[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 78: Gấu xuất hiện
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:51
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ lúc đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê cho đến khi chìm trong cơn sốt mê man hai ngày trời trong phòng hồi sức tích cực, Ôn Nhiên như lạc một giấc mộng dài dằng dặc và đau đớn tột cùng. Trong những hiếm hoi tỉnh táo giữa chừng, đập mắt luôn là hình bóng gã alpha mặc đồ bảo hộ kín bưng, đang lặng thinh hoặc gục đầu ngủ gật bên mép giường.
Cứ mỗi bận rõ mồn một hình ảnh đó, lòng Ôn Nhiên trào dâng một niềm hân hoan khó tả vì vẫn còn sống nhăn răng, và thị lực phục hồi. Sau đó, lịm cơn mê.
Ngày thứ ba, di chuyển về phòng bệnh cũ.
Trong cơn mơ màng, cảm nhận tiếng bước chân nườm nượp, nhưng ai nấy đều hạ giọng thì thầm cực kỳ khẽ. Chỉ duy nhất một giọng oang oang chói tai, của Chu Chước. Gã quát: "Sao nó vẫn còn bất tỉnh nhân sự thế ?"
Cô y tá nhẹ nhàng giải thích: "Bệnh nhân bất tỉnh, chỉ là đang ngủ thôi ạ."
"Ngủ gì mà ngủ lắm thế!"
Ngủ thêm vài hôm thì c.h.ế.t ai mà ông ầm ĩ lên thế, phiền phức vãi chưởng. Ôn Nhiên nhíu mày trong vô thức, lập tức thấy tiếng Cố Quân Trì lạnh lùng đuổi khách: "Ra ngoài."
Cộng thêm con 339 mượn oai chủ hùa theo sủa inh ỏi: "Biến! Biến ngay! Tức khắc!"
Mãi đến tận lúc xế chiều, Ôn Nhiên mới thoát khỏi cơn mê. Cậu trân trối lên trần nhà một lúc để chắc chắn mắt sáng như , mới ngoái đầu . Đập mắt là Cố Quân Trì đang chễm chệ sô pha cạnh giường, cúi đầu chăm chú tài liệu, tay lăm lăm cây bút.
Ôn Nhiên hé miệng, chỉ bật một luồng yếu ớt. Cố Quân Trì lập tức ngẩng phắt lên. Thấy Ôn Nhiên đang mở to đôi mắt tròn xoe , vội vã dậy, cúi kề sát giường bệnh.
"Cố Quân Trì..."
Cái giọng khản đặc như vịt đực, Ôn Nhiên rặn từng chữ một cách chật vật. Cố Quân Trì hề tỏ sốt ruột, chỉ rũ mắt , kiên nhẫn chờ đợi câu tiếp theo.
"Cậu... đang bản kiểm điểm ?"
Cố Quân Trì: "..."
Trên cõi đời , chắc chắn ai bận tâm đến cái bản kiểm điểm và lộ trình thăng quan tiến chức của Cố Quân Trì hơn Ôn Nhiên nữa.
"Viết xong từ khuya ." Cố Quân Trì quẳng cho một liều t.h.u.ố.c an thần, dùng mu bàn tay vuốt ve gò má , nhấn nút gọi y tá.
Bác sĩ bay ngay tắp lự, một hồi khám xét và hỏi han kỹ lưỡng, ông điều chỉnh bình hút dịch, chốt hạ là vấn đề gì nghiêm trọng. Bác sĩ tươi rói: "Tình hình tiến triển khả quan, cứ tiếp tục tịnh dưỡng cho nhé."
"Cháu cảm ơn bác sĩ." Ôn Nhiên nhoẻn miệng .
Tán dóc thêm vài câu với Cố Quân Trì, bác sĩ toan lưng . Vừa hé cửa, 339 lao xồng xộc cái rầm: "Tiểu Thụ, tỉnh !!"
Nó phi như bay tới cạnh giường, rụt rè nắm lấy bàn tay thò ngoài chăn của Ôn Nhiên, hai hàng "nước mắt" tuôn trào như thác đổ: "Mấy hôm nay lướt nát mấy cái trang web cầu an để lời chúc cho , còn lừa mất tám lít nữa chứ, cuối cùng cũng chịu tỉnh !"
