[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 81: Cực Quang

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:55
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần một giờ sáng, lục tục lên lầu nghỉ ngơi. Hai vị trưởng bối chung phòng ngủ chính. Trong lúc Ngô Nhân đ.á.n.h răng rửa mặt, Lý Khinh Vãn ôm một chiếc chăn bông dày sụ sang phòng Ôn Nhiên, ân cần hỏi: "Tiểu Thụ , con với Quân Trì ngủ chung phòng , con?"

"Dạ ." Ôn Nhiên đang mải xem dự báo thời tiết, thuận miệng buột miệng đáp: “Trước giờ con với Cố Quân Trì vẫn ngủ chung mà."

Nói xong câu đó, mới giật nhận lỡ lời. Chẳng dám ngoái đầu , cứ đực cửa sổ như trời trồng.

"Thế ." Giọng Lý Khinh Vãn pha lẫn chút ý trêu chọc: “Có điều cái giường bé, hai đứa chịu khó chật một chút nhé."

Ngày xưa ở làng chài nhỏ, bọn con còn từng chen chúc cái giường bé tẹo tèo teo cơ. Tất nhiên, lời Ôn Nhiên chỉ dám thầm nghĩ trong bụng, chứ làm dám hé răng nửa lời. Cậu ngửa cổ ngắm bầu trời đêm, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, ."

Sau khi chúc ngủ ngon, Lý Khinh Vãn về phòng. Một lát , Cố Quân Trì tắm xong bước . Thấy Ôn Nhiên vẫn đang chắp tay lưng, tần ngần cửa sổ ngắm trời mây, trêu: "Đang đợi đĩa bay đến đón về hành tinh đấy ?"

"Trái Đất mới là nhà của ." Ôn Nhiên cự nự. Cậu liếc cửa phòng, cẩn thận xác nhận đóng kín mít mới rón rén bò lên giường, hạ giọng thì thầm: “Vừa nãy lỡ mồm... khai với chuyện hai đứa ngủ chung ."

Cố Quân Trì đang định hỏi vặn xem cái "ngủ chung" mà là ngủ theo nghĩa đen nghĩa bóng, nhưng nghĩ bụng Ôn Nhiên chắc cũng đến mức bạo dạn khoe khoang mấy chuyện nhạy cảm mặt ruột, bèn thủng thẳng đáp: "Thế vẫn còn đỡ hơn là đè hôn mặt bà ."

"Anh an ủi khác thì thôi ." Ôn Nhiên trùm chăn kín đầu. Cứ nhớ cái tình cảnh ngượng ngùng lúc đó là thấy bứt rứt, lăn lộn mấy vòng trong chăn rầu rĩ tuyên bố: "Tôi quyết định , sẽ cai hôn một tháng."

Cố Quân Trì chẳng buồn bình luận gì về cái quyết định bốc đồng . Anh giật phăng cái chăn xuống, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Ôn Nhiên: "Để xem vết thương nào."

Ôn Nhiên ngoan ngoãn im bất động, để mặc vạch tóc kiểm tra tới lui. Cậu lo lắng hỏi: "Sao , sẹo to ? Trông hói ?"

"Khâu khéo lắm, mờ tịt , kỹ mới thấy." Bàn tay Cố Quân Trì trượt dần từ khuôn mặt Ôn Nhiên xuống, khẽ khàng nắm lấy phần cổ. Ngón tay cái của miết nhẹ lên yết hầu của .

Ực... Ôn Nhiên chằm chằm, yết hầu vô thức chuyển động lên xuống.

Ánh đèn ngủ vàng ấm hắt những dải sáng mờ ảo lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Cố Quân Trì, tạo nên một vẻ mâu thuẫn đầy cuốn hút. Ôn Nhiên thầm so sánh với những bông tuyết ngoài , lạnh lẽo đến thấu xương nhưng đẽ đến nao lòng. Có lẽ vì luôn hấp dẫn bởi cả Cố Quân Trì và những bông tuyết.

Bị đôi mắt đen thăm thẳm xoáy sâu, trong lòng Ôn Nhiên diễn một cuộc giằng co quyết liệt giữa việc trốn tránh đối diện. Bàn tay to lớn, mát lạnh đang áp cổ khiến nhanh chóng đầu hàng. Cậu ngửa cổ lên, chủ động rướn tới định hôn Cố Quân Trì.

Nào ngờ, nghiêng đầu né tránh.

Giữa vẻ mặt ngơ ngác, hụt hẫng của Ôn Nhiên, Cố Quân Trì buông tay , với tay tắt đèn, thản nhiên xuống: "Tôi tôn trọng quyết định cai hôn của ."

Ôn Nhiên: "?"

Cậu nghiến răng trèo chăn, lẩm nhẩm thần chú định nghĩa và công thức tính Mach trong đầu để xua đuổi mớ tạp niệm đang quấy nhiễu tâm trí.

Ngoài trời sáng rực nhờ ánh sáng phản chiếu từ lớp tuyết dày. Những bông tuyết vẫn ngừng rơi xuống ô cửa sổ nghiêng, tạo nên những tiếng xào xạc khẽ. Trong gian tĩnh lặng, khi dẹp bỏ phiền nhiễu trong đầu, Ôn Nhiên mới lên tiếng: "Mẹ kể với , năm đó đáp xuống sân bay thủ đô, phát hiện kẻ bám đuôi. Thế là lập tức mua vé xe khách tỉnh khác, nhưng hề lên xe mà bí mật chuồn khỏi bến, tẩu thoát bằng đường thủy."

