[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 65: Heo con pha chế rượu 2

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:35
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chào ." Trái tim đập thình thịch, Ôn Nhiên vội vàng chỉnh chiếc mặt nạ để che giấu sự bối rối: “Anh uống gì ạ?"

"Gin Tonic."

"Dạ, , đợi một lát."

Thấy bộ dạng căng thẳng quá mức của Ôn Nhiên, Lucien tưởng pha, bèn sấn tới hỏi: "Để làm cho? Tôi đang rảnh tay ."

"Không cần ."

Ôn Nhiên lấy chai Gin và nước Tonic xuống. Cậu pha chế ngay tại quầy mà lưng , lúi húi thao tác bên bồn rửa. Pha pha mấy vẫn thấy tỉ lệ chuẩn, ưng ý, lén đổ sạch sành sanh xuống bồn rửa hì hục pha từ đầu.

Đến thứ tư đổ rượu , Châu Chước trong trạng thái say khướt lù lù xuất hiện, túm lấy cổ áo từ phía : "Lý Thuật, tao để mắt đến mày nãy giờ đấy nhé. Không pha thì đừng gió, đây nghịch rượu ? Mày rượu của tao đắt xắt miếng hả?"

"Anh bé mồm một chút ?" Ôn Nhiên mặc kệ sự đời, tiếp tục rót rượu: “Khách VIP cấp S đấy, cẩn thận một chút thì gì sai?"

Nghe cũng lý, Châu Chước bèn buông tay . Gã giơ tay hướng về phía Cố Quân Trì, hề hề chào hỏi: "Thành thật xin quý khách. Cậu nhân viên của mỗi cái tật là làm việc quá tận tâm, mong quý khách thông cảm đợi thêm chút xíu nữa nhé."

Cố Quân Trì dời mắt từ tấm lưng của Ôn Nhiên sang khuôn mặt Châu Chước, liếc một cái lờ tịt luôn.

Cái thái độ lạnh lùng, xa cách khiến Châu Chước càng thêm tán đồng sự cẩn trọng của Ôn Nhiên. Gã thầm nghĩ, cái vị Alpha cấp S tuy bề ngoài trông như một sinh viên đại học bình thường, nhưng thực chất chắc chắn là một kẻ khó tính, kén chọn vô cùng. Cẩn tắc vô áy náy, cứ cẩn thận là hết.

Cuối cùng cũng căn chỉnh tỉ lệ Gin và Tonic hảo đến từng mililit. Cậu rót hỗn hợp chiếc ly cao xếp sẵn đá viên, dùng muỗng pha chế khuấy nhẹ vài vòng, vắt thêm chút nước cốt chanh tươi, trang trí bằng một lát chanh mỏng. Ôn Nhiên bưng ly rượu lên, lòng vẫn còn thấp thỏm, đặt xuống mặt Cố Quân Trì: "Gin Tonic của đây ạ."

Cố Quân Trì nhận lấy ly rượu, đồng thời đẩy một tấm thẻ về phía .

Đó là một tấm thẻ màu hồng phấn, dùng để tham gia chương trình bốc thăm trúng thưởng. Ôn Nhiên giải thích: "Cái là dành cho khách hàng tham gia bốc thăm ạ."

"Sợ trúng giải nhất."

Shutterstock

Lý do quả thực dễ hiểu. Ôn Nhiên cầm lấy tấm thẻ. Thấy Cố Quân Trì ý định bàn ngay, bắt đầu cảm thấy tự nhiên cho lắm. chỉ cần Cố Quân Trì dùng đến biện pháp mạnh để ép buộc , thì ít nhất hai vẫn thể duy trì vẻ bề ngoài của một cuộc trò chuyện bình thường. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Ôn Nhiên rụt rè hỏi: "Anh... sẽ cử chi viện ?"

"Cậu quan tâm đến tin tức quân sự gớm nhỉ." Cố Quân Trì nhấp một ngụm rượu, hờ hững đáp: "Cũng thể."

Ngón trỏ miết nhẹ lên mặt quầy bar trơn nhẵn, Ôn Nhiên cố gắng dùng giọng điệu của một lời chúc tụng bình thường nhất: "Vậy chúc bình an trở về."

Cố Quân Trì ngước mắt : "Tôi còn tưởng mong bỏ mạng chiến trường cơ đấy."