"Tám trăm tệ...?" Nghe cái giá cắt cổ, Ôn Nhiên suýt thì xỉu ngang nữa: "Lên chùa treo thẻ cầu an cũng chỉ tốn hai nhăm tệ thôi mà."
"Tại cấm túc đường mà, nên đành lùng sục mạng thôi." 339 sụt sịt, nước mắt lã chã.
Cố Quân Trì châm chọc: "Lâu ngày update phần mềm nên não cũng teo tóp theo là ."
Ôn Nhiên liếc xéo một cái, giật giật tay 339, thì thầm: "Cậu bật camera lên cho coi."
"Tuân lệnh." 339 mở camera, còn chu đáo chỉnh sang chế độ soi gương.
Cái sọ dừa nhẵn thín bọc trong lớp lưới y tế chình ình màn hình, trông khác gì cái quả dừa xí bọc lưới bày bán ngoài chợ. Ôn Nhiên nhắm tịt mắt : "Tắt ."
"Xưa nay thấy quan tâm đến ngoại hình nhan sắc ." Cố Quân Trì tì cùi chỏ lên mép giường, chống cằm .
"Tại bao giờ cạo trọc lóc tởm thế ."
Ôn Nhiên ngoảnh mặt sang một bên. Cảm giác như cả thế kỷ kỹ khuôn mặt . Ánh mắt dán chặt từng đường nét của Cố Quân Trì. Nhìn thấy quầng thâm nhàn nhạt mắt và hàng ria mép lún phún màu xanh xám cằm , đưa tay vuốt ve, nhưng Cố Quân Trì tóm gọn.
"Tôi sống sót ." Bàn tay Ôn Nhiên từ từ cuộn trong lòng bàn tay Cố Quân Trì, giọng khàn khàn thều thào: "Tôi giỏi vãi chưởng đúng ."
Cố Quân Trì siết chặt những ngón tay, bao bọc lấy nắm đ.ấ.m lỏng lẻo vì thiếu sức sống của omega. Hắn 'ừ' một tiếng, mặt thoáng một vẻ kìm nén khó tả, như thể lường sắp sửa thốt điều gì.
Hắn phán: "Vì là một cái cây vô cùng cao lớn mà lị."
Ôn Nhiên đơ mặt mấy giây, nhắm tịt mắt giả vờ ngất xỉu.
Hậu quả của ca phẫu thuật, mấy ngày đó Ôn Nhiên chán ăn hẳn, húp cháo với ăn trái cây vặt. Ngày ngày cày cuốc bình phẩm truyện với 339, cộng thêm tiết mục Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang rủ tới thăm nom đều đặn, Những hôm Cố Quân Trì bận cày cuốc văn phòng, cái kiếp viện của cũng bớt nhàm chán một tí.
Phương Dĩ Sâm cố tình dời lịch công tác, đợi Ôn Nhiên tỉnh hẳn hoi mới xách vali . Trước khi chuồn, còn ghé thăm thêm một .
"Cứ an tâm dưỡng bệnh , mấy chuyện tào lao khác thì quăng hết đầu ."
"Em còn chuyện quái gì để bận tâm nữa ." Ôn Nhiên há mồm thì nhớ một chuyện, trầm ngâm một lát : "Em từng đàng hoàng lời cảm ơn với . Cảm ơn giang tay cứu vớt em."
Cho dù là đoạn ghi âm phơi bày vụ con rơi con rớt, cái tin nhắn báo mộng khi lặn mất tăm, việc nai lưng gánh vác viện phí cho , tất thảy đều đáng nhận một lời cảm ơn chân thành.
"Là em tay cứu vớt mà. Hồi ở nhà họ Ôn, lúc c.h.ử.i bới, em xông hứng đạn , còn giúp tìm di thư của nữa." Phương Dĩ Sâm mỉm nhạt: "Rõ ràng hồi đó bản em cũng đang cô thế cô, yếu ớt vô cùng."
Anh thừa sức hiểu tại Ôn Duệ cứ gọi Ôn Nhiên là thằng nhãi ranh. Cậu omega dường như hề nhào nặn bởi cảnh. Vượt qua muôn vàn giông bão, nếm đủ vị đắng cay, nhưng khi mặt khác, vẫn giữ cái bản chất lương thiện, trong veo như lúc ban đầu. Y hệt cái đêm x.é to.ạc màn đêm để tiễn , tay ôm khư khư hộp cơm hộp, còn nằng nặc đòi nhét cho bằng những đồng tiền tiêu vặt nhàu nhĩ, chắt bóp của .