"Nói cách khác, Cố Sùng Trạch vốn dĩ từng tóm , nhưng bịa chuyện sát hại để lừa . Sao ông thể thâm độc đến mức cố tình dệt nên lời dối , chỉ để hả hê châm chọc việc chẳng làm tích sự gì cơ chứ."

"Chấp nhặt gì suy nghĩ của một kẻ c.h.ế.t." Cố Quân Trì điềm nhiên: “Trong thâm tâm ông thừa hiểu, kẻ trắng tay thực sự là ai."

"Anh đúng." Ôn Nhiên cảm thán: “Ước gì cũng thể điềm tĩnh như ."

"Cần gì gồng điềm tĩnh như ." Cố Quân Trì liếc một cái: “Muốn thì cứ , thì cứ , làm lính b.ắ.n tỉa."

Nghĩ cũng lý. Ôn Nhiên hì hì, xoay ôm chầm lấy . Để giữ vững hình tượng "cai hôn" dày công thiết lập, chỉ cọ cọ gò má mặt Cố Quân Trì, thì thầm bên tai : "Cả ngày hôm nay vui lắm. Được gặp , chơi đùa với tuyết , còn đón giao thừa cùng nữa."

"Cố Quân Trì , chính thức mắt cùng một ngày đấy. Mẹ bảo, từ nay về , cả hai chúng đều là con của ."

...

Sáng hôm , Ôn Nhiên tỉnh giấc thì thấy chỗ bên cạnh trống trơn. Cậu bật dậy như cái lò xo, vớ lấy điện thoại xem giờ. Mười rưỡi !

Vội vã quần áo, đ.á.n.h răng rửa mặt với tốc độ ánh sáng, Ôn Nhiên hớt hải chạy xuống nhà. Đập mắt là cảnh Cố Quân Trì đang cặm cụi cào tuyết ngoài sân. Có vẻ như Lý Khinh Vãn và Ngô Nhân ngoài từ sớm.

Đẩy cửa bước , đón lấy những tia nắng rực rỡ, Ôn Nhiên í ới gọi: "Cố Quân Trì!"

Cậu nhảy phóc xuống bậc thềm, giật lấy cây chổi tay Cố Quân Trì, quẹt quẹt vài nhát lấy lệ mới trách móc: "Sao gọi dậy? Báo hại ngủ nướng đến tận giờ , nhỡ đ.á.n.h giá là một đứa lười biếng thì ."

"Cái vụ lười biếng thì bàn tới." Cố Quân Trì khoanh tay ngực, thủng thẳng đáp: “ cái tật lươn lẹo, đổi trắng đen thì thừa đấy."

"Anh gì cơ?" Ôn Nhiên giả điếc, chuyển chủ đề: “Mẹ với cô Ngô ?"

"Đi chợ mua thức ăn."

Mới quét đầy nửa phút, sự chú ý của Ôn Nhiên thu hút bởi một thứ khác. Cậu xách chổi về phía tuyết. Củ cà rốt làm mũi rơi rụng lăn lóc đất. Cậu tiếc nuối cảm thán: "Nắng lên , tuyết của sắp tan thành nước mất thôi."

"Cái thứ , tan thì cho nó tan luôn ."

Bị chê bai phũ phàng đến mức cạn lời, Ôn Nhiên ngửa mặt lên trời, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Tầm mười một giờ, Lý Khinh Vãn và Ngô Nhân xách giỏ thức ăn về đến nhà, thoăn thoắt chuẩn một bữa trưa giản dị. Vừa buông đũa, Ôn Nhiên nhấp nhổm hối thúc Cố Quân Trì cùng phố dạo chơi.

Ngày cuối cùng của năm, khí đường phố nhộn nhịp, sầm uất hơn hẳn. Nghe đồn tối nay còn cả lễ hội diễu hành mừng năm mới nữa. Ôn Nhiên ghé mua một ly cà phê nóng, nhâm nhi. Cậu lén lút lôi điện thoại , chuyển sang chế độ camera . Kỹ năng selfie của xưa nay vốn chỉ dừng ở mức "miễn ngũ quan lọt khung hình là ". Cậu cúi đầu, chọn một góc máy hất từ lên - góc chụp dìm hàng kinh điển - chộp lấy khoảnh khắc nửa khuôn mặt lấp ló chiếc khăn choàng của và góc nghiêng thần thánh của Cố Quân Trì. Thế là xong, một bức ảnh kỷ niệm cho đầu tiên hai đứa sánh bước dạo phố cùng .

"Dở tệ." Chụp xong, đẩy ly cà phê cho Cố Quân Trì: “Chẳng ngon bằng 339 pha."

Cố Quân Trì nhấp một ngụm, phán một câu xanh rờn: "Như nước rửa bát."

