[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 58: Lời đính ước

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:27
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuẩn tóm gọn đấy.

Ánh mắt sắc lẹm màn hình như xuyên thấu tâm can khiến tim Ôn Nhiên đập thình thịch. Khi định thần , vô thức lùi phắt một bước, đầu cộc cái rầm mũi đồng nghiệp phía . Gã đồng nghiệp rú lên oai oái.

"Xin , xin ..."

Một đồng nghiệp khác bật trêu chọc: "Làm gì mà nhảy dựng lên thế, bắt ."

"Chuẩn đấy, doạ cho sợ mất mật . Đã bảo thức đêm cày cuốc là não cá vàng mà lị."

Ôn Nhiên gượng , luồn lách thoát khỏi đám đông, trở về bàn làm việc của . Cậu thừ một lúc, cố gắng tập trung tinh thần mớ thông rối rắm màn hình.

Giai đoạn chạy thử nghiệm mô phỏng và đ.á.n.h giá diễn suôn sẻ. Bước tiếp theo là thử nghiệm hầm gió. Lần , Ôn Nhiên gánh vác trọng trách thiết kế cánh máy bay. Dù chỉ mới là kỹ sư trợ lý, nhưng và vài đồng nghiệp cùng cấp các đàn lão làng dìu dắt tham gia ít dự án.

Đặc thù của ngành là "sai một ly một dặm" và yêu cầu cao ngất ngưởng. Bất chấp bảng thành tích thời đại học lấp lánh cỡ nào, khi bước chân nghề, ai nấy đều học việc từ con 0. Ôn Nhiên tự nhận chỉ thuộc dạng "bình thường", thể sánh bì với những bậc kỳ tài trong ngành. Tuy nhiên, nhờ niềm đam mê cháy bỏng và sự tập trung cao độ, hai năm qua may mắn vượt qua vô thử thách và gặt hái vài thành tựu đáng nể.

Đầu năm nay, Ôn Nhiên trình làng một bản thiết kế nâng cấp cấu hình cánh hình nón. Theo tính toán, khi máy bay hoạt động ở chế độ bay hành trình, lực nâng sẽ tăng 5.9%, còn tầm bay sẽ kéo dài thêm 7%. Thông thường, để đạt những cải tiến , máy bay sẽ đ.á.n.h đổi một phần hiệu suất bay siêu thanh. ngạc nhiên , kết quả thử nghiệm thực tế cho thấy hệ bay siêu thanh chỉ sụt giảm vỏn vẹn tới 0.8%.

Đây đ.á.n.h giá là một bước đột phá công nghệ đáng kể. Tuy nhiên, dự án cuối cùng công ty đưa sử dụng. Ngay khi thông tin, Bộ Quốc phòng Liên minh lập tức đ.á.n.h tiếng và mua đứt bộ bản quyền thiết kế của Ôn Nhiên.

Dù tiếc nuối vì thành quả "nẫng tay ", nhưng cũng từ dạo đó, trong phòng ban bắt đầu nể nang và gọi kỹ sư omega trầm tính, thông minh bằng hai tiếng "Kỹ sư Lý", Ôn Nhiên tất nhiên cũng lấy làm tự hào. Niềm vui đến từ tiền thưởng những lời tán dương, mà đơn giản là cảm thấy góp một phần công sức nhỏ bé việc thiết kế chiến đấu cơ. Với , đó như một giấc mơ thành hiện thực.

"Chắc chỉ cần tinh chỉnh mô hình chút xíu là thể đem test nhỉ? Tuần chúng qua cái phòng thí nghiệm hầm gió gần căn cứ Không quân." Cậu đồng nghiệp thu dọn máy tính than vãn: "Hy vọng đừng quân đội phỗng tay nữa. Nâng cấp một bản mướt mồ hôi hột, chán chả buồn ."

"Thôi nào... mồm miệng xui xẻo quá!"

Cày trắng đêm, ai nấy đều bơ phờ, chẳng buồn tán dóc thêm lời nào. Mọi chào lục đục về đ.á.n.h giấc. Ôn Nhiên tạt qua cửa hàng tiện lợi ga tàu điện ngầm mua chút đồ ăn vặt. Vừa tựa lưng tường nhâm nhi, lướt điện thoại search Google: Hay chóng mặt, chảy m.á.u cam là điềm báo gì?

Hay chóng mặt, chảy m.á.u cam, 5 dấu hiệu cảnh báo bệnh m.á.u trắng thể bỏ qua!