"Em chỉ vô tình giúp thôi." Ôn Nhiên gãi gãi má ngượng ngùng, ngập ngừng một lát tò mò hỏi: "Hồi cao chạy xa bay khỏi thủ đô, là do bắt tay với Đường Phi Dịch Nguỵ Lăng Châu nhỉ, mà thực Cố Quân Trì mới là kẻ giật dây giúp tẩu thoát, chuẩn ?"
Phương Dĩ Sâm gật đầu cái rụp.
"Cậu giao kèo với , bắt moi cho bằng cái bằng chứng tố cáo Trần Thư Hồi và Cố Sùng Trạch phóng hoả đốt đảo để cướp đất, tuồn cho nhà họ Nguỵ." Phương Dĩ Sâm kể: "Cái đoạn ghi âm vụ con hoang, thấy em quyền sự thật, nên mới cắt riêng gửi cho em. Làm xong cái giao dịch đưa nước ngoài, Cố Quân Trì cũng sạch sẽ cắt đứt liên lạc, từ dạo đó chả còn dây dưa gì với bọn họ nữa."
"Em cứ tưởng bẩm báo với vụ em là con rơi và từng lên bàn mổ cơ."
"Lúc đó lường việc phọt sự thật đó sẽ tác động thế nào đến em, cũng rõ hai đứa tụi em đang trong cái trạng thái quan hệ gì, nên c.ắ.n răng ngậm miệng. Giờ ngẫm , đáng lẽ bô bô mới . Cậu mà , chắc chắn sẽ bất chấp hậu quả mà xách cổ em khỏi cái địa ngục nhà họ Ôn ngay và luôn."
"Anh cũng tự lo cho cái còn xong, bớt mấy lời xúi quẩy ." Ôn Nhiên hối thúc : "Đi lo công chuyện của , cần bận tâm đến em ."
Phương Dĩ Sâm gật đầu lên: "Giữ gìn sức khoẻ nhé, từ nay về sự sẽ hanh thông thôi."
Sau màn chia tay đẫm nước mắt, Phương Dĩ Sâm xuống lầu, chuẩn về khách sạn xách vali ga tàu cao tốc. Vừa bước khỏi sảnh chính, Ôn Duệ lù lù xuất hiện, đang leo lên bậc thềm cuối cùng, đụng mặt . Thấy Phương Dĩ Sâm đang , gã cũng chả thèm đoái hoài đến việc thăm nom thằng em cũ nữa, ngoắt gót bám đuôi theo.
"Đi công tác ? Để tiễn."
Phương Dĩ Sâm giả điếc làm ngơ, cắm mặt thẳng, thì Ôn Duệ túm chặt lấy cánh tay: "Lại giở trò bơ đấy ?"
"Đang bận." Phương Dĩ Sâm vung tay một phát, nhưng thể hất . Anh sầm mặt, liếc xéo Ôn Duệ một cái: "Buông tay."
Chỉ một cái lườm lạnh lùng thôi mà tim Ôn Duệ đập loạn nhịp, đầu óc cuồng phân biệt nổi phương hướng, tay càng siết chặt hơn: "Thế để đưa ."
Đang lúc giằng co nảy lửa, một chiếc xe biển quân sự đỗ xịch sát bồn hoa. Cố Quân Trì mở cửa bước xuống, lững thững lên từ đầu bậc thềm bên . Hắn liếc mắt khinh bỉ cái bộ dạng mặt dày vô sỉ của Ôn Duệ, thèm liếc thêm nửa giây, lạnh lùng bước thẳng trong toà nhà.
Ra khỏi thang máy, Cố Quân Trì phóng tầm mắt về phía cuối hành lang. Con 339 đang giở trò nguỵ trang thành cái thùng rác để hóng hớt drama của nhà bệnh nhân, đặng lát nữa về làm "radio" kể cho Ôn Nhiên . Cố Quân Trì cạn lời lắc đầu, sải bước về phía phòng bệnh, đẩy cửa bước .
Ôn Nhiên đang dựa lưng gối, nhai nhóp nhép miếng táo ngóc đầu lên: "Tan làm ?"