Ngang qua một tiệm trang sức mang phong cách hoài cổ, Ôn Nhiên hào hứng kéo Cố Quân Trì bước . Những món đồ trưng bày trong tiệm đều toát lên vẻ nhuốm màu thời gian. Ôn Nhiên nhoài lên chiếc tủ kính trong suốt, say sưa ngắm nghía. Ánh mắt chợt dừng ở một góc tủ. Cậu chỉ tay về phía đó, cất tiếng hỏi chủ tiệm đang lúi húi gõ gõ đập đập chế tác trang sức bạc: "Anh ơi, cho xem món một chút ?"

"Được chứ, cứ tự nhiên."

Ôn Nhiên cẩn thận nhấc mặt dây chuyền lên. Đó là một viên đá Opal hình bầu d.ụ.c căng mọng, viền quanh bằng những sợi dây đồng mạ vàng uốn lượn tỉ mỉ, tạo thành hình những tia sáng ngôi dài ngắn đan xen, tỏa xung quanh.

Khẽ xoay nhẹ mặt đá, những mảng màu lấp lánh bên trong viên Opal biến ảo kỳ diệu giữa sắc xanh lục thẫm và xanh tím biếc, tựa như sự giao thoa huyền ảo giữa cực quang và mặt biển. Ở những góc độ nhất định, viên đá còn ánh lên sắc đỏ cam rực rỡ, bắt mắt vô cùng.

"Đẹp quá mất, cứ như chứa đựng cả một dải ngân hà bên trong ." Ôn Nhiên nâng mặt dây chuyền lên cho Cố Quân Trì xem: “Anh thấy ?"

Thay vì đ.á.n.h giá món đồ, Cố Quân Trì đưa lời nhận xét về chọn: "Mắt thẩm mỹ khá đấy."

"Viên là Black Opal thiên nhiên 100% đấy." Người chủ tiệm làm việc tiếp lời: “Nếu ưng ý, thể xỏ thêm một sợi dây da bò mảnh. Mùa đông diện bên ngoài áo len cổ lọ thì hết sẩy."

"Giá bao nhiêu ?" Ôn Nhiên mê tít thò lò, vội vàng hỏi giá.

"Cái lấy mối quen từ một bạn chuyên làm đá thô, giá gốc cũng khá mềm. Coi như miễn phí tiền công chế tác cho , chốt giá 3999 tệ."

Nghe xong cái giá, Ôn Nhiên hít một ngụm khí lạnh, rón rén đặt mặt dây chuyền trở chỗ cũ. Cậu ngoắt , một mạch khỏi cửa tiệm mà thèm ngoái đầu .

Cố Quân Trì vẫn điềm nhiên tựa lưng quầy kính. Anh qua khung cửa kính, thấy Ôn Nhiên đang tần ngần bên ngoài. Cậu nhóc với mái tóc hạt dẻ ngửa mặt ngắm bầu trời, bóng lưng toát lên một vẻ cô đơn, tĩnh mịch như tuyết rơi. Anh thầm nghĩ, giá mà Ôn Nhiên hút thuốc, chắc chắn lúc sẽ châm ngay một điếu để giải sầu.

Ngắm trời ngắm đất chán chê, Ôn Nhiên lôi điện thoại , chắc mẩm là đang kiểm tra dư tài khoản. Cuối cùng, đôi vai khẽ chùng xuống, dường như đưa một quyết định trọng đại. Cậu xoay , một nữa đẩy cửa bước tiệm.

Hai tay đút sâu túi áo khoác, khuôn mặt nghiêm trọng như đang đối mặt với một sự kiện mang tầm vóc quốc gia, Ôn Nhiên dõng dạc tuyên bố bằng cái giọng của một vị đại gia thực thụ: "Tôi lấy món , gói giúp nhé."

"Hai đến đây du lịch ?" Chủ tiệm khéo léo luồn sợi dây da qua mặt đá, bắt chuyện: “Năm nay thanh niên đổ xô đến đây săn cực quang đông lắm."

Ôn Nhiên mới thanh toán xong, đầu óc còn đang choáng váng vì xót tiền. Nghe đến từ "cực quang", đôi mắt mở to thao láo: "Cực quang á?"

" , chỉ xuất hiện trong mấy ngày thôi. Ở phía núi tuyết đằng kìa, lái xe chắc mất tầm hai, ba tiếng."

"Tôi từng chiêm ngưỡng cực quang bao giờ." Ôn Nhiên từ từ sang Cố Quân Trì, đôi mắt dần sáng rực lên. Cậu lặp : “Cố Quân Trì, bao giờ thấy cực quang."

"Nghe thấy , điếc." Cố Quân Trì đáp gọn lọn: “Đón giao thừa xong thì ."

Hai cứ thế rảo bước từ đầu phố đến cuối phố, thỏa mãn ước nguyện cùng Cố Quân Trì rong ruổi khắp các ngóc ngách của khu phố sầm uất nhất. Mới hơn năm giờ chiều, trời sập tối đen như mực. Bọn họ xuyên qua những con phố nhuộm sáng bởi đủ loại ánh đèn rực rỡ, thong dong tản bộ về nhà.

"Mẹ ơi, chúng con về đây." Cửa kịp mở, Ôn Nhiên cất tiếng gọi í ới.

Giọng Lý Khinh Vãn vọng từ trong bếp: "Về đấy ? Trên bàn phòng khách trái cây đấy, hai đứa ăn lót . Mẹ mới bắt tay nấu bữa tối thôi."

