[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:08:16
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Kiều cảm thấy cả nhẹ nhõm vì còn vướng bận việc gì, tan học liền lên xe trở về nhà. Thực , Sở Kiêu quan sát cho đến khi thấy y rời hẳn, mới bảo tài xế lái xe hướng về phía công ty. Hắn vẫn còn một cuộc họp quan trọng cần chủ trì.
Khi Ngu Kiều về đến nhà, Ngu Thiên đang vui chơi trong hoa viên, còn Ngu Lạp thì vẫn về tới. Ngu Kiều dứt khoát thẳng thư phòng để tìm kiếm vật liệu làm quà sinh nhật cho Sở Kiêu. Tuy rằng Sở Kiêu thiếu thứ gì, nhưng y cũng thể thật sự chỉ tặng đúng một túi bánh quy nhỏ .
Ngu Kiều mở tủ, lôi một khối gỗ quý mà y cất giữ từ lâu. Lúc lấy chiếc hộp , tay y vô tình chạm một chiếc hộp khác ngay bên cạnh. Chiếc hộp màu đen tuyền, sợi ruy băng lụa bên dường như từng ai đó tháo . Ngu Kiều ngẩn một chút, cũng thuận tay mang luôn chiếc hộp ngoài.
Tạm đặt khối gỗ sang một bên, Ngu Kiều mở chiếc hộp đen , bên trong là một vỏ ốc biển cực lớn. Đây chính là món quà mà Sở Kiêu tặng y năm lễ trưởng thành mười tám tuổi. Đối với ý nghĩa của vỏ ốc biển, Ngu Kiều vốn suy nghĩ quá nhiều, y chỉ đơn giản cho rằng vì Sở Kiêu thích ốc biển nên mới tặng nó cho .
Lúc mới nhận món quà , Ngu Kiều còn cảm thấy đôi chút kỳ lạ. Bởi lẽ những món đồ nhỏ nhặt mà Sở Kiêu tặng y đây đều quý giá hơn chiếc vỏ ốc nhiều, mà một ngày quan trọng như thế, tặng y một vỏ ốc biển. Y hiểu lý do tại , nhưng cũng gặng hỏi nhiều, chỉ định bụng đợi khi lễ trưởng thành kết thúc sẽ tìm hỏi cho rõ ràng.
Y vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc lẻn hoa viên và bắt gặp Sở Kiêu. Khi đó, sắc môi của trông chút nhợt nhạt, mái tóc xoăn bồng bềnh rủ xuống che khuất đôi mắt.
“Tiểu Kiêu, em bệnh ? Có ?” Ngu Kiều khỏi lo lắng hỏi han.
Sở Kiêu khẽ lắc đầu, chỉ thấp giọng hỏi ngược y: “Anh thích món quà của em ?”
Ngu Kiều làm thể thích cho , y nở nụ tươi tắn đến mức đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết: “Thích chứ, quà em tặng thì làm gì lý do nào để thích .”
Nghe lời khẳng định của y, khóe miệng Sở Kiêu khẽ hiện lên lúm đồng tiền nhỏ xíu. Cậu thiếu niên mười bốn tuổi khi đối mặt với Ngu Kiều lúc nào cũng chút ngượng ngùng như thế.
“Anh thích là .” Vẻ lạnh lùng gương mặt tan biến, Ngu Kiều cực kỳ yêu thích dáng vẻ khi mỉm .
“Cho nên, em rốt cuộc là bệnh ? Sao sắc mặt kém như thế?” Ngu Kiều lo lắng tiến gần, định đưa tay sờ thử lên trán xem .
Chỉ là khi y nâng tay lên, vô tình chạm trúng cánh tay của Sở Kiêu khiến hình khẽ run rẩy một cái. Ngu Kiều đang dồn hết sự chú ý lên nên làm thể bỏ qua chi tiết , y liền hỏi dồn: “Cánh tay thương ?”
Sở Kiêu lí nhí đáp: “Không gì , chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Sau , y cứng rắn kéo Sở Kiêu gặp bác sĩ thì mới vết thương đó từ mà . Tên ngốc lặn xuống những rạn đá ngầm để tìm vỏ ốc, kết quả là cẩn thận vách đá sắc nhọn cắt trúng.
“Đã thương còn cố chạy đến tham gia yến tiệc làm gì?” Ngu Kiều vốn luôn xem là em trai, sự quan tâm dành cho tự nhiên sẽ ít, y thật sự sốt ruột sợ hãi vì thương.
Sở Kiêu đó, ngước đầu lên là thể thấy đôi mắt tràn đầy vẻ lo lắng của đối diện. Lúc vẫn còn hai năm nữa mới chính thức trưởng thành, vì vẫn quá nhạy cảm với tin tức tố của Ngu Kiều. Thế nhưng, vẫn thể ngửi thấy mùi hương chua xót nhàn nhạt của bạn thanh mai nhỏ.