Chả do tâm lý , mới đầy một tuần mà tóc Ôn Nhiên như thể nhú lên một lớp rậm rạp, đồng loạt thò khỏi cái mũ lưới y tế. Bộ đồ bệnh nhân thùng thình phân biệt nam nữ khoác lên cái vóc dáng nhỏ thó, ốm nhom của , càng làm toát lên một vẻ phi giới tính mị hoặc.
"Ừ." Cố Quân Trì bước đến cạnh giường, móc điện thoại vuốt vuốt.
Ôn Nhiên lấy dĩa xiên một miếng táo, giơ lên cao. Cái sọ dừa trọc lóc cũng ngóc lên theo, hỏi Cố Quân Trì: "Bản kiểm điểm nộp thế?"
Cố Quân Trì cúi xuống đớp gọn miếng táo, mắt vẫn dán màn hình điện thoại, mặt lạnh tanh: "Vừa nộp xong là xách đ.í.t họp luôn, lôi bêu rếu bàn dân thiên hạ."
Mường tượng cái viễn cảnh Cố Quân Trì mặt đen như đ.í.t nồi sếp xỉ vả, Ôn Nhiên vội vàng cúi gầm mặt xuống giả vờ nhai táo để giấu nụ đang nhếch tới tận mang tai. Cười chán chê mới ngẩng lên ngó cái điện thoại lơ lửng đầu. Cứ tưởng Cố Quân Trì đang bận trăm công nghìn việc, nhưng ngẫm thì nếu là công việc, lẽ xài cái máy liên lạc bảo mật mới đúng chứ.
Mãi một lúc , Cố Quân Trì mới cất điện thoại , nhả một câu nhạt toẹt: "Ông quý hoá của đang bày tỏ tình cảm với Phương Dĩ Sâm ngay cổng bệnh viện kìa."
"Cái gì?!" Ôn Nhiên vứt phăng cái đĩa, lồm cồm bò xuống khỏi giường từ phía bên . Mới hôm qua mới mon men tập , chân cẳng vẫn còn loạng choạng lắm. Giờ thì bám víu vách tường, lết bộ tới cửa ban công, mở cửa , tàn ma dại mà lết ngoài.
Cậu nhoài lan can thì một tấm chăn dày cộp trùm kín mít lên . Cố Quân Trì từ phía vòng tay ôm gọn cả lẫn tấm chăn, tì cằm lên vai , cùng hóng hớt xuống sân.
Khốn nỗi trễ quá, chỉ kịp chứng kiến Phương Dĩ Sâm đang bước xuống bậc thềm, thèm ngoái đầu , còn Ôn Duệ thì ba chân bốn cẳng đuổi theo sát nút.
"Tỏ tình khỉ gì mà chả thấy hoa hồng ?" Trời rét căm căm, chuyện khói thở mịt mù, Ôn Nhiên chép miệng tiếc nuối: "Lẽ lôi điện thoại cái clip mới lên đây chứ, thèm xem lắm."
"Tôi là ch.ó săn paparazzi ."
"Thế cũng ." Ôn Nhiên bỗng nhớ tới cái tin Hứa Tắc cầu hôn Trì Gia Hàn mà Cố Quân Trì kể dạo nọ. Cậu thầm tự vỗ n.g.ự.c tự hào vì trí nhớ siêu phàm hao hụt ca phẫu thuật, liền mồm mép hỏi ngay: "Lần kể vụ bác sĩ Hứa ngỏ lời cầu hôn bác sĩ Trì, rốt cuộc là thế?"
"Thì giúp một tay chứ còn nữa," Cố Quân Trì thủng thẳng: "Cơ mà Hách Dương với Hạ Uý xong mà đống lửa thì cũng dễ hiểu thôi."
"339 bảo dạo ngày nào cảnh sát Hạ cũng đóng cọc đợi bác sĩ Trì tan ca, tống thẳng lên xe chở , hành động cực kỳ táo tợn." Ôn Nhiên trổ tài phân tích: " mà hình như bác sĩ Hứa sắp xách vali nước ngoài học lên tiến sĩ . Thế thì với Thượng tá Lục tính đây? Cậu tay nghĩa hiệp giúp một vố chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-78-gau-xuat-hien.html.]
"Hách Dương tự cách giải quyết." Suy cho cùng thì cái trò Thượng tá quân vì xin đình chỉ bay để trị liệu phục hồi trí nhớ mà cố tình thi trượt bài sát hạch bay, ai cũng gan làm . Cố Quân Trì chăm chăm sườn mặt Ôn Nhiên đang kề sát sạt: "Cậu lo mà bận tâm lo cho cái ."