Ôn Nhiên một tiếng, lon ton chạy bàn tìm trái cây. Vừa định gọi Cố Quân Trì ăn cùng, ngoảnh thấy cởi phăng áo khoác, xắn tay áo lên, tiến thẳng về phía nhà bếp.

Đại thiếu gia nay hóa thành con hiếu thảo. Ôn Nhiên giật thon thót, vội vã bỏ đĩa trái cây xuống, cam lòng yếu thế, cũng lật đật cởi áo khoác lao ngay bếp phụ một tay.

Cả bốn xúm lúi húi gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng dọn lên bàn một bữa tiệc thịnh soạn. Ôn Nhiên lôi điện thoại nháy lia lịa mấy chục tấm hình mới mãn nguyện xuống.

Bữa nay Cố Quân Trì đối diện nữa. Cái vị trí sát rạt đúng là "thiên thời địa lợi" để Ôn Nhiên giở trò trêu chọc. Lâu lâu lén lút dẫm lên chân Cố Quân Trì một cái. Cứ mỗi nhấp ngụm nước ép, đòi chạm ly với cho bằng .

Nhân lúc Lý Khinh Vãn và Ngô Nhân đang mải mê trò chuyện, Cố Quân Trì nhích gần Ôn Nhiên một chút. Nắm bắt tín hiệu nhanh, Ôn Nhiên lập tức dỏng tai lên ngóng, lòng đầy hồi hộp, phấn khích.

Cậu thấy Cố Quân Trì kề môi sát tai, dùng cái chất giọng trầm ấm, quyến rũ cất lời: "Qua năm mới, sẽ dẫn chữa cái bệnh tăng động."

Ôn Nhiên: ?

Có lẽ đây là bữa no nê nhất trong năm của . Cảm giác thức ăn như nghẹn ứ tận cổ họng, Ôn Nhiên tựa lưng tủ lạnh thẫn thờ. Thấy Cố Quân Trì bước tới, liền nũng nịu: "Anh sờ bụng xem."

Cậu cầm lấy tay Cố Quân Trì đặt lên bụng , hào hứng hỏi: "Thấy to hẳn ?"

Cố Quân Trì áp tay lên bụng Ôn Nhiên, im lặng gì. Ôn Nhiên nghi hoặc . Bốn mắt đắm đuối một lúc, như chợt nhận điều gì đó ám , luống cuống lùi một bước, lắp bắp lảng sang chuyện khác: "À... thôi nữa, lễ diễu hành sắp bắt đầu , chúng xuất phát thôi."

Nói xong, cuống cuồng chạy biến tìm Lý Khinh Vãn, bỏ Cố Quân Trì chôn chân tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng hớt hải của .

Hơn mười giờ đêm, cả nhà mới chính thức xuất phát. Lễ diễu hành mới bắt đầu, Ôn Nhiên hớn hở kéo tuột Cố Quân Trì chen chúc giữa đám đông. Lý Khinh Vãn khoác tay Ngô Nhân thong thả theo phía .

Đoàn diễu hành mang đậm phong cách cổ tích mộng mơ, còn cả những bé thú cưng hóa trang ngộ nghĩnh, đáng yêu chen lẫn . Lúc đầu, Ôn Nhiên còn vô cùng hào hứng, nhưng chỉ tầm nửa tiếng , "đầu hàng", ngoan ngoãn rút lui khỏi tuyến đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Quân Trì, nép sát .

"Mới thế mà đuối ." Giữa biển ồn ào náo nhiệt, Cố Quân Trì cúi đầu, ghé sát tai hỏi nhỏ.

"Đâu ." Ôn Nhiên mếu máo đáp: “Tại dẫm lên chân đến mười hai ."

Vừa tội nghiệp buồn , Cố Quân Trì thầm nghĩ, chắc sắm cho Ôn Nhiên một cái biển báo "Yêu cây xanh, cấm giẫm đạp" đeo lên mất.

Đoàn diễu hành rồng rắn xuyên qua hầu hết các tuyến phố của thị trấn nhỏ, và điểm dừng chân cuối cùng là quảng trường nhà thờ lớn, nơi cùng đếm ngược chào đón khoảnh khắc chuyển giao năm mới.

"5, 4, 3, 2..."

Boong...

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, âm thanh trầm hùng, sâu lắng lan tỏa trong đêm tuyết rơi náo nhiệt.

Giây phút đầu tiên của năm mới, một gốc cây phủ đầy tuyết trắng tách biệt khỏi đám đông ồn ào, trong lúc đang hân hoan hô vang "Chúc mừng năm mới", Ôn Nhiên lấy từ trong túi sợi dây chuyền mặt đá Opal: "Quà năm mới cho !"

Đối với một chắt bóp như Ôn Nhiên, việc vung 3999 tệ cho một viên đá chẳng khác nào đốt tiền, là một hành động tội . vẫn sẵn sàng vượt qua sự đắn đo, đong đếm để mua nó tặng cho Cố Quân Trì, Cố Quân Trì bằng ánh mắt điềm nhiên, dường như đoán điều đó.

Bị đến mức ngượng ngùng, Ôn Nhiên giục Cố Quân Trì cúi đầu xuống, tự tay vòng sợi dây chuyền qua cổ .