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiên là oán trách Cố Quân Trì vu oan cho , mà là cảm thấy câu đó mang điềm gở. Cậu lập tức nghiêm mặt: "Sao thể ăn hàm hồ như ?"

"Nhìn thái độ của là đủ hiểu ." Cố Quân Trì chậm rãi xoay xoay ly rượu trong tay, nét mặt chẳng hề bộc lộ chút bực tức nào như lời .

Cũng thể là do chiếc mặt nạ che khuất nên biểu cảm thực sự của .

thì điều cũng khiến Ôn Nhiên cảm thấy uất ức vì hiểu lầm. Từ nhỏ sống trong cảnh sắc mặt khác mà sống, ngoài bươn chải hơn một năm trời cũng tích cóp chút đỉnh kinh nghiệm đối nhân xử thế, tự tin rằng đủ khả năng vị phần lớn những ẩn ý và mục đích đằng mỗi cuộc hội thoại. Duy chỉ ở chỗ Cố Quân Trì, luôn gặp tình cảnh trớ trêu: Tự tin tràn trề điền đáp án, để đối phương thẳng tay gạch một chữ X đỏ chót.

Cố Quân Trì nghĩ rằng trù ẻo c.h.ế.t.

Ánh đèn sàn nhảy chuyển sang màu xanh thẳm, những bóng dập dìu nhảy múa trông hệt như đàn cá đang bơi lội đại dương. Ôn Nhiên lẳng lặng lau quầy bar một lúc. Cậu vẫn tài nào hiểu nổi, cũng chẳng giải thích thế nào để chứng minh bao giờ trù ẻo . Tóm , bản năng chạy trốn trỗi dậy, : "Tôi nghỉ một lát đây."

Cố Quân Trì dậy, buông một câu đe dọa: "Nửa hiệp thấy , sẽ mách với chủ quán là trốn việc hẹn hò đấy."

"...Hẹn hò gì cơ?" Ôn Nhiên ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Cố Quân Trì thèm đáp, bóng lưng dần chìm gian nhuốm màu xanh thẳm.

Chiếc quầy bar tội nghiệp sắp lau đến thủng cả lỗ. Cuối cùng Ôn Nhiên cũng chịu dừng tay. Cậu thò tay túi áo, mân mê tấm thẻ dự thưởng, xoay bước về phía hành lang dẫn đến phòng nghỉ của nhân viên.

Mọi đang say sưa hòa điệu nhảy, hành lang vắng lặng và tĩnh mịch. Đeo mặt nạ lâu quá khiến cảm thấy khó thở, Ôn Nhiên tháo nó . Vừa vài bước, rẽ qua góc cua, đụng sầm một vị Alpha đang cất điện thoại khi máy xong.

"Xin ." Ôn Nhiên khẽ cúi đầu, tiếp tục bước .

Vừa lướt qua , vị Alpha bỗng nhiên khựng , ngoắt gọi: "Đợi ."

Ôn Nhiên lập tức chuyển sang chế độ cảnh giác cao độ. Cậu đầu , phát hiện đó chính là một trong những bạn cùng Cố Quân Trì.

"Trời đất quỷ thần ơi..." Vệ Hành lột phăng chiếc mặt nạ, hai mắt trợn tròn xoe, trân trân khuôn mặt Ôn Nhiên: “Cậu..."

Anh cứ chỉ tay về phía trống rỗng lưng một lúc lâu, cuối cùng cũng bật câu hỏi: "Cậu... quen Cố Quân Trì ?"

Đoán chừng thấy cảnh Cố Quân Trì chuyện với ở quầy bar, Ôn Nhiên ngẫm nghĩ một chốc đáp: "Không quen."

"Đừng xạo! Tôi thắc mắc tự dưng rảnh rỗi mò quầy bar, hóa là vì . À đúng, chịu vác mặt đến cái quán bar chắc chắn là vì !"

Nghe cách chuyện cứ như thể rõ về lắm, nhưng Ôn Nhiên dám chắc từng gặp vị Alpha bao giờ. Cậu hỏi : "Anh ý gì?"

"Tôi tên là Vệ Hành, đồng đội cũ của Quân Trì." Vệ Hành tự giới thiệu một cách ngắn gọn, tiếp tục: “Tôi từng thấy , một bức ảnh."

tấn công bất ngờ, Ôn Nhiên ngớ mất một giây: "Bức ảnh nào cơ?"

