[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 62: Bác tài xế họ Cố

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:31
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn hai mươi phút , xe tiến căn cứ. Bầu trời bắt đầu chuyển màu xam xám. Ôn Nhiên bước xuống xe, làm thủ tục ghi danh khách mời, ngoan ngoãn giao nộp điện thoại, máy tính xách tay và cả thẻ nhân viên. Trình Đạc đưa cho một chiếc thẻ dành cho khách tham quan dẫn về phía nhà chứa máy bay.

Ban đầu, Trình Đạc ở giữa, kẹp giữa Ôn Nhiên và Cố Quân Trì. mới vài bước, bỗng dừng , giả bộ ghé tai thì thầm to nhỏ với mấy lính theo . Khi đuổi kịp, đội hình đổi, Ôn Nhiên đẩy giữa hai .

Ôn Nhiên mù tịt về ý đồ của Trình Đạc, chỉ cảm thấy cạnh Cố Quân Trì vô cùng áp lực. Để xua tan sự ngượng ngùng, chủ động bắt chuyện với Trình Đạc: "Thượng tá Trình, cái bản thiết kế đợt vẫn đưa ứng dụng thực tế ?"

"À, thực thì phương án của em áp dụng để nâng cấp cho hai dòng máy bay đấy." Trình Đạc giải thích: “ hiện tại vẫn đang trong giai đoạn bảo mật nghiêm ngặt. Chờ đến khi nào phép công khai, nhất định sẽ mời em đến xem tận mắt. Hôm nay cứ dạo một vòng xem mấy thứ khác nhé?"

Chẳng mảy may bận tâm đến việc tại Trình Đạc dùng cái cớ thảo luận phương án để dụ đến đây, Ôn Nhiên mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, em cảm ơn Thượng tá Trình."

"Cảm ơn làm gì chứ." Trình Đạc liếc xéo Cố Quân Trì, cố tình nhấn mạnh đầy ẩn ý: “Cảm ơn làm cái gì chứ."

Cánh cửa khổng lồ của nhà chứa máy bay từ từ mở . Ôn Nhiên mở to hai mắt, sững sờ gian rộng bằng hai sân bóng đá và chiếc máy bay vận tải đồ sộ đang đậu chễm chệ bên trong, nhất thời nên lời.

"E16R đấy." Trình Đạc giới thiệu: “Chắc em từng xem qua dòng E16 hồi nhỉ? Đây là phiên bản nâng cấp của nó. Hiện tại thông tin về nó vẫn đang hạn chế, công bố rộng rãi ."

"Dạ , em vẫn luôn ngóng chờ video và thông chi tiết của nó." Ôn Nhiên phấn khích nắm chặt tay, lẽo đẽo theo Trình Đạc sâu trong. Chợt, cảm thấy trống bên bỗng dưng nhẹ bẫng. Ngoái đầu , mới phát hiện Cố Quân Trì hề theo trong.

Cả phần đầu và phần đuôi của khoang máy bay vận tải đều mở toang, tạo thành một gian xuyên suốt dài hơn 70 mét, đủ sức chứa lọt thỏm hai chiếc xe tăng chiến đấu chủ lực. Men theo cầu thang nội bộ lên khoang , khi sự cho phép của Trình Đạc, Ôn Nhiên chui tọt buồng lái, say sưa ngắm nghía. Cậu bắt đầu lẩm bẩm, chẳng rõ là đang tự với chính đang thảo luận với Trình Đạc.

"Hồi em còn học đại học, giáo trình vẫn còn dùng hệ thống động lực của dòng E16."

"Nghe động cơ của E16R là loại VF95-70Q3, công suất tăng gấp rưỡi so với bản cũ, nhưng mức tiêu hao nhiên liệu cũng khủng hơn, chi phí bay mỗi giờ đội lên thêm mười mấy vạn tệ."

"Cần điều khiển với cần đẩy ga cải tiến, nhưng hệ thống nút bấm hình như đổi mấy."

...