Đeo xong, vẫn nâng niu mặt đá tay ngắm nghía: "Đẹp xuất sắc luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-81-cuc-quang.html.]

Cậu khẽ mím môi: "Anh... chắc cũng nhận món quà sinh nhật tự tay làm tặng ngày nhỉ? Hồi đó nghèo rớt mồng tơi, chỉ đủ tiền mua mấy nguyên liệu nhân tạo rẻ tiền để làm hiệu ứng cực quang thôi. Nên hôm nay thấy mặt dây chuyền , mua ngay để bù đắp cho ."

Thực tình mà , gian và thời điểm quá ư là lãng mạn, cực kỳ thích hợp cho một nụ hôn. vì chót đặt cái "lời nguyền" cai hôn ngớ ngẩn , Ôn Nhiên đành cố kìm nén. Cậu định thế nụ hôn bằng một cái ôm nồng ấm thì bất ngờ một đôi bàn tay ôm trọn lấy khuôn mặt.

Cố Quân Trì cúi xuống, áp môi lên môi Ôn Nhiên, thì thầm: "Cảm ơn Kỹ sư Lý, thích."

Phút thứ ba của năm mới, những bông tuyết lất phất bắt đầu rơi. Kế hoạch "cai hôn" của Ôn Nhiên đầy một ngày chính thức phá sản. Dưới tán cây tuyết trắng tinh khôi, hai lén lút trao một nụ hôn thật sâu, thật lâu.

Đón giao thừa xong, về đến nhà kịp ấm chỗ, Ôn Nhiên và Cố Quân Trì rục rịch chuẩn cho hành trình săn cực quang.

"Xem cực quang thì nhớ về nhà ngủ sớm nhé, đừng ham chơi quá sức." Lý Khinh Vãn ân cần dặn dò, dúi tay mỗi đứa một phong bao lì xì đỏ chót: “Đi đường cẩn thận nhé, hai đứa nhớ ?"

"Dạ, con nhớ ạ." Ôn Nhiên ôm chầm lấy bà: “Mẹ nghỉ sớm , tụi con sẽ về nhanh thôi."

Cậu cẩn thận cất kỹ bao lì xì, tung tăng chạy cổng, chui tọt chiếc xe đang nổ máy chờ sẵn bên đường, ngoan ngoãn thắt dây an .

Đợi mãi thấy Cố Quân Trì xe, Ôn Nhiên ngoái đầu nhà. Xuyên qua lớp cửa kính sát đất, thấy Cố Quân Trì đang ở phòng khách, trò chuyện gì đó với Lý Khinh Vãn.

Chẳng rõ gì, nhưng Lý Khinh Vãn xong vẻ sững sờ. Bà đưa mắt ngoài cửa sổ, sang Ngô Nhân. Sau đó, bà nở một nụ rạng rỡ, gật gật đầu, đưa tay xoa nhẹ mái tóc Cố Quân Trì, tay vỗ vỗ lên vai .

Mãi đến khi Cố Quân Trì yên vị xe, Ôn Nhiên Lý Khinh Vãn đang cửa mỉm vẫy tay chào tạm biệt, bất ngờ hạ kính cửa sổ xuống, hét lớn: "Tạm biệt !"

Lý Khinh Vãn vẫy tay đáp : "Đi đường bình an nhé, nhớ về sớm đấy."

"Đi thôi." Cố Quân Trì lên tiếng nhắc nhở, từ từ nhấn ga.

Tiếng bánh xe nghiến lên lớp tuyết dày kêu lạo xạo. Chiếc xe nhắm thẳng hướng chân núi tuyết mà lao tới.

Càng rời xa trung tâm thành phố, gian càng trở nên tĩnh mịch và tăm tối. Tuyết bắt đầu rơi dày đặc hơn, những bông tuyết nhẹ bẫng như lông vũ đua đập kính chắn gió lả tả.

Lái xe liên tục hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn thoát khỏi con đường đèo quanh co chân núi, Ôn Nhiên tì cằm lên cửa kính, ngước ngọn núi tuyết sừng sững, bất chợt lên tiếng: "Cố Quân Trì, lúc lá thư và món quà sinh nhật để , trong lòng nghĩ gì ?"

Cố Quân Trì im lặng một thoáng, thốt lên một từ: "Mệt."

Cảm giác bất lực tột cùng khi mất một phần ý nghĩa vô cùng quan trọng của cuộc đời mà thừa sẽ chẳng bao giờ thể níu kéo . Khi , đến cả năng lực để cảm thấy đau khổ cũng tê liệt, chỉ còn sự kiệt quệ rã rời bám riết lấy tâm can. Nếu bắt dùng một từ để diễn tả thời gian Ôn Nhiên rời xa, thì chắc chắn chỉ một từ duy nhất: Mệt.

"Vậy đó... từng nhớ đến ?"

"Những lúc thương mơ, nhớ."

"Anh mơ thấy làm gì?"

"Mơ thấy ."

Ôn Nhiên đưa mắt ngoài cửa sổ, khẽ dụi mắt: "Chẳng lẽ giấc mơ nào vui vẻ, hơn ?"