"Ảnh chụp chung của hai , chắc là hồi còn học cấp ba? Ở một vùng quê nào đó, khu du lịch sinh thái đại loại thế, trong một cái sân nhỏ, hai nắm tay chụp ảnh." Vệ Hành kể rành rọt: “Mấy năm , lúc thương, phụ dọn dẹp giấy tờ thì tình cờ thấy nó, kẹp cẩn thận trong cuốn sổ chứng minh quân nhân."

Mọi thứ xung quanh dường như tĩnh lặng hơn. Tiếng nhạc xập xình mờ nhạt dần, lùi xa dĩ vãng. Ký ức như một thước phim chậm, dẫn dắt ngược dòng thời gian, về mùa hè rực lửa năm . Tại ngôi làng chài nhỏ bé, yên bình, một Cố Quân Trì lạnh lùng, khó gần và một Ôn Nhiên luôn mang trong nỗi tự ti vì sợ ghét bỏ. Dưới sự nhiệt tình của bé Thu Thu, hai sát cánh bên , lưu bức ảnh chụp chung đầu tiên và cũng là duy nhất.

Cũng chẳng là nắm tay, Ôn Nhiên chỉ rụt rè níu lấy một ngón tay của Cố Quân Trì mà thôi.

"Tôi câu , đừng để bụng nhé." Vệ Hành xòa: “Tôi cứ đinh ninh là còn cõi đời nữa cơ. Bằng , thật khó để tưởng tượng một kẻ thất bại t.h.ả.m hại trong tình trường như Quân Trì giữ khư khư bức ảnh chụp chung của hai mang theo bên lúc nơi. Cơ mà mấy năm nay bám trụ chiến trường bận rộn quá, dạo gần đây mới xả đôi chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-65-heo-con-pha-che-ruou-2.html.]

Ôn Nhiên rõ mồn một những lời luyên thuyên phía của . Cậu nắm chặt chiếc mặt nạ trong tay, bất động hồi lâu mới thốt nên lời: "Tôi chuyện đó."

"Hả? Cậu chuyện gì cơ?" Mặc dù chẳng hiểu mô tê gì, Vệ Hành vẫn vỗ vỗ vai Ôn Nhiên an ủi: “Không , thời gian còn dài mà. Những duyên với , một vòng cũng sẽ tìm về bên thôi."

Sau khi Vệ Hành rời , Ôn Nhiên trơ trọi một trong hành lang vắng lặng. Mãi cho đến khi Đinh Mộng Các tất tả chạy tới tìm, giục giã quầy bar vì chương trình bốc thăm trúng thưởng sắp bắt đầu, khí bên ngoài đang nóng hừng hực.

Ôn Nhiên cô nàng lôi tuột ngoài sảnh lớn. Châu Chước say bét nhè, đang chủ trì chương trình bốc thăm. Bị đám khách khứa trêu ghẹo, hò reo cổ vũ, gã toe toét đến mang tai. Trong khi đó, một đám đồng nghiệp xúm xít ở quầy bar tắt đèn, lén lút trốn việc cụng ly chúc tụng .

Bị nhét một ly rượu tay, Ôn Nhiên nâng ly nốc cạn trong trạng thái lơ mơ. Tiếp đó là một ly nữa. Quả cầu disco xoay tròn, những luồng ánh sáng đa sắc nhảy múa khắp gian. Xuyên qua vô những chiếc ly thủy tinh đang giơ cao, qua những giọt rượu văng tung tóe khi chạm ly, ánh mắt hướng về phía khu vực ghế sofa của Cố Quân Trì, nhưng chỉ thấy một đám đông nhốn nháo và những bông pháo giấy bay lả tả.

"Đầu tiên, chúng hãy cùng đếm ngược để tìm chủ nhân của giải tư nhé..."" Châu Chước gào thét đến lạc cả giọng, kéo micro xa: “3, 2, 1!"

Dãy đang nhảy múa điên cuồng màn hình LED khổng lồ bỗng khựng .

"Số 19!" Châu Chước chĩa ngón trỏ lên trần nhà: “Ai! Là! Số! 19!"

Ôn Nhiên mấp máy môi, thò tay túi quần lôi tấm thẻ màu hồng phấn - đó in rành rành con 19.

Giữa tiếng hét thất thanh của đám đồng nghiệp: "Sao thẻ dự thưởng của khách ?!", loạng choạng giơ cao tấm thẻ: "Tôi... là !"