Nói thao thao bất tuyệt một hồi mà chẳng thấy Trình Đạc hưởng ứng, nhưng rõ ràng cảm nhận đang ngoài cửa buồng lái, Ôn Nhiên mới sực nhớ Trình Đạc là lính Không quân chứ kỹ sư chế tạo. Chuyên môn ăn nhập, nhiều thế cũng bằng thừa. Cậu đưa tay gãi tai, xoay : "Em xin Thượng tá..."

Giọng đột ngột nghẹn ứ . Ôn Nhiên ngỡ ngàng Cố Quân Trì đang khoanh tay tựa khung cửa, còn Trình Đạc thì mất hút từ đời nào.

Đứng hình mất vài giây, Ôn Nhiên vội vã lảng tránh ánh mắt , làm như chuyện gì xảy , rảo bước định lách qua trống nhỏ hẹp bên cạnh Cố Quân Trì để chuồn khỏi buồng lái.

Chẳng gì bất ngờ, lập tức chặn . Cố Quân Trì vươn tay chống lên khung cửa bên , tạo thành một hàng rào vững chãi chắn ngang n.g.ự.c Ôn Nhiên. Anh hỏi: "Tính giả vờ thấy ?"

Ôn Nhiên dán mắt chiếc vòng tay màu đen cổ tay , đáp: "Đâu ."

"Với khác thì năng lưu loát như thể cả một bài luận văn, còn với thì chỉ cúp điện thoại và để mấy tờ giấy nhắn." Cố Quân Trì giữ vẻ mặt bình thản: “Ghét đến thế cơ ?"

"..." Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, trả lời trớt quớt: “Mấy món đồ điện cũ của vứt ."

"Vựa ve chai, bán đồng nát năm đồng một cân." Cố Quân Trì hạ tay xuống.

Ngay khoảnh khắc cánh tay buông thõng, Ôn Nhiên toan bước ngoài. Không ngoài dự đoán, Cố Quân Trì nhanh như chớp vòng tay ôm chặt lấy , ấn eo ép sát bảng điều khiển liên lạc vô tuyến ở góc buồng lái.

Thắt lưng ép chặt góc bảng điều khiển, phần của Ôn Nhiên buộc ngả phía . Dù chắc hệ thống máy móc hoạt động, vẫn chẳng dám chống tay lên mớ nút bấm chằng chịt . Tiến thoái lưỡng nan, đành túm chặt lấy vạt áo sơ mi bên hông Cố Quân Trì để giữ thăng bằng. Cậu ngửa cổ lên, đôi lông mày nhíu chặt vẻ hoảng hốt: "Anh làm cái trò gì !"

Hôm nay vẫn trung thành với phong cách ăn mặc giản dị của dân kỹ thuật: áo thun trắng mix cùng sơ mi sọc caro, quần jeans ống rộng bạc màu. Chiếc thẻ khách tham quan đeo tòng teng n.g.ự.c bằng sợi dây dacron màu xanh biển bóng bẩy, càng làm tôn lên làn da trắng ngần của . Lúc , khuôn mặt đang ửng lên một màu đỏ au vì cuống quýt.

Cố Quân Trì giam gọn Ôn Nhiên giữa hai cánh tay , hai bàn tay chống lên mép bảng điều khiển. Anh đăm đăm nốt ruồi giọt lệ của Ôn Nhiên một lúc lâu, mới chậm rãi cất lời: "Ai mượn chịu phối hợp, mới dăm ba câu định bỏ chạy."

"Tôi bỏ chạy, nãy giờ bình thường mà." Bị ép một tư thế mật đến khó tả ngay tại chốn linh thiêng như buồng lái máy bay vận tải, Ôn Nhiên cảm thấy một sự hổ dâng trào như thể đang x.úc p.hạ.m tín ngưỡng. Cậu túm chặt áo sơ mi của Cố Quân Trì, sức đẩy : “Anh buông ."

"Chữ tín của với bây giờ là con tròn trĩnh ." Cố Quân Trì giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng, hề nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-62-bac-tai-xe-ho-co.html.]

Vùng vẫy trong vô vọng, Ôn Nhiên ngoảnh mặt sang một bên để tránh thở của hai quấn lấy . Vài giây , c.ắ.n chặt môi, : "Anh hiện tại đang bất thường ?"