"Nếu mơ thấy những điều , lẽ chìm đắm trong đó, c.h.ế.t chìm trong giấc mơ và vĩnh viễn tỉnh nữa ."

Ôn Nhiên phắt , rủ mắt xuống, thầm thì: "Hình như hiểu phần nào cảm giác đó."

"Có một , cũng mơ thấy một giấc mơ tuyệt . Đẹp đến mức khi tỉnh mộng, thấy đau lòng vô cùng."

"Cậu mơ thấy gì?"

"Tôi mơ thấy đêm đính hôn hồi cấp ba, cũng mặt." Ôn Nhiên tựa lưng ghế: “Anh cạnh , khẳng định rằng lễ đính hôn đó là thật, và chúng sẽ kết hôn với ."

Chẳng rõ tuyết ngừng rơi từ lúc nào. Ngoài , gió rét rít gào từng cơn. Bất cứ nơi nào ánh đèn pha rọi tới đều là một màu trắng xóa của tuyết. Chỉ duy nhất gian nhỏ hẹp trong xe là vẫn giữ ấm áp, bao bọc lấy hai .

Cố Quân Trì đăm đăm con đường phía . Một lúc thật lâu , mới khẽ cất lời: "Đó là sự thật."

Vút, Tầm bên , vốn vách núi cao ngất che khuất suốt hơn hai tiếng đồng hồ, bỗng chốc mở thênh thang. Những cơn gió lạnh buốt từ vùng hoang dã thổi thốc tới. Cuối cùng, họ cũng vòng qua ngọn núi tuyết, tiến cánh đồng tuyết bao la, bát ngát.

Ôn Nhiên hồi hộp dán mắt phía chân trời: "Hình như... hình như chút ánh sáng xanh hắt lên kìa."

Chiếc xe vẫn đang lao vun vút về phía . Ôn Nhiên chớp mắt lên bầu trời, đến khi chắc chắn mảng màu xanh đang dần đậm lên và lan rộng , thẳng lưng lên, mừng rỡ reo vang: " là cực quang !"

Cố Quân Trì đ.á.n.h lái, đưa xe hướng về phía một hồ nước lặng lẽ bên bìa rừng thông. Mười mấy phút , xe dừng . Ôn Nhiên thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, đẩy tung cửa xe lao ngoài, suýt chút nữa thì sấp mặt vì vấp lớp tuyết dày ngập quá nửa bắp chân.

" là cực quang thật , thấy !" Cậu chỉ tay lên bầu trời, sang với Cố Quân Trì bằng giọng điệu giấu nổi sự phấn khích: “Đẹp đến nghẹt thở luôn!"

Cố Quân Trì nắm lấy tay , cẩn thận mang găng tay cho . Ôn Nhiên thì chỉ mải mê ngửa mặt lên trời, đôi chân cứ nhảy nhót yên vì quá sung sướng. Cậu cảm thấy cái lạnh thấu xương, miệng cứ hò hét những âm thanh vô nghĩa. Cậu phấn khích đến mức chẳng hề nhận đôi tay và thao tác của Cố Quân Trì đang run rẩy nhè nhẹ. Phải mất một lúc khá lâu, mới lóng ngóng đeo xong đôi găng tay cho .

Cảnh tượng mắt siêu thực đến mức ngỡ như thuộc về cõi trần gian. Một dải cực quang xanh biếc khổng lồ bao trùm cả bầu trời. Lại còn là hiện tượng bùng nổ cực quang hiếm gặp, những dải sáng liên tục nhảy múa, biến ảo khôn lường. Dưới bầu trời đầy lấp lánh, cực quang trông như một tà váy mềm mại đang uốn lượn, giống như một cơn lốc màu xanh lục đang quét qua bầu trời và dải hoang mạc.

Khuôn mặt Ôn Nhiên bừng sáng ánh cực quang. Đôi mắt mở to hết cỡ, miệng há hốc khép . Say sưa chiêm ngưỡng cảnh tượng kỳ vĩ một lúc lâu, mới sực nhớ "nhiệm vụ" sống ảo, lật đật móc điện thoại trong túi dúi tay Cố Quân Trì: "Chụp cho mấy tấm nhé, nhớ lấy trọn cả dải cực quang phía nữa đấy!"

Tuy tinh thần chụp ảnh thì hừng hực khí thế, nhưng cách tạo dáng của Ôn Nhiên nhạt nhẽo vô cùng. Cậu nghiêm trang, hai tay khoanh để bụng, trông chẳng khác nào mấy lễ tân đón khách ở cổng khách sạn.

"Đổi kiểu khác ." Cố Quân Trì ngứa mắt chịu nổi.

"À, ok!" Ôn Nhiên lục lọi trong kho tàng tạo dáng nghèo nàn của , cuối cùng chốt hạ bằng cách tháo một chiếc găng tay , giơ hai ngón tay lên làm điệu V-sign chuẩn "thanh niên nghiêm túc".

Cố Quân Trì cái kiểu tạo dáng quê mùa , hiếm hoi lắm mới buông lời châm chọc.

Một lúc lâu , bàn tay trần bắt đầu tê cóng vì gió lạnh, Ôn Nhiên định mở miệng hỏi Cố Quân Trì chụp xong , thì chợt liếc xuống hai ngón tay đang giơ lên của .

