằm chằm mặt, y vì diện mạo của mà thẩn thờ, vì mà mê đắm. Điều đủ để khiến tâm thần chao đảo.

“Sau em sẽ mặc cho xem.” Sở Kiêu thấp giọng : “Chỉ cần thích là .”

Loading...