(ABO) Tiểu Alpha Này Có Chút Ngọt - Chương 12: Có Chút Ngọt 12

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 14:54:45
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kiều, tin tức tố Alpha của tính công kích mạnh, còn là một Alpha vị thành niên mà tin tức tố mạnh mẽ như . Cho dù 5% chí mạng, nhưng bây giờ giữ bên cạnh thật sự thích hợp, sẽ làm hại ."

Sở Dật Kiều bản báo cáo trong tay, con 5% thực sự quá chói mắt, điều thể ? Xác suất thấp như mà cũng vớ .

Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục dường như cũng chỉ đến thế. Anh tưởng Lạc Thanh Dã thực sự sẽ là do trời xui đất khiến thể cứu , cũng tưởng đau khổ bấy lâu cuối cùng cũng một lối thoát để chạy ngoài hít thở, nhưng ngay khi hạ quyết tâm đ.á.n.h cược một , với ,

Nằm mơ , vẫn là hết t.h.u.ố.c chữa.

Hà Thiệp thấy sắc mặt Sở Dật Kiều dường như chút khó coi, đáy mắt lướt qua vẻ khó phát hiện, vịn lên vai : "Kiều, cũng đừng lo lắng, sẽ cách, nhất định sẽ để xảy chuyện."

Tay mới đặt lên Sở Dật Kiều né tránh, bàn tay hụt hẫng cứng đờ giữa trung.

"Hà Thiệp, đây nếu cứ mãi tìm Alpha thích hợp thì sẽ thế nào? Không còn sống mấy năm đúng ?" Sở Dật Kiều ngước mắt Hà Thiệp: "Vậy thể sống ba năm ?"

Ba năm chắc là chứ, chỉ cần ba năm.

Hà Thiệp bắt gặp ánh mắt dò hỏi cặp kính của Sở Dật Kiều, đáy mắt như phủ một lớp sương mỏng. Khoảnh khắc đó, dường như thấy sự bất lực và cam lòng của Sở Dật Kiều khi nhà đưa khỏi lớp học năm lớp 12.

Căn bệnh gai góc, gai góc đến mức thế giới chắc xuất hiện một Alpha thực sự tương thích với Sở Dật Kiều, nếu cứ kéo dài mãi đối với Sở Dật Kiều lợi, cơ thể sớm muộn gì cũng sẽ suy sụp. Thật cũng thể với Sở Dật Kiều chính là Alpha thích hợp với , cho dù độ tương thích lên tới 100%, nhưng độ tương thích cũng thấp .

Chỉ là sợ hãi mà thôi, sợ hãi Sở Dật Kiều sẽ vì là Alpha mà xa lánh ghét bỏ , nên mới dùng một cái cớ như để Sở Dật Kiều khi khó chịu thể đến tìm . Giờ đây thậm chí vì ghen tị với một Alpha khác mà bẻ gãy hy vọng của Sở Dật Kiều, một lời dối đời tất nhiên sẽ kéo theo lời dối tiếp theo.

thể đầu nữa , sẽ nghĩ cách nhanh chóng nghiên cứu t.h.u.ố.c thể làm cho độ tương thích của và Sở Dật Kiều tăng cao, chỉ cần Sở Dật Kiều đợi thêm chút nữa.

"Kiều, chỉ cần uống t.h.u.ố.c đầy đủ sẽ việc gì . Một lát nữa sẽ tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho , liều lượng khá lớn, cách một thời gian cần đến đây tiêm, nhất đừng tự tiêm nữa, sợ quên hoặc là thấy đau thì tiêm, như hiệu quả sẽ lắm."

"Tôi ." Sở Dật Kiều nhàn nhạt đáp, đó dựa ghế đợi Hà Thiệp tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho .

Thuốc ức chế dùng là do tập đoàn của họ nghiên cứu phát triển, hiệu quả của loại t.h.u.ố.c ức chế đến mức nào, thể khiến trong thời gian ngắn quá nhạy cảm với tin tức tố Alpha, cũng thể ở một mức độ nào đó duy trì khả năng miễn dịch của bản .

Chỉ là khác bình thường ba mũi là thể đạt hiệu quả, còn coi t.h.u.ố.c ức chế như cơm bữa.

Hơn nữa hiệu quả t.h.u.ố.c ngắn.

Hà Thiệp xổm mặt Sở Dật Kiều, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trắng xanh như ngọc , từ từ tiêm t.h.u.ố.c ức chế tĩnh mạch màu xanh: "Kiều, Alpha ngoại trừ an ủi tinh thần còn dùng phương pháp nào khác ?" Hai chữ "tinh dịch" lởn vởn trong đầu vẫn cảm thấy phiền muộn.