Cậu ngẩn , đăm đăm xuống chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đang ngự trị ngón giữa của .

Vỏ nhẫn chạm khắc tinh xảo thành hình nhánh lá, mỗi phiến lá đều điểm xuyết một viên kim cương nhỏ xíu. Mặt nhẫn thiết kế tinh tế với những viên kim cương xanh lục bao quanh, ôm trọn lấy viên kim cương trung tâm hình oval, nước D với độ tinh khiết hảo. Lúc , viên kim cương đang phản chiếu ánh sáng xanh huyền ảo của cực quang, tỏa những tia sáng lấp lánh, chói lóa.

Lúc mới thấy chiếc nhẫn, khuôn mặt Ôn Nhiên vẫn còn ngơ ngác, thẫn thờ. khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe: "Sao thể lợi dụng lúc đeo găng tay cho để lén lút đeo chiếc nhẫn chứ..."

"Cầu hôn... cầu hôn thì ít nhất cũng một lời đàng hoàng chứ..."

Mới hai câu, òa nức nở. Mắt mũi đỏ hoe tèm lem, nước mắt tuôn rơi lã chã, lăn dài gò má, gió lạnh quất đau rát.

Cố Quân Trì cất điện thoại, bước đến mặt . Một tay giơ lên che gió, tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt lăn dài .

"Anh từng nghĩ buổi lễ đính hôn năm đó là một màn kịch. Chỉ là chiếc nhẫn đến muộn màng một chút thôi." Cố Quân Trì dịu dàng nâng khuôn mặt đang mếu máo, giàn giụa nước mắt của Ôn Nhiên lên: “Giấc mơ của em là sự thật, lễ đính hôn cũng là sự thật, và việc chúng sẽ kết hôn, cũng là sự thật."

Đối với Cố Quân Trì, khái niệm "kết hôn" nhen nhóm trong đầu sớm hơn dự tính nhiều, thậm chí là từ năm mới mười bảy tuổi.

Anh vốn là một kẻ cực kỳ khinh thường những mơ mộng hão huyền. Anh bao giờ ý định vẽ viễn cảnh tương lai về việc chung sống với một Omega nào đó. Khi bắt tay phác thảo bản kế hoạch chi tiết , tin chắc rằng đang hành động bằng lý trí. Anh đang lập một kế hoạch cụ thể và thực tế để đảm bảo một cuộc sống định, chứ đang đắm chìm trong những ảo tưởng sự bốc đồng nhất thời.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu tiên thấy bản phác thảo kế hoạch chỉnh, thấy những điều khoản chỉ dành riêng cho hai : Cố Quân Trì và Ôn Nhiên, thể nào ngăn cản bản nghĩ về một tương lai chung đôi.

Anh mường tượng viễn cảnh tranh thủ những ngày phép ít ỏi của trường quân sự, lặn lội đến thăm Ôn Nhiên. Anh sẽ thấy sống những ngày tháng vui vẻ, vô tư lự, say mê theo đuổi ngành học mà hằng yêu thích.

Thậm chí, còn hình dung cảnh Ôn Nhiên sẽ nhào đến ôm chầm lấy ngay khi gặp mặt.

Mặc dù tưởng tượng đến mức độ chi tiết như , Cố Quân Trì vẫn đinh ninh rằng chỉ đang phát triển hợp lý từ nội dung của bản kế hoạch. Nhìn chung, lý trí vẫn là yếu tố chi phối, còn tình cảm chỉ là phụ.

Mãi cho đến , khi dịp lật bản kế hoạch , Cố Quân Trì mới bàng hoàng nhận , đúng hơn là chịu thừa nhận với chính : Anh khao khát ở bên Ôn Nhiên mãi mãi.

Có điều...

"Từ 'mãi mãi' vẻ xa xôi và m.ô.n.g lung quá." Cố Quân Trì thủ thỉ: “Vậy nên, hãy ở bên trọn một đời nhé."

Nước mắt Ôn Nhiên càng tuôn rơi xối xả hơn. Cậu thút thít, nức nở đến mức bong bóng mũi cũng thi phồng lên xẹp xuống.

Cậu vẫn luôn đinh ninh rằng đời chỉ mỗi là trân trọng và khắc cốt ghi tâm buổi lễ đính hôn . Hóa , nhầm.

Chưa cần đợi đến kiếp , cũng chẳng cần hóa thành một đứa trẻ khỏe mạnh sinh trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương. Chỉ đơn giản là hành trình trưởng thành đầy chông gai, vấp ngã từ một Ôn Nhiên nhút nhát để trở thành một Lý Thuật kiên cường, thế là quá đủ . Bởi vì ngay trong kiếp , thể nắm tay Cố Quân Trì đến cuối con đường.

"Vậy thì em hy vọng một đời ... sẽ kéo dài thật lâu..." Ôn Nhiên đến mức năng lộn xộn: “Em ở bên thật lâu, thật lâu."

Cậu ôm chầm lấy Cố Quân Trì, vùi mặt vòm n.g.ự.c vững chãi của : "Anh , hôm qua em mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ lắm."