Triệu chứng phổ biến của u não: đau đầu, chóng mặt...

...

Cảm giác như t.ử thần đang vẫy gọi, Ôn Nhiên ngậm ngùi tắt điện thoại. Thôi thì cứ khám tổng quát cho chắc ăn.

Về đến nhà, làm công tác vệ sinh cá nhân xong xuôi, Ôn Nhiên thả xuống giường. Thời tiết ở thành phố S lúc nào cũng ấm áp, tháng mười mà vẫn oi bức. Nghĩ tới chuyện đêm qua chợp mắt tẹo nào, Ôn Nhiên thản nhiên vớ lấy cái điều khiển bật điều hoà lên.

Trước khi chìm giấc mộng, nhắn một cái tin cho Chu Chước, báo tối nay sẽ qua quán bar phụ việc. Chẳng buồn đợi phản hồi, Ôn Nhiên nhắm nghiền mắt , chìm giấc ngủ sâu giữa tiếng rào rào của chiếc điều hoà cũ kỹ.

Khi tỉnh dậy thì trời nhá nhem tối. Ôn Nhiên đờ đẫn trần nhà chừng một phút, lồm cồm bò dậy, tát nước mặt, vớ lấy chùm chìa khoá khỏi nhà. Đương nhiên, quên cẩn thận vặn chốt cửa thêm một vòng.

Trên đường ga tàu, nhắn tin cho Chu Chước: Nhớ chừa phần cơm nhân viên cho nhé, đa tạ.

Chu Chước đáp trả cộc lốc: Cớ gì tao chừa?

Nói thì , đến quán bar, Ôn Nhiên vẫn xơi suất cơm nhân viên ngon lành ánh mắt hình viên đạn của Chu Chước. Ăn xong, ngoan ngoãn khoác đồng phục bắt tay việc. Chu Chước thì cứ lượn lờ như một gã giám thị hắc ám, xoi mói bắt bẻ đủ điều, cố tình tạo bầu khí làm việc căng thẳng, bực dọc.

Cuối cùng, gã sán gần Ôn Nhiên: "Thức trắng đêm cày cuốc còn ráng mò tới đây làm thêm, lỡ đột t.ử thì ? Hồi đó tốn cả năm trời tịnh dưỡng mới lấy sức khoẻ, liệu mà giữ gìn ."

"Giữ cái gì cơ?" Ôn Nhiên lau bàn bóc phốt: "Anh chỉ sợ lăn đùng c.h.ế.t trong quán, ảnh hưởng đến việc làm ăn của thôi."

Chu Chước nghiến răng ken két: "Tao mà ngày chầu Diêm Vương sớm thì chắc chắn là do mày chọc tức. Bảy năm tao đéo nên nhận mặt mày."

Ôn Nhiên dùng bàn tay cầm giẻ lau vỗ vỗ vai gã, an ủi: "Đừng gở thế."

Cuộc hội ngộ của họ đúng là duyên kỳ ngộ. Hồi Ôn Nhiên viện tháng thứ hai ở một cái trạm xá bé tí, lúc đó thể tự . Suốt ngày ru rú trong phòng bệnh chán ốm, la cà xuống mảnh vườn nhỏ sân để sách hoặc thừ . Tình cờ, quen một cô bé đung đưa xích đu và nghêu ngao hát ở đó.

Vài hôm , cô bé hát cạn vốn liếng, bèn năn nỉ Ôn Nhiên dạy bài mới. Ôn Nhiên gãi đầu gãi tai, nhạc trẻ thì chả nhớ nổi lời, nhạc thiếu nhi thì bài nào con bé cũng bài đó. Bí quá hoá liều, đành lôi bài hát ru hồi ở cô nhi viện ngân nga.

"Biển xanh bao la là bầu trời của bầy cá nhỏ, bé con ngủ vùi trong đám mây trắng êm đềm làm một giấc mộng say..."

"Rong rêu là chiếc gối êm ái, ánh trăng là ngọn đèn le lói phía xa xăm..."

"Anh ơi, hát the thé khó quá, thôi dẹp ." Cô bé bĩu môi phũ phàng ngắt lời .

Ôn Nhiên vuốt mũi ngượng ngùng: "Ờ, thôi ."

Bất thình lình, một giọng vang lên từ phía : "Cậu lớn lên ở cô nhi viện ?"

Ôn Nhiên kịp ngoái , cô bé vội vàng xù lông bênh vực: "Sao chú c.h.ử.i !"