"Tôi nhận thẻ nạp 500 tệ của tiệm bánh Blue Glass!" Cậu gân cổ lên hét lớn với Châu Chước.

Chương trình bốc thăm trúng thưởng kết thúc trong bầu khí hỗn loạn. Trình Đạc bốc trúng giải nhất và đang chạy trối c.h.ế.t khắp khán phòng để né tránh "nụ hôn nồng cháy" của ông chủ quán. Trong khi đó, vị khách may mắn trúng giải nhì đành ngậm ngùi từ bỏ phần thưởng vì tìm đỏ con mắt cũng vị khách đeo mặt nạ, mặc áo hoodie đen, quần jeans mà cô khiêu vũ cùng.

Hơn một giờ sáng mới tan ca, nhưng đám đồng nghiệp vẫn còn đang sung sức, rủ rê ăn khuya. Ôn Nhiên lắc đầu từ chối, viện cớ buồn ngủ về nhà.

Nửa cuối ca làm việc, chuốc cho say mèm. Toàn rã rời, đầu óc cuồng, chỉ nhanh chóng ngả lưng xuống giường.

"Không về! Đừng hòng trốn thoát nhé, cho ! Bọn tận mắt chứng kiến vị Alpha cấp S lân la quầy bar tìm . Hai to nhỏ tâm sự những gì, thành thật khai báo cho bọn ..." Đinh Mộng Các lè nhè lảm nhảm trong cơn say, lúi húi lục lọi tìm dây thừng định trói nghiến Ôn Nhiên đem .

Ôn Nhiên vội vàng thu dọn đồ đạc nhanh như chớp. Thừa lúc để ý, phi ngay cửa , cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng trong con hẻm nhỏ tối tăm.

Vừa ló mặt khỏi con hẻm, đập mắt là một bóng dáng cao ráo, mặc đồ đen quen thuộc. Ôn Nhiên khựng , thở hổn hển.

Trong màn đêm nhá nhem, một đốm lửa nhỏ le lói sáng lên. Đó là tàn t.h.u.ố.c lá. Gió thu cuốn theo mùi khói t.h.u.ố.c thoang thoảng bay tới, một mùi nicotine cháy khét hăng hắc.

"Tôi cứ tưởng về cơ." Nhịp thở của Ôn Nhiên dần định , cất giọng đều đều, chậm rãi.

Cố Quân Trì dụi tắt điếu thuốc, ném tàn t.h.u.ố.c thùng rác ngay góc đường: "Hết tàu điện ngầm ."

Tư duy của Ôn Nhiên trở nên chậm chạp hơn tác dụng của men rượu, nhưng vẫn hiểu ý : "Tôi thể đạp xe công cộng về nhà mà."

"Cái bộ dạng của thì chỉ nước lao thẳng xuống mương thôi." Cố Quân Trì lạnh nhạt : “Lại đây."

Không thể rõ nét mặt của , Ôn Nhiên ngoan ngoãn bước lên hai bước. Sau đó, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, lầm lũi theo Cố Quân Trì tận lề đường. Một chiếc xe quân sự đang đỗ sẵn ở đó, tài xế mở cửa chờ đợi.

Đường phố vắng hoe, tĩnh mịch. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như buổi hoàng hôn buông xuống. Ôn Nhiên ngơ ngẩn ngoài cửa sổ. Gió ùa xe, thổi tung mái tóc vốn bù xù của , khiến những cục len nhỏ li ti chiếc áo len sờn cũ khẽ rung rinh.

Cố Quân Trì vươn tay qua , bấm nút kéo kính cửa sổ lên. Ôn Nhiên đầu một cái, chậm chạp dời ánh mắt chỗ khác.

Quán bar cách khu trọ của xa, đường sá thông thoáng nên đầy nửa tiếng về đến nơi. Ôn Nhiên đẩy cửa xuống xe. Vừa định mở miệng lời tạm biệt với Cố Quân Trì, thấy cũng xuống xe từ lúc nào. Cậu đành sang cảm ơn bác tài xế.

Hai sóng bước con hẻm nhỏ. Xung quanh chỉ tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng bước chân nhịp nhàng vang vọng. Đi chừng chục bước, Cố Quân Trì đột ngột lên tiếng: "Kỳ phát tình của sắp đến đấy, dạo cẩn thận chút ."