"Em mơ thấy đang tưới nước cho một mầm cây nhỏ bé. Cái mầm cây bỗng cất tiếng với em rằng, nó hiện tại đang sống ... Nó bảo chúng đừng lo lắng đau buồn vì nó nữa... Nó còn hứa hẹn, đợi đến khi thời cơ chín muồi, chúng sẽ duyên trở thành một nhà."

"Nghe thì vẻ tâm linh, mê tín một chút... nhưng cứ tạm tin là thế nhé..."

Cố Quân Trì siết chặt vòng tay ôm , khàn giọng đáp bằng một tiếng "Ừm".

"Đó là mê tín ." Anh .

Ánh cực quang vẫn ngừng nhảy múa, biến ảo kỳ diệu bầu trời đêm. Giữa cánh đồng tuyết hoang vu, tĩnh mịch như nơi tận cùng thế giới, lời hứa hẹn từ buổi đính hôn xa hoa nhưng cô độc của bảy năm về , cuối cùng cũng đơm hoa kết trái, trọn vẹn và viên mãn mảnh đất trắng xóa tinh khôi chỉ thuộc về riêng hai .

Khóc lóc đời, Ôn Nhiên mới chịu rúc đầu khỏi lồng n.g.ự.c Cố Quân Trì. Cậu lặng lẽ ngắm chiếc nhẫn lấp lánh ngón tay , sụt sịt mũi : "Em gọi video cho 339."

Cố Quân Trì đưa điện thoại cho . Ôn Nhiên hít một thật sâu, ngón tay run rẩy chạm khung chat của 339.

Cuộc gọi video kết nối ngay tắp lự. 339 ngay ống kính. Khi thấy Ôn Nhiên đang ở cùng Cố Quân Trì, nó thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng: "Làm hết hồn! Cứ tưởng chuyện gì khẩn cấp xảy !"

"Bọn đón giao thừa xong, giờ đang xem cực quang ." Ôn Nhiên giơ bàn tay trái lên, khoe chiếc nhẫn lấp lánh, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng nụ rạng rỡ: “Cậu xem!"

"Chiếc... chiếc nhẫn!" Nước mắt ảo cứ thế tuôn trào như thác đổ từ đôi mắt hình quả trứng ốp la của 339: “Cuối cùng... cuối cùng cũng đợi đến ngày ... Thiếu gia... thiếu gia cầu hôn ...!"

Nó phấn khích đến mức trượt patin xoay mòng mòng một vòng quanh phòng khách. Vô tình đụng đổ cả chiếc bình hoa đắt tiền mà nó cũng chẳng thèm đoái hoài, lập tức phi thẳng về phía màn hình: "Vậy hai dự định khi nào thì tổ chức đám cưới! Khi nào thì sinh em bé!"

Cố Quân Trì lạnh lùng lệnh: "Dựng cái bình hoa lên."

339 giả điếc làm ngơ. Nó tự động bật bản nhạc hành khúc đám cưới rộn ràng, nghiêm trang giơ tay chào kiểu quân đội: "Tôi chuẩn sẵn hơn 999+ phương án tổ chức tiệc cưới . Tiểu Thụ và thiếu gia cứ yên tâm giao phó cho !"

"Chuyện đó tính !" Ôn Nhiên nâng điện thoại lên cao một chút, để 339 thể chiêm ngưỡng trọn vẹn dải cực quang rực rỡ, lớn, to: “Bọn bắt cực quang . Giờ di chuyển đến trạm tiếp theo đây. Tạm biệt 339 nhé!"

Đôi mắt 339 rơm rớm lệ chằm chằm màn hình. Nó say sưa ngắm nụ rạng rỡ của Ôn Nhiên và Cố Quân Trì khi hai vẫy tay chào tạm biệt nó.

Tút, Cuộc gọi kết thúc. 339 vẫn còn đắm chìm trong dòng nước mắt cảm động. Một lúc lâu , nó mới lạch cạch lăn bánh trở màn hình tivi khổng lồ trong phòng khách.

Màn hình chia làm hai nửa. Một bên là hình ảnh Ôn Nhiên của bảy năm về , đang đắm trong ánh nắng ban mai rực rỡ, say sưa thả hồn bản nhạc "Đêm Trắng Ngày 19". Nửa còn là hình ảnh Cố Quân Trì trong bóng chiều tà u ám, tĩnh lặng lắng giai điệu piano du dương phát từ hộp quà sinh nhật.

Cùng với tiếng "cạch cạch" nhịp nhàng của những bánh răng cưa đang chuyển động, hai bản nhạc "Đêm Trắng Ngày 19" từ hai đoạn video hòa quyện , tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, êm ái, vang vọng khắp gian rộng lớn và tĩnh mịch của phòng khách.

339 dán mắt màn hình chớp. Nó cảm nhận một luồng ấm áp đang lan tỏa từ vị trí gắn chiếc nam châm tủ lạnh n.g.ự.c trái. Cảm giác đau đớn, nhói buốt tan biến.

Một nụ ngập tràn hạnh phúc và hy vọng nở rộ màn hình của nó. Lúc , nó mới sực nhớ rằng quên gửi lời chào tạm biệt với hai họ. Điều quả thực là một sai sót lớn, vi phạm nghiêm trọng những quy tắc lịch sự lập trình sẵn.

"Tạm biệt, Tiểu Thụ."

"Tạm biệt, thiếu gia."

─HẾT─

Loading...