Sở Dật Kiều nhớ từ hình ảnh đầu tiên thấy Lạc Thanh Dã, đến việc cảm nhận rõ ràng chỉ cần chạm Lạc Thanh Dã là thể lập tức ngăn cách sự bám víu của các tin tức tố Alpha khác, chỉ là ở nhà khi chỉ hai họ mới cảm giác như , cảm giác mãnh liệt nhất chính là ở tập đoàn, phân hóa đó.

Lạc Thanh Dã đến gần, dường như tin tức tố rợp trời dậy đất tiếp cận đều ngăn cách bên ngoài, chỉ còn sự dịu dàng tột cùng xoa dịu nỗi lo âu của .

Chính là như , mà đều chỉ 5% thôi ?

Sở Dật Kiều ngoài cửa sổ, đăm chiêu: "Em chắc cũng an ủi tinh thần là gì, dù em cứ đến gần thấy thoải mái."

Hà Thiệp nhẹ nhàng dán băng keo cầm m.á.u lên vết kim tiêm đang rỉ máu, đó ném ống tiêm dùng thùng rác màu vàng bên cạnh, tiếng động lớn.

Sở Dật Kiều tiếp tục : "Chuyện giúp giữ bí mật, cho dù đến hỏi tình hình của và Lạc Thanh Dã cũng đừng cho họ , còn nữa cũng đừng cho Lạc Thanh Dã."

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Anh quyết định đặt cược một Lạc Thanh Dã, tầm quan trọng vốn dĩ cao hơn độ tương thích, hơn nữa ngay từ đầu vốn ôm tâm thế nếu Lạc Thanh Dã là Alpha thích hợp với thì nhất, nếu ...

Cũng nghĩ đến chuyện cưỡng cầu.

"Cậu thích tên Alpha nhỏ đó?"

Sở Dật Kiều sự khác thường trong giọng của Hà Thiệp, bàn tay buông thõng bên nắm , như đang tìm kiếm thứ gì đó: "Đứa nhỏ khá đáng thương." Nói xong thu vẻ khác thường, Hà Thiệp: "Lần những đó tìm thì gọi điện cho sẽ xử lý, đừng để ý đến họ, hôm nay cảm ơn nhé, thời gian mời ăn cơm, còn việc đây."

Nói xong xoay rời khỏi phòng tư vấn.

Hà Thiệp bóng lưng Sở Dật Kiều rời , là như , nào cũng mời ăn cơm nào cũng bận, rõ ràng chính là một bản tính bạc bẽo.

Đáng thương?

Từ khi nào Sở Dật Kiều cũng thương hại khác ?

Vậy thương hại thêm hai chứ?

Từ từ dậy, ánh mắt chằm chằm chiếc ghế Sở Dật Kiều , trong khí dường như lờ mờ lan tỏa mùi tin tức tố Omega nhàn nhạt, hơn nữa còn bám một mùi tin tức tố Alpha khác, như đang tuyên bố Omega là hoa chủ.

"Lạc, Thanh, Dã."

Bước khỏi trung tâm tâm lý ABO, Sở Dật Kiều dừng bước, ngẩn trời nắng chói chang bên ngoài, ánh sáng chói mắt, nóng đến mức gần như khiến tan chảy, dường như thể cảm nhận cảm giác ẩm ướt do mồ hôi thấm đẫm lưng, còn cảm giác đau nhói vô cớ, đau đến mức chút hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy khó chịu , cứ như tiếp xúc với Alpha giải phóng tin tức tố .

Trong chốc lát chút phân biệt là đau đến toát mồ hôi là thực sự nóng đến toát mồ hôi.

Anh ơi, em ở nội trú , em chỉ mỗi ngày tan học về nhà ở bên cạnh , em thể tự về nhà, cần đến đón em cũng mà, em đảm bảo em nhất định sẽ ngoan ngoãn học tập , đừng bắt em ở nội trú mà, một tháng mới gặp em chắc chắn sẽ nhớ đến c.h.ế.t mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-tieu-alpha-nay-co-chut-ngot/chuong-12-co-chut-ngot-12.html.]

Sáng nay lúc chia tay Lạc Thanh Dã, tên nhóc đỏ hoe mắt ôm lấy chịu , cũng chỉ mới mấy tiếng đồng hồ, dường như cảm nhận sự khó chịu của Lạc Thanh Dã.

Không vì sự chia ly ngắn ngủi khiến khó chịu, là tờ báo cáo trong tay cho rõ ràng, tên Alpha nhỏ thể dựa dẫm . Là rõ ràng hạ quyết tâm giữ Lạc Thanh Dã , nhận định Lạc Thanh Dã thể làm giảm bớt nỗi đau của , dữ liệu lạnh lùng cho Lạc Thanh Dã chỉ khiến bệnh tình của thêm trầm trọng, đừng đến gần.

Mà tất cả những cảm nhận bắt nguồn từ việc khó khăn lắm mới hạ quyết tâm, đến gần Alpha mà về mặt sinh lý cực kỳ chán ghét.

bây giờ nghi ngờ gì nữa là đang cho , nếu còn đến gần thể sẽ xảy chuyện mà năm xưa cha từng gặp .