"Thế mà gọi là c.h.ử.i ? Với , chú hỏi nhóc, nhảy dựng lên làm gì, chỗ khác chơi ." Gã alpha đăm đăm Ôn Nhiên đầu , khóe mắt của một nốt ruồi lệ. Gã khựng một nhịp, lên tiếng hỏi: "Cậu là Tiểu Thụ hả?"

Ôn Nhiên dậy, ngẩn tò te nửa ngày trời mới gật đầu, giọng ngờ vực: "Tiểu Trác?"

Mười năm xa cách, hai bạn nối khố ở cô nhi viện cuối cùng cũng tương phùng. Ôn Nhiên mới hoá khi nhận nuôi, cuộc đời Tiểu Trác như một mớ bòng bong. Mẹ mất, ba thì dính cờ bạc, dạo còn suýt gán nợ con trai. Cuối cùng, Tiểu Trác đành dắt díu một họ hàng bỏ xứ lang bạt, cấp 3 còn kịp học xong bươn chải trường đời.

Lý do gã dạt dẹo tới cái bệnh viện tồi tàn cũng là vì ông bô nghiện cờ b.ạ.c giang hồ đập cho thừa sống thiếu c.h.ế.t vì quỵt nợ. Lão quăng đây cấp cứu, thoi thóp thoi thóp mấy hôm thì cũng mới ngỏm củ tỏi cách đây chục phút.

"C.h.ế.t sớm cho rảnh nợ, sống chỉ tổ báo đời tao tiền phụng dưỡng." Chu Chước rít một thuốc: "Cái loại rác rưởi đáng mặt làm cha, làm , đầu t.h.a.i sớm cho thiên hạ thái bình."

Ôn Nhiên chả dám ho he phán xét gì, chỉ gật gù hùa theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-58-loi-dinh-uoc.html.]

Cậu ngờ Tiểu Trác cũng nếm trải mười mấy năm đầu đời khốn nạn chả kém cạnh , và hai cùng bước sang một trang mới tại cái trạm xá ọp ẹp .

"Cậu nhớ đợt ở cô nhi viện , tao bỏ đói, mày cứ nhường cơm xẻ bánh cho tao miết, báo hại bản suy dinh dưỡng luôn."

"Quên béng ." Ôn Nhiên vắt óc mãi chả : "Chỉ nhớ mỗi vụ đập thằng bắt nạt một trận nhừ tử."

Chu Chước gảy gảy tàn thuốc, nhíu mày: "Cái tư tưởng của mày vấn đề nặng đấy, cứ khắc cốt ghi tâm ân huệ ban phát, còn những gì hy sinh thì gạch bỏ sạch trơn. Cứ cái đà , mày định ôm cái cục nợ ân tình mà sống dằn vặt cả đời ?"

Một câu trúng tim đen. Ôn Nhiên đờ hồi lâu, ngước chiếc xích đu đong đưa nắng, lòng bỗng dâng lên một cảm giác thanh thản lạ lùng.

"À mà , dạo cái gã alpha cứ lảng vảng tới đây suốt, nào cũng hỏi thăm mày. Trông cũng sáng sủa, lịch sự phết, mày ưng ?"

Ôn Nhiên ngớ : "Gã nào cơ?"

"Cái thằng cha suốt nửa năm trời gọi món White Lady ! Đến dịp lễ tết còn hì hục gửi hoa, quà cáp cho mày, dẫu mày chả thèm nhận." Chu Chước chép miệng ngán ngẩm: "Cũng , vệ tinh vây quanh mày nhiều như quân Nguyên, nhớ mặt cũng thôi. Đây là danh ổng gửi gắm cho tao."

Gã nhét một tấm danh túi áo sơ mi của Ôn Nhiên: "Tao check sơ , ổng là luật sư má đấy, mày liệu mà chớp lấy cơ hội ."

"Thôi xin kiếu, khoái mấy cha luật sư." Ôn Nhiên gập gọn chiếc giẻ lau, tiếp tục chà bàn: "Nhìn mặt cứ như lừa đảo chiếm đoạt tài sản ."

Chu Chước đảo mắt một vòng 360 độ: "Mày ấm đầu , luật sư xịn xò, thèm mấy cái đồng bạc lẻ của mày. Mày cứ ôm mấy cái máy bay sắt vụn của mày mà ế tới già ."

Ôn Nhiên trừ, ngập ngừng một lát lên tiếng: "Gần đây manh mối nào mới về tung tích của ?"