Nghe xong, Ôn Nhiên khẽ chau mày. Cậu cố gắng vận động mớ nơ-ron thần kinh đang cồn làm cho tê liệt để nhẩm tính ngày tháng. Hai năm nay, chu kỳ phát tình của khá định, 45 ngày một . Nếu đúng như lời Cố Quân Trì , thì kỳ phát tình của đến sớm hơn dự kiến nhiều... Không đúng.

"Làm chắc chắn là sắp đến ?" Cậu vặn .

"Những độ tương thích cao, một khi từng đ.á.n.h dấu thì sẽ khả năng cảm ứng ." Cố Quân Trì liếc một cái: “Tôi cứ tưởng chỉ lẫy thôi, ai dè chẳng thèm nạp thêm một chút kiến thức sinh lý nào đầu thật."

Ôn Nhiên im lặng, phản bác. Trông vẻ vui, dường như đang ôm một nỗi niềm tâm sự nào đó.

Bước khỏi con hẻm, các hàng quán trong khu dân cư đều đóng cửa im ỉm. Chỉ còn bầy thiêu miệt mài bay lượn vòng quanh ánh đèn đường leo lét. Đến chân cầu thang, Cố Quân Trì dừng bước, tiếp nữa. Ôn Nhiên cúi gầm mặt, nặng nề bước lên từng bậc thang.

Đèn cảm ứng tự động bật sáng. Đi nửa tầng lầu, ngay lúc chuẩn rẽ sang một nhịp cầu thang khác, Ôn Nhiên bỗng khựng . Im lặng một thoáng, , tay bám chặt lấy tay vịn lan can, rủ hàng lông mi xuống, hướng ánh về phía Cố Quân Trì đang cách hơn chục bậc thang.

"Cố Quân Trì." Cậu khẽ cất tiếng gọi.

Cố Quân Trì bình thản ngước , nhưng lên tiếng đáp lời. Vài giây , đèn cảm ứng phụt tắt. Khu vực cầu thang chỉ còn một luồng ánh sáng yếu ớt hắt , biến bóng dáng Cố Quân Trì thành một đường viền mờ ảo trong bóng tối.

Ôn Nhiên gọi thêm một tiếng: "Cố Quân Trì."

"Ừ."

"Tại giữ khư khư bức ảnh đó?" Ôn Nhiên hỏi tiếp: “Bức ảnh Thu Thu chụp cho chúng ở làng chài ."

Cậu vẫn luôn đinh ninh rằng Cố Quân Trì chẳng hề mảy may bận tâm đến thời gian lưu ở làng chài nhỏ đó, rằng sẽ coi đó là một chuỗi ngày nhàm chán và vô nghĩa. Cậu cứ ngỡ đời chỉ mỗi là hoài niệm về những kỷ niệm . tại , Cố Quân Trì cất giữ bức ảnh đó, thậm chí còn luôn mang theo bên ?

"Để ngắm." Giọng Cố Quân Trì vẫn đều đều, chút gợn sóng, như thể đó là một câu hỏi quá đỗi bình thường. Anh cũng chẳng buồn gặng hỏi xem làm cách nào Ôn Nhiên chuyện . Anh tiếp: "Chứ còn vì lý do gì nữa."

"Ồ." Một lúc lâu , Ôn Nhiên gật gù, đáp: "Tôi hiểu ."

Cậu : "Tôi lên nhà đây."

Đèn cảm ứng một nữa bừng sáng, nhưng Ôn Nhiên gót, tiếp tục bước lên những bậc cầu thang phía .

Xoay chìa khóa hai vòng, Ôn Nhiên mở cửa bước nhà. Cậu đưa tay bật công tắc đèn, nhưng quên béng việc nhắm mắt . Ánh sáng chói lòa bất ngờ ập đến khiến chói mắt, theo phản xạ đưa tay lên che chắn.

Đợi đến khi mắt quen với ánh sáng, hạ tay xuống. Ánh mắt , theo thói quen, hướng về chiếc mô hình máy bay chiến đấu tuyệt , độc nhất vô nhị Liên minh .

Thế nhưng, thứ mắt cứ mờ ảo, nhạt nhòa thế ... Ôn Nhiên đưa tay dụi mắt. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt truyền đến da thịt. Một giọt chất lỏng trong veo lăn dài mu bàn tay, rơi tõm xuống sàn nhà. Cậu cúi gầm mặt, sững sờ giữa căn phòng trống.

Loading...