"Biết chứ, nhưng bây giờ mới ." Cố Quân Trì đưa tay nâng cằm Ôn Nhiên lên, ép thẳng mắt . Từng chữ buông chậm rãi: “Từ bảy năm bất thường ."

Nhịp thở vốn đang dồn dập bỗng dưng ngưng bặt. Ôn Nhiên sâu đôi mắt đen thẳm, đầy áp bách của Cố Quân Trì. Cậu dám chắc "bất thường" mà hai đang đến cùng một ý nghĩa . Vì , đành dùng những ngôn từ thẳng thắn nhất, hỏi thẳng: "Anh tìm là để lên giường ?"

Cậu thấy Cố Quân Trì hút thuốc. Nếu đó là t.h.u.ố.c lá thông thường mà là loại t.h.u.ố.c từng dùng đây, điều đó chứng tỏ chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c của vẫn hề thuyên giảm. Hồi đó Trần Thư Hồi bệnh của khỏi, lẽ chỉ là về vấn đề pheromone và độ tương thích, chứ hề nhắc đến chứng nghiện tình dục.

Nghe câu hỏi , Cố Quân Trì vẫn đăm đăm Ôn Nhiên, nét mặt chẳng hề biến đổi. những đường gân xanh mu bàn tay đang chống lên mép bàn nổi hằn rõ rệt hơn. Anh hỏi : "Cậu nghĩ ."

Không thể tìm thấy câu trả lời từ biểu cảm những lời trần thuật của , Ôn Nhiên mím môi cố gắng bình nhịp thở: "Chẳng khỏi bệnh . Anh thể tìm một Omega khác độ tương thích cao hơn. Chắc chắn nhiều sẵn sàng ở bên ."

Việc Cố Quân Trì sẽ qua với ai, yêu đương , ngoài tầm kiểm soát của . Ôn Nhiên cũng chẳng dám tưởng tượng đến viễn cảnh đó, bởi càng nghĩ sẽ càng thấy đau lòng. Giống như những cảm xúc hỗn độn sinh mỗi khi nhớ về , tất cả đều là vô ích và chỉ khiến bản thêm dằn vặt.

Lúc , Cố Quân Trì cảm thấy bản bình tĩnh hơn hẳn so với những gì từng nghĩ. Bằng một giọng điệu đều đều, chút gợn sóng, hỏi: "Cậu thực sự mong qua với khác, lên giường với khác, kết hôn với họ ?"

Ôn Nhiên hiểu tại Cố Quân Trì hỏi như . Đó là chuyện riêng của , phụ thuộc ý của , và những mong mỏi của cũng chẳng chút giá trị gì trong chuyện . Cậu khựng một nhịp, đáp: "Anh luôn quyền quyết định thứ thuộc về cuộc đời ." Giống như để lảng tránh vấn đề, hoặc cũng thể vì sợ ai đó bắt gặp, Ôn Nhiên đẩy nhẹ bụng Cố Quân Trì: “Anh lùi một chút ."

Lời dứt, tiếng trò chuyện và tiếng bước chân nện cầu thang vọng . Đầu óc Ôn Nhiên như bốc cháy. Cậu hạ giọng van nài: "Cố Quân Trì!"

Cố Quân Trì rủ mắt . Mãi cho đến khi những âm thanh đó đến sát ngoài cửa buồng lái, mới chịu buông tay. Ôn Nhiên lập tức vùng , nép vội sang một bên.

Trình Đạc lù lù xuất hiện cửa. Nhìn bộ dạng áo sơ mi xộc xệch của Cố Quân Trì và khuôn mặt đỏ bừng, gượng gạo của Ôn Nhiên, cứng họng mất một giây. Sau đó, lách sang một bên, giới thiệu cùng: "...À, Kỹ sư Lý, đây là kỹ sư của phòng kỹ thuật bên . Hai cùng tham quan nhé, chắc chắn sẽ nhiều chuyện để bàn đấy."

Nói đoạn, lôi xệch Cố Quân Trì ngoài. Vừa về phía khoang hành khách, thì thầm đầy phẫn nộ: "Tôi tố cáo , nhất định tố cáo ! Tác phong của vấn đề nghiêm trọng! Tôi lòng tạo cơ hội cho hai gian riêng tư, dám động tay chân ngay lập tức hả? Nếu Kỹ sư Lý mà..."

