[ABO] SAU KHI TÔI - MỘT NAM BETA - MANG BẦU BỎ CHẠY - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:53:37
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâu Quan Thụy buông tay . Tôi mừng rỡ định nhấc chân ngay. Giây tiếp theo, đất trời cuồng, bế bổng lên. Tôi ngây một giây lập tức vùng vẫy. Anh nới lỏng tay, cảm giác hụt hẫng khiến sợ hãi vội ôm chặt lấy cổ .

Lâu Quan Thụy cúi đầu . Anh ngược sáng, rõ vẻ mặt của .

"Uông Ninh, đừng động đậy, xử em ngay tại đây ."

Tôi ngoan ngoãn ngay. Lâu Quan Thụy hài lòng hôn lên trán , sải bước ngoài. Lâm Thuần phía hét lớn: "Lâu Quan Thụy, mày kiềm chế chút , đừng quên lời bác sĩ, đừng phát điên làm Tiểu Ninh sợ!"

Tôi nhạy bén bắt từ khóa. Lời bác sĩ? Phát điên?

Tim treo lơ lửng, gương mặt tuy nhưng đầy mây mù u ám của Lâu Quan Thụy, cả căng thẳng.

Chuyện vẻ tệ đây.

Tôi cứ thế Lâu Quan Thụy tống trong xe.

Định nhân lúc chú ý để mở cửa xe bỏ chạy, ngờ cũng bám sát theo cạnh . Cánh tay ôm chặt lấy eo , buông lỏng dù chỉ một khắc.

Không gian trong xe chật hẹp, dường như ngửi thấy mùi lá húng tây. nó lẫn lộn với vị đắng chát, giống như biến chất. Tôi để ý lắm. Điện thoại của Lâu Quan Thụy rung lên liên hồi, trực tiếp tắt nguồn.

"Về trang viên Di Hòa."

Đam Mỹ TV

Tim khẽ hẫng một nhịp. Rốt cuộc Lâu Quan Thụy bao nhiêu cái trang viên ?

— "Hừ hừ, cha chỉ trang viên , lâu đài cũng nữa kìa."

— " tại chọn trang viên ư? Hì hì, chẳng vì bên trong những thứ ' tiện miêu tả' ."

— "Cha vốn dĩ kìm nén đủ lâu , giờ thì biến thành ch.ó điên luôn. Bố sắp gặp họa đó nha."

Giọng sữa vui vẻ của Uông Đào vang lên. Tôi kinh hãi trợn tròn mắt. Cái gì mà "thứ tiện miêu tả"? Lâu Quan Thụy? Chó điên? Làm thể chứ.

Tôi cẩn thận quan sát bên cạnh, dù thế nào cũng thể đ.á.n.h đồng một Lâu Quan Thụy quý phái như thần tiên với hai chữ "chó điên".

Lâu Quan Thụy bắt lấy ánh của , đưa tay vén tóc mái, tháo kính của . Thế giới của trở nên mờ ảo, chỉ là rõ ràng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-sau-khi-toi-mot-nam-beta-mang-bau-bo-chay/chuong-4.html.]

"Đang nghĩ gì mà run cầm cập thế ?"

"Đáng thương quá, sợ cái gì chứ? Tôi ăn thịt em, cùng lắm là... làm c.h.ế.t em thôi."

Tôi thấy cái gì ? Tôi sợ đến mức lùi phía nhưng Lâu Quan Thụy nhấn chặt. Khoảng cách giữa chúng quá gần, gần đến mức thể sự kỳ lạ và vẻ thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu của . Anh thật. Lâu Quan Thụy thật sự "hành" c.h.ế.t .

Tôi há miệng định gì đó, liền đặt một nụ hôn lên trán , ôm lòng.

"Ngủ , tỉnh dậy là đến nhà ."

Giọng trầm thấp dịu dàng, kèm theo một mùi hương thoang thoảng ẩn hiện.

— "Bố ngốc đừng hít ! Cha hạ t.h.u.ố.c đó! Haiz, thật là làm lo lắng quá ."

Tiếng kêu gấp gáp của Uông Đào rõ lắm. Mí mắt trở nên nặng trĩu, ý thức cũng dần mơ hồ. Trước khi chìm giấc ngủ, rơi một vòng tay ấm áp. Bên tai vang lên tiếng thở dài, mang theo sự u ám và cố chấp:

"Đáng thương thật, vốn dĩ bệnh của sắp khỏi . Bảo bối, tại em chạy trốn?"

Tôi kịp mở lời kéo bóng tối vô tận.

Giấc ngủ khiến mơ về đầu gặp gỡ giữa và Lâu Quan Thụy.

Tôi là một Beta, một sự tồn tại tầm thường đến cực điểm. Gia đình coi thường , nguồn lực đều đổ dồn em trai Alpha chỉ kém một tuổi. Nhà ở khu cao cấp, nhưng học phí của luôn là đóng cuối cùng. Quần áo của luôn là đồ vặn. Không tiền, mà vì họ quan tâm.

Khi cay đắng mở miệng xin tiền học phí, họ sẽ chán ghét dời ánh mắt vốn đang đặt em trai để ban phát xuống đỉnh đầu :

"Ngươi là một Beta, học nhiều thế ích gì?"

"Ngươi là một Beta, mặc quần áo thế cho ai xem?"

Những lời sắc nhọn như dùi đ.â.m tai, ghim chặt tim đến m.á.u thịt nát bét. Chỉ vì là một Beta. Một Beta tầm thường gì nổi bật. Trong tuổi thơ xám xịt và tù túng , bao giờ nhận một tia nắng nào chiếu rọi lên .

Tôi bắt đầu làm thêm. Tôi thật nhiều tiền. Tiền thể giải quyết nỗi ưu phiền, cuộc sống bận rộn khiến còn khao khát tình yêu thương nữa. Bằng sự nỗ lực, thi đậu Đại học Thủ đô 1. Tôi cứ ngỡ bố sẽ đổi cách , nhưng họ oán hận : "Thi đậu thì ? Ngươi cũng chỉ là một Beta, ngoài việc ham sách thì làm nên trò trống gì."

Kể từ đó, cắt đứt liên lạc với họ. Sau khi nghiệp, thuận lợi làm tại một công ty lớn. Ban ngày làm nhân viên văn phòng, ban đêm đến quán bar làm phục vụ. Tôi cần tiền, tiền mới mang cho cảm giác an .

Mãi đến sinh nhật năm 23 tuổi, bố đầu gọi điện tới. Em trai gây họa, đua xe tông c.h.ế.t . Cần bồi thường một triệu tệ. Nếu tiền, đứa con trai Alpha bảo bối của họ sẽ tù. Nhà bán từ lâu, công ty cũng phá sản từ năm học đại học năm hai.

Loading...