Giống hệt một con chuột chũi đang yên bình ngủ đông, Ôn Nhiên rúc sâu trong tấm chăn: "Bây giờ ngày nào cũng khoẻ như trâu , còn gì lo lắng nữa ?"
Nhìn một lúc, Cố Quân Trì đáp: "Chả gì."
Ôn Nhiên đầu , chóp mũi hai suýt thì cọ . Cậu hỏi: "Thế chừng nào mới gắn lon Thượng tá? Bữa lễ cho chụp hình sống ảo ?"
"Tầm nửa tháng nữa." Ánh mắt Cố Quân Trì trượt từ hàng lông mi gần trong gang tấc của Ôn Nhiên xuống đôi môi . Hắn rũ mắt, ghé sát , mổ nhẹ một cái lên khoé môi Ôn Nhiên: "Nếu thèm xem thì cứ tới tận nơi mà xem."
Cái đầu óc nãy giờ vẫn còn chạy ro ro bỗng chốc nụ hôn chớp nhoáng làm cho chập mạch. Ôn Nhiên đờ Cố Quân Trì, hai tai chả do trời lạnh vì lý do gì mà đỏ ửng cả lên. Một lúc lâu , mới khẽ mặt , ngắm cảnh phía xa xa, não bộ mới chịu load , phản ứng phần phấn khích: "Tôi cũng tới dự á?"
"Người nhà thì vô tư, chỉ cần đăng ký là xong." Cố Quân Trì bảo: "Đợi khi nào thi đỗ trường quân đội, đường hoàng vác cái danh kỹ sư quân sự tới dự, đấy bục danh dự nhận quân hàm lúc đó chính là đấy."
Người nhà, kỹ sư quân sự, nhận quân hàm, Ôn Nhiên gì bất ngờ khi mấy cái từ khóa buff tinh thần lên mây. Cả nóng rực, lòng nhiệt huyết sục sôi. Cậu vùng vẫy thoát khỏi cái chăn và vòng tay của Cố Quân Trì, xăm xăm bước phòng bệnh, bóng lưng toát lên vẻ kiên cường bất khuất: " , lên mạng chốt đơn mua sách ngay lập tức, bắt tay cày cuốc ôn thi từ bây giờ mới kịp."
Dù ngọn lửa ham học của Ôn Nhiên cháy hừng hực, nhưng bác sĩ vẫn áp lệnh thiết quân luật, bắt nhịn đụng đồ điện t.ử và sách vở cho đến tận ngày thứ mười. Cái lưới đội đầu cũng gỡ bỏ. Ôn Nhiên gương, vuốt vuốt cái mái tóc mọc lởm chởm cỡ phân rưỡi, vẫn còn đ.â.m ram ráp.
Chu Chước đóng cọc ở thủ đô chục ngày trời, vì xót xa doanh thu của quán bar nên đành ngậm ngùi cuốn gói về .
"Đành chịu thôi, kiếp đào kép chủ lực nó thế đấy." Chu Chước đưa tay vuốt ngược mái tóc bóng mượt: "Đinh Mộng Cách than vãn sếp vắng khách khứa vãn hẳn. Cứ cái đà thì móm mỏ mất."
Ôn Nhiên gặm dở miếng trái cây cắt sẵn: "Ha ha."
"Cười cái quần." Chu Chước thò tay nhón một miếng trái cây trong bát của bỏ tọt mồm: "Mày tính , định mò về thành phố S nữa ?"
"Tôi chốt đơn thi trường quân đội , cửa chui quân đội sửa chữa chiến đấu cơ." mà thi chắc đậu, c.h.é.m gió thì cũng rén. Ôn Nhiên cố tỏ nguy hiểm để át sự yếu bóng vía: "Anh, , thủng cái khái niệm 'chui quân đội' nó quyền lực cỡ nào ?"
"Thì cũng là đổi cái máng heo khác để làm thuê thôi chứ gì." Chu Chước chép miệng khinh bỉ: "Mày quyết thì tuỳ, tao lượn đây, chuyện gì thì tự giải quyết, đừng réo tao."
Gã sang gào mặt 339: "Cái con 789 , lo mà chăm sóc nó cho t.ử tế, thủng ?"