Nhiều năm qua, Chu Chước vẫn luôn âm thầm lùng sục dấu vết của Lý Khinh Vãn. Ngặt nỗi, thông tin duy nhất thu thập chỉ là bà từng xuất hiện ở thủ đô cách đây hơn chục năm, tậu một tấm vé xe tỉnh ngoài nhưng rốt cuộc lặn mất tăm, từ đó bặt vô âm tín.

"Có tin gì tao giấu mày làm gì." Sắc mặt Chu Chước chùng xuống: "Tao khuyên mày , chuẩn tinh thần , hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng ê chề thôi."

Ôn Nhiên cúi gầm mặt, khẽ gật đầu: "Tôi ."

Mười rưỡi đêm, kết thúc ca làm việc, Ôn Nhiên lủi phòng đồ. Cậu đếm đếm tiền tip mấy lượt, gấp gọn nhét tọt túi. Sẵn tiện bộ đồng phục cũng đến lúc giặt giũ, quyết định diện luôn nó cửa , thẳng tiến tới ga tàu điện ngầm.

Thực tình thì cũng tạt qua Blue Glass một chuyến, nhưng chắc mẩm quán đóng cửa nghỉ bán , đành ngậm ngùi để mai tính tiếp.

Chuyến tàu cuối cùng vắng tanh vắng ngắt. Ôn Nhiên chẳng màng đến cái điện thoại, dựa lưng ghế, mắt dán chặt cái tivi toa, xem xem ba cái quảng cáo t.h.u.ố.c mọc tóc nhảm nhí. Đột nhiên màn hình chuyển kênh, bản nhạc hùng tráng của chương trình thời sự quân sự vang lên.

"Chiến dịch kích quy mô lớn của Chiến khu Bắc giành thắng lợi vang dội. Ngoại trừ các đơn vị đồn trú, phần lớn lực lượng tham chiến bắt đầu rút lui an . Hội nghị tổng kết chiến dịch sẽ tổ chức ngày mai, quy tụ dàn lãnh đạo cấp cao bao gồm các Tư lệnh và Chỉ huy trưởng từ khắp các quân khu..."

Ôn Nhiên dán mắt những thước phim về Chiến khu Bắc, mải mê đến độ suýt thì lỡ trạm. Mãi đến khi tiếng bíp bíp báo hiệu cửa mở vang lên, mới giật sực tỉnh, vội vã lết khỏi toa tàu.

Băng qua ga tàu, Ôn Nhiên rảo bước con hẻm nhỏ hắt hiu ánh đèn đường vàng vọt. Cơn gió bấc lạnh buốt từ phía ùa tới, luồn lách qua cổ áo, làm đám lông tơ lưng dựng cả lên. Một luồng ớn lạnh vô cớ chạy dọc sống lưng, khựng , chầm chậm ngoái đầu , Không một bóng ma nào, chỉ vệt đèn pha loé lên từ chiếc xe vụt qua đầu hẻm.

Thở phào nhẹ nhõm, Ôn Nhiên rảo bước nhanh hơn. Sự ồn ào, náo nhiệt của những hàng quán mở cửa muộn và những sạp hàng rong ven đường kéo về với thực tại. Tạt ngang qua tiệm hoa quả quen thuộc, nhặt vài quả táo tươi ngon.

Xách túi táo bước cầu thang, bóng đèn cảm ứng màu cam tự động bật sáng. Ôn Nhiên lon ton chạy lên lầu, mò mẫm chùm chìa khóa, tra ổ, xoay nhẹ.

Cạch... tiếng khóa cửa vang lên khô khốc, bàn tay đang nắm chìa khóa của Ôn Nhiên bỗng đông cứng giữa trung.

Chìa khóa mới xoay nửa vòng thì khựng , Cửa mở toang từ bao giờ.

Rõ rành rành lúc khỏi nhà cẩn thận vặn chốt cửa thêm một vòng cơ mà, trí nhớ làm mà tồi tàn đến .

Đầu óc trống rỗng, Ôn Nhiên ngoái đầu sang căn hộ đối diện. Lão hàng xóm là dân lái xe tải đường dài, biền biệt cả tháng trời mới ló mặt về nhà một bận. Tính nhẩm thì lão mới khăn gói lên đường cách đây bốn hôm, chắc chắn giờ căn hộ đang bỏ trống.