Y đang vì mà lo lắng. Tâm trạng Sở Kiêu đột nhiên trở nên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-11.html.]
“Ngu Kiều, thích món quà của em, đúng ?” Hắn khẽ .
Ngu Kiều tức giận giơ tay chọc chọc chỗ lúm đồng tiền đang lõm xuống bên khóe miệng , đầu ngón tay nhẹ nhàng cào nhẹ một cái.
“Thích, nhưng nếu em làm những việc nguy hiểm như , lẽ sẽ càng thích hơn một chút.”
Ly
“Sau sẽ thế nữa.” Sở Kiêu cong khóe môi, lúm đồng tiền càng hiện rõ hơn.
Chuyện trôi qua hai năm, nhưng Ngu Kiều vẫn giữ ký ức sâu đậm về đoạn thời gian đó. Y khẽ chạm lớp vỏ lành lạnh của ốc biển, nhanh chóng thu dọn đồ đạc cất .
Ngu Kiều định tặng Sở Kiêu một bức khắc gỗ, nhưng thời gian còn quá nhiều, y e rằng thể thành bộ công đoạn. Vì , y nảy ý định sẽ vẽ xong bản thiết kế , đó tìm thợ chuyên nghiệp để điêu khắc một tác phẩm thật tinh xảo. Khối gỗ là thứ y mắt ngay từ cái đầu tiên, chỉ là đây y tự thấy kỹ năng của còn non kém, tiếc khối gỗ quý nên dám tự tay đục đẽo.
“Tiểu Kiêu nhất định sẽ thích thôi.” Y khẳng định chắc chắn mà cần lý do.
Trong thư phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng bút vẽ cọ xát sột soạt giấy. Nền tảng hội họa của Ngu Kiều , bởi vì y yêu thích từ nhỏ, ông nội Ngu còn đặc biệt tìm một vị đại sư về để y bái sư học đạo. Trên tờ giấy trắng, hình thể của Sở Kiêu nhanh chóng phác họa , đó là dáng vẻ của khi còn nhỏ.
Cậu bé Sở Kiêu với mái tóc xoăn tít, ánh mắt ngây thơ chăm chú một điểm nào đó. Trên mặc bộ âu phục nhỏ, cố gắng gồng vẻ già dặn, trưởng thành. Mỗi ảnh chụp chung của hai hồi bé, Ngu Kiều đều cảm thán rằng Sở Kiêu lúc đó thật đáng yêu. là một tiểu thiên sứ mà!
Càng vẽ, nụ mặt Ngu Kiều càng tự chủ mà lan rộng . Y đang vẽ khoảnh khắc đầu tiên hai gặp mặt. Tốc độ vẽ nhanh, Ngu Kiều đang trong cơn hứng khởi nên lấy thêm giấy để tiếp tục vẽ Sở Kiêu.
“Hay là tặng thêm cho em một bộ tập tranh .” Ngu Kiều hạ bút thầm nghĩ. Y thấy quá nhiều dáng vẻ của Sở Kiêu, nên khi định vẽ về , trong đầu y hiện vô hình ảnh tái hiện .
Bởi vì cùng với Ngu Kiều, Sở Kiêu dời lịch bắt đầu cuộc họp muộn hơn một tiếng. Khi đến công ty thì cũng vặn đến giờ họp. Trợ lý Diệp Vân chuẩn sẵn tài liệu chờ , Sở Kiêu tiếp nhận đồ đạc thẳng phòng họp.
Sở phụ vốn dĩ Sở Kiêu tiếp quản gánh nặng gia tộc từ lâu, còn bản ông thì sớm đưa vợ du lịch vòng quanh thế giới. Với tư cách là thừa kế, Sở Kiêu thản nhiên vị trí của cha .
Cuộc họp tiến hành một nửa, cấp vẫn đang bận rộn báo cáo, nhưng tâm trí của Sở Kiêu đặt ở đây. Lòng bàn tay của khẽ vuốt ve lên mu bàn tay trái một cách nhẹ nhàng, dường như đang lưu luyến dư vị nào đó.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Sở Kiêu trở văn phòng. Diệp Vân – chờ đợi từ lâu để chuyện – vội vàng tiến gần.
“Có chuyện gì?” Sở Kiêu mở một tập văn kiện , thấy Diệp Vân cứ ngập ngừng , liền ngước mắt lên một cái.
“Thưa ngài, mạng đang lan truyền một hình ảnh của ngài và Ngu đại thiếu gia. Ngài xem cần xử lý ạ?” Khi Diệp Vân nhận bài đăng từ em họ gửi tới, cảm thấy cả đều . Hai chữ "yêu đương" và Sở Kiêu trông chẳng liên quan gì đến cả.
Ánh mắt Sở Kiêu khựng , nheo mắt hỏi: “Ảnh gì?”