339 mặt phía ban công, giả điếc làm ngơ, thèm đôi co với cái loại thiếu văn hoá.
Ngày ngày trong phòng bệnh, Ôn Nhiên lặp lặp cái guồng : sách, giải đề, vẽ vời thiết kế, nghỉ ngơi điều độ. Thời gian viện trôi qua cái vèo. Mãi cho đến cái đêm ngày diễn buổi lễ, Ôn Nhiên vẻ bồn chồn. Lúc Cố Quân Trì tắm rửa xong sô pha lau tóc, liền chồm lên đùi , đối diện đàng hoàng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Tôi cần tậu một bộ vest xịn xò ?"
Tóc dài thêm tí xíu, tràn trề sức sống y chang mớ cỏ non vươn đón nắng, kiêu hãnh chỉa thẳng lên trời. Cố Quân Trì vắt cái khăn tắm lên cổ : " cần làm lố thế , cứ ăn mặc bình thường là ."
"Thế cũng , hứa sẽ tắm gội chải chuốt cho thật thơm tho sạch sẽ." Ôn Nhiên ôm chầm lấy Cố Quân Trì, tựa đầu vai , hớn hở cọ cọ hai cái: "Cuối cùng thì cũng thò mặt khỏi cái bệnh viện để lượn lờ ."
Tóc cọ cọ cổ, Cố Quân Trì cảm giác như đang vác một con nhím khổng lồ vai. Hắn bóp chặt hai má Ôn Nhiên bắt xoay mặt , hôn chụt một cái lên cái mỏ con nhím, ôm eo ngã vật sô pha.
Chiều tối hôm , sự tháp tùng của 339 và bác sĩ, Ôn Nhiên xuống lầu, yên vị chiếc xe quân sự. Một tiếng đồng hồ , omega diện chiếc áo len màu nâu, đầu đội cái mũ hình con gấu to tướng, nghiêm trang và trịnh trọng ở cái góc khuất tít tắp hàng ghế chót của Hội trường Bộ Tư lệnh Quân khu Thủ đô.
Ôn Nhiên căng mặt quét mắt một vòng, tá hoả phát hiện ai nấy đều đóng thùng quân phục hoặc veston phẳng phiu.
Cậu cúi gằm mặt, hí hoáy nhắn một cái tin cho Cố Quân Trì.
Tôi thù [Khuôn mặt nứt nẻ]
Mười giây , Cố Quân Trì rep: Có đứa rêu rao là phát hiện một con gấu lọt hội trường, là đấy ?
Ôn Nhiên vẫn giữ nguyên cái tư thế cúi gầm mặt, bật camera, thèm căn ke góc độ ánh sáng, chụp đại một tấm selfie ném qua: bao giờ tha thứ cho [Súng]
Cố Quân Trì: Con gấu lai tạp ngoài hành tinh
Lát buổi lễ chính thức bắt đầu, dàn nhạc tấu lên những âm thanh hoành tráng, hào hùng. Ôn Nhiên vô thức lột cái mũ xuống, thẳng lưng. Bất thình lình soi thấy một gã alpha ở dãy ghế giữa phía trông quen quen. Dòm kỹ mới nhận đó là Hứa Tắc.
Cậu tức tốc báo cáo cho Cố Quân Trì: Tôi tóm bác sĩ Hứa !
Chắc đang sấp mặt nên Cố Quân Trì thèm rep.
Nửa đầu buổi lễ rặt một màu thủ tục nhạt nhẽo, đến cả Ôn Nhiên dẫu hóng hớt tò mò cỡ nào thì tụng kinh ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ cũng ỉu xìu, ánh mắt bắt đầu lơ lửng mây.
Mãi đến khi loa phát thanh thông báo sắp đến tiết mục trao quân hàm và huân chương, Ôn Nhiên mới xốc tinh thần, dán mắt lên lễ đài.
Cậu bắt gặp Lục Hách Dương trong màn trao huân chương. Bảy năm gặp, vẫn toát lên cái khí chất điềm tĩnh, ung dung, dường như chả gì đổi. Thực ngẫm , Ôn Nhiên thấy ai nấy đều chả khác xưa là mấy, chỉ là giờ đây họ khoác lên những vai vế và cuộc sống mới, nhưng cái cốt lõi tính cách thời niên thiếu thì vẫn còn nguyên vẹn.