Đèn cảm ứng vụt tắt, bỏ Ôn Nhiên chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Cậu nuốt nước bọt cái ực, từ từ rút chìa khóa , nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, hé mở một khe nhỏ. Dẫu cố gắng hết sức nhẹ nhàng, cánh cửa gỗ ọp ẹp vẫn phát tiếng Két... chói tai, x.é to.ạc màn đêm. Ôn Nhiên nín thở, tim đập thình thịch.

Ghé sát mặt khe cửa, vì ngửi thấy mùi hương quen thuộc của tổ ấm, khứu giác của đ.á.n.h úp bởi một luồng pheromone alpha đặc quánh, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng.

Sống như một beta chính hiệu, ngay cả pheromone của bản còn chả ngửi thấy, Ôn Nhiên quên khuấy mất cái mùi vị của pheromone từ thuở nảo thuở nào . Dẫu lướt qua hàng vạn , cõi đời , chỉ duy nhất một khiến nhận diện ngay lập tức qua mùi hương.

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Ôn Nhiên như một cỗ máy, cứng đơ đẩy cửa bước . Pheromone alpha lan toả như một màn sương mù dày đặc, phút chốc bủa vây lấy .

Lớp rèm cửa phòng khách mỏng manh như tờ giấy, để lọt chút ánh sáng mờ ảo hắt , phác họa hình dáng một đàn ông mặc đồ đen đang chễm chệ giữa phòng. Ôn Nhiên đưa tay mò mẫm công tắc bên mép cửa, những ngón tay ướt đẫm mồ hôi lạnh khẽ chạm công tắc, bật sáng ngọn đèn vàng vọt yếu ớt.

Sầm..." Khoảnh khắc ngọn đèn vụt sáng, một cơn gió lùa qua khe cửa khiến nó đóng sập một cách tàn bạo. Ôn Nhiên giật nảy , nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt gã alpha đang dựa lưng chiếc tủ ở góc phòng, tay khoanh ngực. Nhịp tim đập loạn xạ như đ.â.m thủng màng nhĩ.

Cố Quân Trì vận nguyên cây đồ tác chiến Lục quân, quân hàm và phù hiệu gỡ bỏ sạch trơn. Mái tóc bù xù tự nhiên, chút gì đó phong trần, hoang dã. Hắn khẽ nghiêng đầu, lia ánh mắt về phía .

"Về ."

Hắn cất tiếng, câu đầu tiên bảy năm ròng rã biệt tăm. Một câu chào hỏi xã giao bình thường đến mức nhạt nhẽo, thế nhưng trong cái giọng trầm đục, trầm hơn cả ngày xưa , Ôn Nhiên cảm nhận một cơn cuồng phong dữ dội đang chực chờ nuốt chửng lấy .

Ôn Nhiên mở to đôi mắt, trân trối khuôn mặt ẩn hiện ánh đèn lờ mờ. Cậu há hốc miệng, giọng khản đặc, nghẹn ngào vì căng thẳng: "Sao... ở đây."

Một tiếng tặc lưỡi vang lên, vẻ như đang khó chịu mặt. Cố Quân Trì bỏ tay xuống, chống lên mép tủ, phớt lờ câu hỏi của : "Cậu gầy đấy."

Sự điềm tĩnh của càng làm Ôn Nhiên thêm hoảng loạn. Răng chìa khoá đ.â.m phập lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, run rẩy gặng hỏi thêm nữa: "Cậu tới đây làm gì?"

Cố Quân Trì thèm hé răng, thẳng dậy, từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía . Những tấm ván sàn cũ kỹ rên rỉ tiếng cọt kẹt mỗi bước chân nặng nề.

Luồng ánh sáng mờ nhạt từ từ lướt qua khuôn mặt , hệt như vệt ranh giới giữa sáng và tối rượt đuổi qua hàng vạn dặm, từ Chiến khu Bắc hoang tàn, lạnh lẽo đến tận căn phòng nhỏ bé . Từ những cuộc chia tay lời từ biệt đến ngày hôm nay, bảy năm dài đằng đẵng.

Mái tóc của gã alpha ngắn cũng chẳng dài, để lộ đôi lông mày sắc lẹm và cặp mắt đen sâu thẳm, sắc sảo hơn hẳn thời niên thiếu. Khuôn mặt tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng, điềm tĩnh và ung dung, nhưng ánh mắt mang một sức nặng ngàn cân, chực chờ đè bẹp Ôn Nhiên.

"Tôi đến để thực hiện hôn ước của chúng ."

Loading...