"Tôi và em đính hôn từ bảy năm ." Cố Quân Trì lạnh lùng cắt ngang lời : “Anh còn thắc mắc gì nữa ?"

Sau khi tham quan một vòng, trời ngả về chiều, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi. Ôn Nhiên khéo léo từ chối lời mời dùng bữa tối tại căn tin của Trình Đạc, viện cớ hôm nay làm phiền quá nhiều, xin phép về .

"Ấy c.h.ế.t, đừng , phiền hà gì ." Trình Đạc lau mồ hôi trán, ôm một chiếc hộp kính mô hình to đùng, trong suốt: “À đúng Kỹ sư Lý, đây là mô hình kỷ niệm thành lập quân năm nay. Mỗi dòng máy bay chỉ duy nhất một chiếc thôi đấy. Cái ... cất công chọn cho em chiếc nhất. Nếu em chê, cứ mang về nhà trưng bày cho vui."

Ngay từ khoảnh khắc thấy chiếc mô hình, Ôn Nhiên gần như để ngoài tai lời của Trình Đạc. Trong đầu lúc chỉ vang vọng những tiếng gào thét: To quá, oách quá, ngầu quá, tặng cho thật hả, cho thật luôn ... Những lời khách sáo giả tạo nghẹn ứ ở cổ họng, chỉ ôm chặt lấy nó phi thẳng về nhà.

"Lát nữa em chiếc xe , sẽ tài xế đưa em về tận nhà..." Trình Đạc tuôn một tràng dài, nhưng thấy Ôn Nhiên chẳng hề chớp mắt lấy một cái, gọi khẽ: "Kỹ sư Lý?"

Ôn Nhiên giật sực tỉnh, mắt vẫn dán chặt chiếc mô hình: "Dạ , cảm ơn , cảm ơn Thượng tá Trình nhiều lắm ạ."

"Ôi dào, cảm ơn làm gì." Trình Đạc cẩn thận đặt chiếc mô hình lên băng ghế . Chỉ trong chớp mắt, Ôn Nhiên mở cửa xe, ngay ngắn ở phía bên . Trình Đạc liếc mắt về phía ghế lái: “Thôi , Kỹ sư Lý về nghỉ ngơi sớm nhé, hôm nay em vất vả ."

"Dạ vất vả chút nào ạ." Bàn tay đang đặt ghế của Ôn Nhiên lén lút trườn sang, mơn trớn chiếc hộp mô hình: “Cảm ơn Thượng tá Trình mời em đến tham quan và còn tặng quà cho em nữa."

Trình Đạc lắc đầu, vẫy vẫy tay chào , đóng cửa xe . Vừa lưng , nhắm nghiền mắt, tự vạch một dấu thánh giá ngực.

Chiếc xe từ từ lăn bánh. Ôn Nhiên đăm đăm chiếc mô hình một lúc lâu, bất chợt thẳng , phóng tầm mắt ngoài cửa sổ tìm kiếm. Màn mưa bụi lất phất phủ một màu trắng xóa, chẳng thể rõ bóng .

Từ ghế lái phía vang lên một giọng quen thuộc: "Tìm ai thế."

Ôn Nhiên giật nảy , vội vàng . Cậu khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chạm bàn tay đang đeo chiếc vòng quen thuộc vô lăng.

Hóa vị tài xế mang họ Cố.

Chiếc gương chiếu hậu của xe quân sự khá lớn. Trong gương, Ôn Nhiên thể thấy trọn vẹn khuôn mặt cùng ánh mắt sắc lạnh của Cố Quân Trì. Bắt gặp ánh của Alpha qua gương, Ôn Nhiên vội vã đầu , tiếp tục dán mắt chiếc mô hình. Một lát , lí nhí: "Cảm ơn Trung tá Cố, làm phiền ."

Cố Quân Trì thèm đáp lời, cứ thế đạp ga lái xe hướng thẳng về phía cổng căn cứ.

Loading...