"Trung tá Lục quân, Sở Chỉ huy Tác chiến Lục quân Chiến khu Bắc Liên minh, Cố Quân Trì."
Ôn Nhiên lập tức trợn tròn mắt, thẳng băng như cây thước.
Tấm rèm nhung bên hông lễ đài khẽ rung rinh. Gã alpha vận bộ quân phục màu xanh ô liu bước lên t.h.ả.m đỏ, dải ruy băng và những tấm mề đay đính n.g.ự.c áo rung lên bần bật, loé sáng theo từng nhịp bước chân oai vệ.
Vành mũ quân phục in hằn một mảng tối lên khuôn mặt Cố Quân Trì, làm tôn lên đôi chân mày và đôi mắt sâu hút. Trông vẫn y chang ngày thường, lạnh lùng, chút cảm xúc gì. Lúc , đưa tay chào theo điều lệnh quân đội một cách dứt khoát. Giữa chiếc găng tay trắng tinh khôi và cổ tay áo phẳng phiu để lộ một đoạn cổ tay thon dài. Những tấm huân chương n.g.ự.c loé lên lấp lánh.
Mãi mấy giây Ôn Nhiên mới nhận cả hội trường đang vỗ tay rào rào. Cậu cũng hùa theo vỗ tay lốp bốp, tim đập liên hồi, miệng tự động nhoẻn một nụ , một niềm vui sướng từ tận đáy lòng.
Tiếng vỗ tay lắng xuống, Cố Quân Trì, chính thức gắn lon Thượng tá Lục quân, dõng dạc bục phát biểu rực rỡ hoa tươi để diễn văn. Ôn Nhiên đảo mắt lên hàng ghế , thấy lôi điện thoại chớp hình, bèn cũng rút điện thoại của , zoom hết cỡ hướng thẳng lên khán đài.
Cậu đang cắm mặt dán mắt màn hình thì bỗng nhận Cố Quân Trì đang chĩa ánh về phía ống kính của .
Ôn Nhiên giật b.ắ.n , ngẩng phắt đầu lên. Cách một xa tít tắp, giữa cái hội trường Bộ Tư lệnh rộng mênh m.ô.n.g và uy nghiêm , bắt trúng ánh mắt của Cố Quân Trì.
Cố Quân Trì miệng vẫn oang oang diễn văn, mắt thì đăm đăm về cái xó tối tăm ở hàng ghế chót, khẽ nhếch mép một cái mỏng dính với Ôn Nhiên.
Từ cái màn phong hàm của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên cũng chả buồn ngó ngàng gì lên sân khấu nữa. Lát tới giờ giải lao, Ôn Nhiên tia thấy Cố Quân Trì lách qua cửa hông hội trường, thẳng lên khán đài, tót cạnh Hứa Tắc. Chả hai lão xì xầm to nhỏ cái vụ gì, mà đang hăng say hình như chê cái găng tay vướng víu nên lột phăng vứt toẹt xuống bàn.
Cái màn làm Ôn Nhiên ngứa ngáy hết cả , chỉ phi ngay tới dỏng tai hóng hớt xem hai lão đang buôn dưa lê bán dưa chuột cái drama gì.
Vài phút , Cố Quân Trì xách theo đôi găng tay lên, tiến thẳng tới chỗ Ôn Nhiên. Cậu nhanh nhảu hỏi ngay: "Hai nãy giờ lén lút bàn tán cái gì thế?"
"Không chính năn nỉ tay cứu vớt tụi nó ." Cố Quân Trì lấy cái găng tay gấp đôi , gõ cộc cộc lên tai Ôn Nhiên: "Về thôi, chào mấy vị Tư lệnh một tiếng , cổng hóng ."
"À ừ!"
Ôn Nhiên cuốc bộ khỏi hội trường, mò mẫm tìm chiếc xe chở tới đây. Ngoài đường đông như kiến, ánh đèn cao áp sáng choang rọi thẳng mặt làm thẹn thùng dám tròng cái mũ hình con gấu lên đầu nữa. Cậu kẹp cái mũ nách, hai tay thọc sâu túi quần, chờ bên xe.
Chẳng mấy chốc, Cố Quân Trì xuất hiện. Hắn a lô điện thoại, rũ mắt dòm Ôn Nhiên, lột cái mũ quân phục đầu xuống, tuỳ tiện ụp cái phịch lên đầu .