Tờ giấy vì nắm chặt mà phát tiếng động nhỏ, cùng với viên đá hắc tinh trong lòng bàn tay cũng nắm chặt, đôi mắt cặp kính nhuốm màu sương mù do kìm nén, đôi môi mỏng chút tái nhợt.

Thật sự chỉ 5% ?

Trước mắt tối sầm, cơ thể lảo đảo.

"Sở tổng cẩn thận!"

Một bàn tay kịp thời đỡ lấy cánh tay .

Sở Dật Kiều hồn, nghiêng đầu tài xế đang đỡ : "Tôi ."

"Sở tổng sắc mặt ngài tệ, cần gọi bác sĩ Hà xuống một chuyến ?" Tài xế sắc mặt Sở Dật Kiều chút tái nhợt, khỏi lo lắng.

"Không cần, đưa về nhà ."

Về đến nhà việc đầu tiên là phòng tắm rửa sạch tất cả mùi vị dính bên ngoài , đây là thói quen từ đến nay của . Buổi chiều hủy bỏ tất cả lịch trình, ở nhà nghỉ ngơi là .

Trong phòng tắm nước mịt mù, giữa tiếng nước rào rào vang lên một tiếng rên đau đớn.

Sở Dật Kiều một tay chống tường, cúi thấp cái đầu ướt sũng mặc cho vòi hoa sen xối xả cơ thể, hốc mắt đỏ, thở dốc khó khăn, cảm thấy nóng nảy bực bội, cơn đau truyền đến từ gáy giống như kim châm, từng chút từng chút hành hạ .

Đây là tình huống gì, tiêm t.h.u.ố.c ức chế ?

Cố nén sự khó chịu tắt vòi nước, kéo áo choàng tắm bên cạnh mặc , lau qua loa mái tóc ướt, đẩy cửa . cứ như ma xui quỷ khiến, lên giường của , mà ngoài.

Cuối cùng phòng của Lạc Thanh Dã, nghĩ ngợi gì ngã xuống chiếc giường nhỏ .

Khoảnh khắc đó, cơ thể như tiếp xúc với thở quen thuộc, thở rợp trời dậy đất ôm lấy từng tấc từng tấc leo lên thể, giống như một bàn tay dịu dàng vuốt ve qua tất cả những chỗ khó chịu của .

Trong đầu hiện lên dáng vẻ Lạc Thanh Dã như một chú mèo con l.i.ế.m láp vết thương của , dáng vẻ đầu gối ngọt ngào, dáng vẻ bò về phía ánh mắt rực lửa, thậm chí là dáng vẻ mặc áo sơ mi vì mà đến gần...

Còn từng tiếng gọi đầy mê hoặc bên tai.

Anh ơi...

Anh ơi đừng cần em, em sẽ ngoan mà...

Anh ơi em làm gì cũng , chỉ cần đừng đuổi em ...

Anh ơi em ở nội trú, em chỉ ở bên cạnh ...

Anh kéo chăn trùm kín .

Cái mà chỉ 5% thì đúng là quá vô lý .

.

Trên lớp học, giáo viên Ngữ văn đang giảng bài văn khiến buồn ngủ, Lạc Thanh Dã bàn, vùi mặt khuỷu tay, môi cọ qua cổ áo sơ mi trắng vặn bên trong áo khoác, hấp thụ mùi hương Brandy Anh Đào say lòng .

Lén mặc áo sơ mi trắng của Sở Dật Kiều học, cứ như lúc nào cũng ôm ấp .

lúc , một cục giấy ném trúng đầu , cơ thể cứng đờ, chỉ thấy tiếng rơi xuống đất, từ từ cúi đầu cục giấy chân, như nội dung là gì, mãi vẫn ý định nhặt.

Ghế đột nhiên đá một cái.

"Bây giờ nhặt giấy lên cho bố mày ngay, nếu , hẹn gặp ở cửa ."

Trên bục giảng giáo viên đeo micro to, chuyện hạ thấp giọng, nhưng Lạc Thanh Dã rõ mồn một. Vẻ mặt mê luyến ban nãy tan biến còn dấu vết, gương mặt vô hại chút cảm xúc, dường như chẳng hề để tâm đến lời đe dọa phía . Đôi đồng t.ử đen láy ẩn chứa vài phần cảm xúc khó đoán, như đang suy tư về hậu quả nếu nhặt lên, như đang chờ đợi khả năng như .

Vài giây , Lạc Thanh Dã cúi nhặt cục giấy lên, mở .

Trên cục giấy :

Có bản lĩnh thì đừng .

Lạc Thanh Dã mặt cảm xúc vo cục giấy , đáy mắt gợn lên những vòng sóng như mực.

Cậu là bé ngoan mà, thể đ.á.n.h chứ?

Loading...