Cái mũ to chà bá che khuất phân nửa khuôn mặt, Ôn Nhiên ngớ một lúc, đưa tay kéo cái mũ lên cho ngay ngắn. Quay ngoắt , săm soi cái bóng phản chiếu kính xe cửa sổ, miệng suýt xoa khen ngợi: "Oai phong lẫm liệt, ngầu bá cháy bọ chét luôn..."
Trong tai truyền tiếng sảng khoái của Bùi Diễn: "Làm lễ xong ? Chúc mừng Thượng tá Cố nhé, ráng mà phát huy. Đợt công chuyện ngập đầu quá, chú bay về kịp."
"Dạ gì , ngài cứ lo giải quyết công chuyện của ngài ."
"Cái chính là chú định bụng qua thăm thằng nhóc Lý Thuật, mày báo nó bình phục ngon lành , chú cũng an tâm phần nào. À mà cái vụ của Cẩm Khiên... mày phun cho nó ?"
Cố Quân Trì dán mắt Ôn Nhiên đang mải mê tạo dáng tự sướng cửa kính xe, ngập ngừng một tẹo đáp: "Chờ sức khoẻ em khá hơn chút nữa ạ."
"Được , mày liệu bề mà lựa lời với nó."
Vừa cúp máy, Ôn Nhiên dí ngay cái mũ gấu và cái điện thoại tay : "Cậu chớp cho hai nháy ." Vào form nghiêm chỉnh như quân nhân sực nhớ trình độ chụp ảnh t.h.ả.m hoạ của Cố Quân Trì, bồi thêm câu cảnh cáo: "Không giơ cao quá, cấm mở góc rộng đấy."
Cố Quân Trì ậm ừ một tiếng, cứ thế táng cho vài quả ảnh góc rộng 0.5x chụp từ xuống. Đợi đến lúc mặt Ôn Nhiên đen như đ.í.t nồi, mới thong thả đổi sang góc chụp bình thường.
Chụp xong xuôi, thằng lính lái xe từ đằng xa hớt hải chạy tới: "Thượng tá Cố, thứ em tới muộn."
Như luồng điện xẹt qua não, Ôn Nhiên giật phăng cái điện thoại từ tay Cố Quân Trì, đưa cho lính: "Chào , phiền nháy cho hai đứa em một bô ảnh ạ?"
"Dạ ok luôn."
Ôn Nhiên tiên săm soi góc cho Cố Quân Trì, xì xầm to nhỏ với lính để chọn góc chụp ưng ý nhất. Xong xuôi đấy, mới lững thững bước tới, vuốt quần áo cho phẳng phiu, chỉnh đốn cái mũ quân phục đầu, và cuối cùng là đan tay tay Cố Quân Trì.
Tách...
Giữa mùa đông thủ đô buốt giá, tán cây trụi lá trong khu quân sự, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vệt sáng tối đan xen. Cố Quân Trì trong bộ quân phục chỉnh tề, một tay xách cái mũ gấu, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Nhiên đội mũ quân phục. Đây là bức ảnh chụp chung chính thức đầu tiên của họ bảy năm ròng rã.
Một bức ảnh thể chê , Ôn Nhiên tấm tắc khen ngợi ngớt. Anh lính bẽn lẽn khai thật là thi thoảng cũng điều làm phó nháy cho mấy sự kiện, nên tay nghề cũng gọi là má.
Sau một hồi tâng bốc lẫn , lính mở cửa xe, Ôn Nhiên chui tọt trong, mắt vẫn dán chặt tấm ảnh. Cố Quân Trì toan bước lên xe thì tiếng ai đó gọi giật .
"Thượng tá Cố!" Một hớt hải chạy tới, dập gót chào nghiêm trang: "Chào ngài, em là Tiểu Lưu bên Cục Quản lý Quân vụ Lục quân. Cái vụ ngài nhờ check đợt , tụi em gom đủ hồ sơ ạ. Số tiền di sản của Trung tá Ninh quyên góp cho ba trường học, đây là danh sách chi tiết, đính kèm cả tình hình hiện tại của mấy trường đó nữa."
"Cảm ơn nhé, vất vả cho ."
Cố Quân Trì đón lấy tập hồ sơ, mở lướt nhanh một vòng. Ánh mắt bất ngờ đóng băng tại dòng thông tin của ngôi trường thứ hai.
Hiệu trưởng: Lý Thanh, beta.